Nghe nàng nói vậy, Hoàn Nhan Thiên Hoa nhớ tới đống tro tàn trên đỉnh núi kia, nhất thời không biết nói sao cho phải. Nàng đè nén tâm trạng chập chờn cùng nỗi xót xa, chua chát, nói: "Muội đừng vội, cứ dưỡng bệnh cho tốt đã. Khi chúng ta tới thì không thấy Mặc Trạch đâu, nhưng Quan Tập Lẫm đã đi tới vùng trời đất của Mặc Trạch để thăm dò rồi, rất nhanh sẽ có tin tức truyền về."
Hoàn Nhan Thiên Hoa vừa nói, thấy tinh thần nàng đã khá hơn, liền nhịn không được hỏi: "Rốt cuộc chuyện này là thế nào? Chẳng phải hai người đang đi tìm đứa nhỏ sao? Sao đột nhiên lại xảy ra chuyện này?"
Phượng Cửu nằm xuống, lẩm bẩm: "Chúng ta vốn đã nói là đi tìm đứa nhỏ, kết quả, linh lực khí tức trong cơ thể chàng đột nhiên không kìm nén nổi, muốn tiến cấp. Thế giới phàm nhân kia không chịu nổi sự tiến cấp của chàng, cho nên chúng ta mới vội vã tới nơi này. Chỉ là, không ngờ tới, thiên lôi lại lợi hại đến thế..."
"Thật ra, không chỉ riêng vùng trời này vang vọng tiếng thiên lôi, mà ngay cả bên phía chúng ta cũng ẩn hiện động tĩnh." Quân Tuyệt Thương chắp tay đứng một bên, nhìn Phượng Cửu trên giường, trong mắt lộ vẻ nghi hoặc, hỏi: "Có điều, thiên lôi lần này vì sao lại kéo dài nhiều ngày như vậy? Uy lực sao lại lợi hại đến thế?"
"Ta không biết, lúc thiên lôi mới động thì không có gì khác lạ, nhưng dần dần, nó lại trở nên không giống bình thường. Ngay cả Thiên Cơ Tử vốn không bao giờ rời khỏi Thiên Sơn cũng đã tới." Phượng Cửu lẩm bẩm nói, nhớ tới Thiên Cơ Tử, nhớ tới cảnh tượng đó, nhất thời cổ họng nghẹn lại.
"Kiếp này chính là thiên kiếp, thiên lôi sẽ kéo dài chín chín tám mươi mốt ngày, một khi đã bắt đầu thì không thể dừng lại, không phải sống, thì chính là chết." Giọng nàng lộ vẻ khàn đặc, từng chữ từng chữ nói ra.
"Nhưng, thiên lôi kiếp mà Mặc Trạch trải qua chỉ tới ngày thứ bảy bảy bốn mươi chín. Đạo thiên lôi thứ bốn mươi chín kia, tựa như đã ngưng tụ uy lực và kình lực của mỗi đạo thiên lôi trước đó. Khi đạo thiên lôi đó xuất hiện, ta đã biết là không ổn rồi..."
Nàng khựng lại một chút, hồi lâu sau mới chua xót nói: "Ta muốn đi giúp chàng đỡ lấy đạo thiên lôi đó, nhưng lại bị Thiên Cơ Tử dùng cổ pháp trói buộc, không thể nhúc nhích dù chỉ nửa bước. Vào thời điểm đạo thiên lôi thứ bốn mươi chín bổ xuống, Thiên Cơ Tử ông ấy, ông ấy đã lao ra..."
Nghe những lời này, mấy người đều im lặng, tâm tình nặng nề. Dù không tận mắt chứng kiến cảnh tượng đó, nhưng họ cũng biết, cảnh tượng ấy chắc chắn cực kỳ hung hiểm.
"Thiên Cơ Tử là sư tôn của Mạch Trần đúng không? Ông ấy, chẳng lẽ cứ như vậy mà chết rồi sao?" Hoàn Nhan Thiên Hoa nhịn không được hỏi: "Chẳng phải ông ấy đã sớm nhảy ra khỏi hồng trần tam giới, là người ngoài thế tục rồi sao? Sao lại có thể cứ như vậy mà chết?"
Phượng Cửu nhắm mắt lại, giọng khàn đặc nói: "Đống tro tàn kia, không biết là của Mặc Trạch? Hay của Thiên Cơ Tử? Hay có lẽ, là của cả hai người bọn họ?"
Trong đầu, đột nhiên vang vọng những lời Thiên Cơ Tử truyền tới lúc đó, tim nàng hơi run lên, bất chợt mở mắt ra, lẩm bẩm: "Một tia sinh cơ?"
"Một tia sinh cơ?" Hoàn Nhan Thiên Hoa nhìn Quân Tuyệt Thương một cái, rồi lại hỏi Phượng Cửu: "Một tia sinh cơ gì? Là nói Mặc Trạch còn một tia sinh cơ sao?"
"Đỡ ta dậy." Phượng Cửu nói, nhìn Lãnh Sương.
Thấy vậy, Lãnh Sương liền cẩn thận từng li từng tí đỡ nàng ngồi dậy, để nàng tựa vào đầu giường rồi lặng lẽ lui ra mấy bước, đi tới cạnh bàn rót một chén nước, đồng thời nói với Lãnh Hoa: "Đệ đi nhà bếp bưng cháo đang hâm nóng tới đây, lát nữa để chủ tử ăn chút gì đó."
"Được." Lãnh Hoa đáp lời, lúc này mới lui xuống.
Lãnh Sương bưng nước tiến lên, nói: "Chủ tử, người uống chén nước nhuận họng trước đi!"