Lúc này, Thập Thất phẫn nộ trừng mắt nhìn nam tử vừa tát hắn một cái cùng với nữ tử bên cạnh. Rõ ràng là bọn họ va phải hắn, nào ngờ hắn còn chưa kịp phản ứng, đối phương đã giơ tay tát tới. Tốc độ kia nhanh và mạnh đến mức hắn còn không biết đối phương ra tay thế nào, chỉ thấy nửa bên tai ong ong, một bên mặt đau rát.
"Thập Thất, chuyện gì xảy ra vậy?" Hạo Nhi bước tới, giọng lạnh lùng hỏi.
"Thiếu gia." Thập Thất thu lại cơn giận, lùi lại một bước, mấp máy môi, lắc đầu nói: "Thiếu gia, chúng ta về thôi!" Chỉ là một cái tát mà thôi, hắn nhịn.
Bọn họ ở đây không có thế lực, cũng không có ai chống lưng. Là một người trưởng thành, hắn hiểu rõ trong tình huống như vậy, không thể gây thêm phiền phức cho thiếu gia và tiểu thư.
"Về? Hừ! Ngươi còn chưa xin lỗi bọn ta mà đã muốn đi rồi sao?" Nam tử kia thấy Thập Thất lùi lại nhẫn nhịn, càng cười lạnh một tiếng, ngôn ngữ mang theo sự ngang ngược và khinh miệt, ánh mắt âm độc rơi trên người hắn.
"Trả lời!" Hạo Nhi lạnh giọng nói.
Nghe vậy, Thập Thất khựng lại một chút mới nói: "Thuộc hạ thanh toán xong định đi tìm thiếu gia thì bị bọn họ va phải. Thế nhưng, khi thuộc hạ đang định lùi ra thì gã nam tử này liền tát thuộc hạ một cái."
"Đánh ngươi thì sao nào?" Gã nam tử kiêu ngạo nói, bước tới một bước, giơ tay định tát vào mặt Thập Thất lần nữa. Thế nhưng đúng lúc này, cẳng chân hắn đau nhói, đầu gối khụy xuống, gã đau đớn kêu lên một tiếng rồi quỳ rạp xuống.
"Xuy! Á!"
Gã kia không kịp phòng bị đã quỳ xuống, hai tay cũng ôm chặt lấy chân mình. Nhìn thoáng qua, cứ như đang quỳ trước mặt Thập Thất vậy.
Thập Thất ngẩn ra một chút, nhìn về phía bóng dáng nhỏ bé đang đứng ở một bên, ngơ ngác gọi một tiếng: "Thần thiếu gia..."
Ngay trong khoảnh khắc đó, hắn chỉ thấy Mộ Thần bước lên, nhấc chân đá mạnh vào cẳng chân gã kia. Cú đá đó chắc là trúng vào xương rồi, tiếng kêu đau đớn kia nghe rất thê thảm.
"Hắn đánh ngươi, ngươi liền đánh trả." Mộ Thần căng gương mặt nhỏ nhắn nói, dáng người bé nhỏ đứng đó, ra dáng một tiểu đại nhân.
Cậu bé không nghĩ nhiều như vậy, chỉ biết rằng Thập Thất là người của bọn họ, không thể để người khác tùy tiện bắt nạt.
"Ca ca!" Thiếu nữ bên cạnh kinh hô một tiếng, vươn tay định đẩy Mộ Thần: "Ngươi làm cái gì thế!" Chỉ là, người chưa đẩy tới vì Mộ Thần đã tránh thoát.
"Thằng nhóc con! Ta xé xác ngươi!" Nam tử kia ôm chân, nghiến răng chửi bới, đứng dậy chộp lấy cổ áo Mộ Thần.
Hạo Nhi đứng bên cạnh đương nhiên không thể để hắn chạm vào Mộ Thần dù chỉ một chút. Thấy nam tử kia ra tay, Hạo Nhi đang định phản kích thì nghe thấy giọng của Nguyệt Nhi truyền đến.
"Đại ca, dùng cái này." Nguyệt Nhi không biết lấy cây chổi từ đâu ra, trực tiếp đưa cho đại ca mình.
Dược đồ làm thuê đang đứng xem, vốn mang tâm lý không muốn rước họa vào thân, lúc thấy cô bé kia thế mà cầm chổi đưa tới, khóe miệng không khỏi co giật.
Đây rốt cuộc là con nhà ai? Thật là...
Hạo Nhi liếc nhìn Nguyệt Nhi một cái, rồi nhận lấy cây chổi trong tay muội muội, đồng thời đẩy Mộ Thần ra phía sau, cây chổi trong tay liền đập thẳng xuống người nam tử kia.
"Á! Đồ quỷ nhỏ chết tiệt!"
Cây chổi đập tới, giáng thẳng lên mặt gã. Gã chỉ cảm thấy mũi đau nhói, ngay sau đó là một cảm giác nóng rát, hai dòng máu mũi liền từ lỗ mũi trào ra.
"Ca ca! Ca ca huynh chảy máu mũi rồi!"
Nữ tử kia thấy vậy kêu lên một tiếng, đôi mắt hạnh trừng lớn, nhìn chằm chằm ba người Hạo Nhi, chỉ tay vào bọn họ mắng lớn: "Đám trẻ không có giáo dục ở đâu ra thế này! Các ngươi chán sống rồi phải không!"