Những con hung thú kia chuyên môn lao về phía nàng, khi y phục của nàng bị xé rách, những hung thú đó lao vào y phục của nàng. Nhìn thấy cảnh tượng đó, nếu nàng còn chưa phản ứng lại thì thật là quá ngốc rồi!
Chỉ là, một đứa trẻ mới bốn tuổi đầu, chẳng lẽ thực sự dám nảy ra tâm tư như vậy?
"Ngươi quát muội muội ta làm gì!" Hạo Nhi lạnh lùng quát ngược lại, khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lùng trầm xuống.
Ba nam nữ trẻ tuổi đang giúp nàng bôi thuốc, lấy y phục khoác lên người nàng thấy vậy thì hơi sửng sốt một chút, nhìn về phía mấy đứa trẻ kia, vừa định lên tiếng thì nghe thấy giọng nói mang theo sát ý của nàng truyền tới.
"Biểu ca, giết con bé kia cho ta! Giết nó đi!" Người nữ tử hận ý nói, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Nguyệt Nhi đang mang vẻ mặt vô tội.
Nguyệt Nhi chớp chớp mắt, vẻ mặt vô tội nhìn người nữ tử kia, giọng nói mềm mại ngọt ngào mang theo vài phần ủy khuất: "Đại tỷ tỷ, tại sao ngươi lại quát ta?"
"Tại sao ư? Ta bị ra nông nỗi này, chẳng lẽ không phải do ngươi giở trò quỷ sao!" Người nữ tử thở hổn hển, vừa kích động, vết thương trên người lại rỉ máu.
Những dong binh kia nhìn họ, cũng không khỏi nhíu mày. Dong binh đoàn trưởng nhìn cả hai bên một cái, trầm giọng hỏi: "Rốt cuộc chuyện này là thế nào?" Nói xong, ánh mắt rơi trên người Nguyệt Nhi, bảo: "Tiểu nha đầu, ngươi nói xem."
Hạo Nhi và Mộ Thần nghe vậy, cũng không có ý ngăn cản Nguyệt Nhi nói chuyện, chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh nàng.
Nguyệt Nhi nghịch ngón tay, dùng đôi mắt to xinh đẹp liếc nhìn người nữ tử đầy thương tích kia một cái, giọng nói mềm mại ngây thơ mang theo vài phần vô tội: "Đại tỷ tỷ kia dẫn ta đi giải quyết nỗi buồn, sau đó rắc thứ gì đó lên người ta, cho nên ta học theo nàng, cũng rắc chút thứ lên người nàng."
Nghe thấy lời này, mọi người không khỏi sững sờ, ánh mắt phức tạp nhìn nàng một cái, lại nhíu mày, nhìn sang người nữ tử đầy thương tích kia: "Con bé nói là thật sao? Ngươi đã rắc loại dược phấn gì lên người tiểu nha đầu này?"
"Nó nói bậy!"
Trong mắt người nữ tử thoáng qua một tia hoảng loạn trong chốc lát, tiếp theo liền giận dữ nói: "Nếu ta thực sự rắc thứ gì đó lên người nó, thì giờ nó có thể đứng yên lành ở đó sao? Hiện tại người bị hung thú tấn công là ta, không phải nó!"
"Đó là vì ta phát hiện trên người muội muội ta có mùi thú phấn, nên đã bảo muội ấy cởi ngoại y ra thay rồi." Hạo Nhi lạnh lùng nói, nhìn chằm chằm người đàn bà kia, bảo: "Có câu là hại người cuối cùng lại hại chính mình, ngươi muốn oán trách ai?"
"Đúng là đứa trẻ tâm địa ác độc!" Nam tử trẻ tuổi nãy giờ vẫn không lên tiếng lạnh lùng quát, ánh mắt mang theo sát ý nhìn chằm chằm Hạo Nhi cùng mấy người kia, bảo: "Chúng ta không tính toán chuyện dong binh các ngươi đi nhờ một đoạn đường, các ngươi lại cố tình muốn hại chết biểu muội ta! Đám trẻ tâm địa ác độc như các ngươi, sống trên đời cũng chỉ là một tai họa!"
Tiếng vừa dứt, thân hình hắn đột nhiên lao tới, một đạo hàn quang lướt qua, kiếm khí lạnh lẽo mang theo sát khí ầm ầm xuất chiêu, đánh thẳng về phía Hạo Nhi và mấy người kia.
"Cẩn thận!"
Trịnh phó đoàn quát khẽ một tiếng, phóng người lên trước một bước, chắn trước mặt Hạo Nhi và mấy người kia, đỡ lấy một đòn đó cho họ.
"Bùm!" Đạo kiếm cương khí kia đánh trúng vào kiếm của Trịnh phó đoàn, luồng khí và lưỡi kiếm va chạm, phát ra một tiếng động trầm đục.
Không ai nhìn thấy, Hạo Nhi đang chắn trước mặt Mộ Thần và Mộ Nguyệt vào khoảnh khắc đó khẽ động tay một chút, nếu không phải Trịnh phó đoàn chắn trước mặt họ, thì cậu đã tự mình ra tay rồi.
Người nam tử kia sắc mặt khó coi nhìn sang Trịnh phó đoàn, lạnh giọng hỏi: "Tại sao ngươi lại cứu bọn chúng? Mấy tên nhóc này lai lịch không rõ ràng, tâm địa ác độc, bây giờ không giết đi, ai biết dọc đường đi này còn hại chết ai nữa?"