Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 55644 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4559
Không gượng nổi

❊ ❊ ❊

Một cánh tay bị xé toạc sinh sôi, tiếng kêu thảm thiết của lão già nhà họ Nguyễn còn chưa dứt, một chân cũng bị "rắc" một tiếng cắn đứt. Chỉ có điều lần này, thân thể lão co giật vài cái, đến cả tiếng kêu thảm thiết cũng không phát ra nổi.

Cái móng sói giẫm lên đan điền lão, đè nén thân thể lão xuống. Người dưới đất tuy chưa tắt thở nhưng cũng đã gần đất xa trời. Đúng lúc này, lão già nhà họ Nguyễn há miệng, máu tươi trào ra, giây lát sau, từ trong cơ thể lão bay ra một đoàn quang ảnh muốn chạy trốn.

"Muốn trốn? Hừ!"

Ngân Lang liếc nhìn đoàn quang ảnh nhỏ bé đang trốn chạy kia một cái, thân hình phóng vút lên, há miệng trực tiếp nuốt chửng nguyên anh đó.

Chứng kiến cảnh tượng này, mấy người thuộc tiên môn nuốt khan một cái. Sắc mặt tái nhợt cùng vẻ cố trấn tĩnh của họ cho thấy cảnh tượng này đã mang đến cho họ sự chấn động cực lớn.

Ngân Lang quay đầu nhìn về phía thành chủ: "Bảo người thu dọn sạch sẽ những thứ trên người bọn chúng rồi giao cho chủ nhân của ta."

"Vâng, vâng." Thành chủ lau mồ hôi lạnh, cảm nhận được luồng uy áp trong không khí đã tan biến, vội vã sai người gom hết những món đồ trên người đám người dưới đất lại, sau đó toàn bộ giao vào tay Hạo Nhi.

Vì có Ngân Lang đứng đó nhìn chằm chằm, không ai dám nảy sinh ý đồ xấu gì. Sau khi giao đồ cho Hạo Nhi, thành chủ liền cho người xử lý những thi thể trên mặt đất.

Thấy vậy, Hạo Nhi lấy ra hai chiếc càn khôn đại từ trong số đó đưa cho thành chủ: "Những thứ trong hai chiếc túi này, coi như là lễ tạ ơn vì đã được thành chủ chiếu cố trong thời gian qua."

Thành chủ vốn định từ chối, nhưng khi thấy thằng bé nhìn mình, lời từ chối đến miệng liền bẻ lái, vội nói: "Đa tạ tiểu công tử."

"Chúng ta đi thôi!" Hạo Nhi nhìn về phía môn chủ mấy tông môn, hỏi: "Các vị là ngự kiếm hay có pháp khí phi hành?"

"Chúng ta ngự kiếm." Môn chủ nói, đoạn bảo: "Tuy nhiên, mấy người chúng ta có thể mang theo các cháu."

"Vậy làm phiền các vị rồi." Hạo Nhi không định tự mình ngự kiếm, có người mang đi tất nhiên sẽ nhàn hạ hơn.

Thế là, thằng bé nhìn Ngân Lang, không nói lời nào. Ngân Lang cũng hiểu ý, lập tức hóa thành một đạo quang mang chui vào trong cơ thể thằng bé.

Thấy vậy, môn chủ mấy người thầm thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới ngự kiếm đưa mấy đứa trẻ rời đi, hướng về phía tông môn...

Có lẽ vì cảnh tượng xảy ra ở đây quá đỗi máu me, thực lực của Ngân Lang gần như nghiền ép người ta đến chết, cũng chính vì vậy mà đã trấn nhiếp những kẻ vốn có ý đồ xấu xa, không còn ai dám tùy tiện nhắm vào bọn chúng nữa.

Mấy đứa trẻ đến tông môn, mọi việc vẫn diễn ra như thường, chỉ chờ người thượng giới đến, chờ cơ hội để trở về.

Mà ở phía bên kia, theo ngày tháng trôi qua từng ngày, thiên lôi nơi Hiên Viên Mặc Trạch vẫn chưa dừng lại. Mỗi ngày một đạo thiên lôi, mỗi lần thiên lôi đều mang đến cho chàng nỗi đau đớn và thương tích khủng khiếp.

Ngày hôm nay, trên đỉnh núi kia, Phượng Cửu nhìn Hiên Viên Mặc Trạch đang ngồi xếp bằng, trên người gần như không còn một tấc da thịt lành lặn, đau lòng đến mức tim gan co thắt lại.

"Cứ tiếp tục như vậy, chàng ấy sẽ không chịu đựng nổi, chàng ấy sẽ chết..." Phượng Cửu lầm bầm, giọng nói có chút khàn đặc, có chút nghẹn ngào.

Đột nhiên, nàng xoay người nhìn Thiên Cơ Tử ở bên cạnh, giọng khàn khàn hỏi: "Có phải chàng ấy sẽ không gượng nổi? Cho nên ông mới đến?"

Thiên Cơ Tử mím môi, không nói lời nào, chỉ nhìn về phía trước, khẽ thở dài một tiếng.

Thấy vậy, Phượng Cửu nghiến răng nói: "Ta sẽ không để chàng ấy xảy ra chuyện gì! Nếu như chàng không thể chấm dứt sự tôi luyện của thiên lôi, vậy thì những thiên lôi còn lại, ta sẽ chịu thay chàng!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:4539
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.