"A!" Có kẻ nhát gan nhìn thấy cảnh tượng đó, che mắt kinh hô lên.
Đám đông xung quanh nhìn cảnh này, cũng không khỏi kinh hồn bạt vía, không ai ngờ rằng, nam tử áo trắng luôn nở nụ cười trên môi này, vừa ra tay lại hung tàn đến thế!
Mũi chiếc quạt kia tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo, cứ thế đâm xuyên qua ngực Tôn gia lão tổ, máu tươi trong nháy mắt bắn ra, phun lên người nam tử áo trắng, từng đốm máu nhuộm trên y phục trắng như hoa mai đỏ nở rộ...
Xung quanh lặng ngắt như tờ, ngay cả Tôn gia gia chủ đang bị áp chế lúc này cũng mềm nhũn ngã xuống đất, ánh mắt đờ đẫn trân trân nhìn cảnh đó.
Chết rồi? Lão tổ nhà ông ta, cứ như vậy mà chết rồi sao?
Mất hết rồi... chết hết rồi... vì trận chiến này, những người được tộc tuyển chọn kỹ càng đều đã chết cả, chỉ còn lại mình ông ta là người sống sót...
Đỗ Phàm phất tay, vèo một tiếng thu quạt về, những giọt máu bắn tung tóe, văng ra xung quanh, màu máu dính trên chiếc quạt kia khiến người xem kinh tâm động phách.
Đó không phải là một món bảo quạt trong tay quý công tử phong nguyệt nhàn rỗi, mà là một hung khí giết người!
"Tôn gia chủ, ông còn điều gì muốn nói không?" Đỗ Phàm đi đến trước mặt Tôn gia gia chủ, nhìn ông ta từ trên cao xuống.
Tôn gia chủ biết rõ dù có cầu xin ông ta cũng chắc chắn phải chết, vì vậy, ông ta không cầu xin mạng sống cho mình, mà nói: "Hôm nay lâm vào kết cục này, chỉ có thể nói là Tôn gia chúng tôi tự chuốc lấy, tôi chỉ muốn cầu xin Lệnh chủ cùng công tử một việc, phụ nữ và trẻ em Tôn gia không hề tham gia vào việc này, họ đều vô tội, xin Lệnh chủ hãy tha cho họ, cho họ một cơ hội sống."
Nghe vậy, ánh mắt Đỗ Phàm khẽ lóe lên, nói: "Chỉ cần họ an phận thủ thường, chủ tử nhà ta tất nhiên sẽ không lấy mạng họ, nhưng nếu vẫn không chết tâm muốn gây chuyện, vậy thì đừng trách người khác."
Tôn gia chủ nghe những lời này, trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng được thả xuống, ông ta cố nén vết thương trên người đứng dậy, giọng nói ẩn chứa linh lực khí tức lúc này vang lên.
"Người Tôn gia nghe đây! Hôm nay Tôn gia thất bại, tất cả đều là tự mình chuốc lấy! Ta lấy danh nghĩa Tôn gia gia chủ, lệnh cho con cháu Tôn gia không được báo thù! Không được truy cứu!"
Âm thanh ẩn chứa linh lực lan xa, tuy không truyền đến tai người Tôn gia ở Đông Thành khu, nhưng những người có mặt đều đã nghe thấy, họ nghe thấy rồi sẽ bàn tán, sẽ truyền tai nhau, tự nhiên cũng sẽ truyền đến tai người Tôn gia.
Hơn nữa, ông ta làm vậy cũng là để chừa cho hậu nhân Tôn gia một con đường sống, đối phương đã nói ra những lời như vậy, thì chỉ cần ông ta ra lệnh lần nữa, chỉ cần con cháu không còn nảy sinh ý định báo thù, thì họ có thể tiếp tục sống!
Nghiến răng một cái, dưới ánh mắt của mọi người, ông ta giơ tay lên, giáng một cú mạnh vào thiên linh cái của chính mình.
"Bốp!" Chỉ một đòn đó, tiếng bốp vang lên, loáng thoáng còn nghe được âm thanh xương sọ vỡ vụn. Tôn gia gia chủ trợn trừng mắt, nhìn thẳng lên trời, cả người cứ thế ngã xuống.
"Ầm!" Thân thể đập xuống đất, phát ra một tiếng ầm, không ai nói gì, không ai phát ra một chút âm thanh nào, chỉ chấn động nhìn cảnh tượng đó, nhìn thế gia trăm năm cứ thế lụn bại, nhìn lão tổ của một gia tộc, cùng gia chủ, cứ thế ngã xuống...
Không ai thấy họ đáng thương, cũng chẳng ai thấy thủ đoạn của người ở Hồ Tâm Tiểu Trúc tàn nhẫn, bởi vì, thế đạo chính là như vậy, thế giới này chính là kẻ mạnh ăn hiếp kẻ yếu, nếu không phải họ chết, thì chỉ có thể là người ở Hồ Tâm Tiểu Trúc chết.
Ai mà biết nếu người ở Hồ Tâm Tiểu Trúc rơi vào tay người Tôn gia, thì sẽ phải chết theo cách nào?