Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 53922 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Không dám giấu

❊ ❊ ❊

Nghe những lời này, lại nhìn trận thế của mọi người, hắn chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, suýt chút nữa ngất đi. Vậy ra, bọn họ chỉ vì chuyện này mà bắt hắn tới đây đòi mạng?

"Lão tổ, lão tổ? Ngay cả đối phương là người thế nào con cũng không biết, chẳng lẽ chỉ dựa vào một câu nói như vậy mà đã muốn định đoạt sinh tử của con sao?" Hắn thẳng lưng lên, nhìn lão tổ ở phía trước hỏi.

Lão tổ nheo mắt nhìn hắn, hỏi: "Ngươi không biết mình đã đắc tội với hạng người nào sao?"

"Đắc tội hạng người nào..." Hắn lẩm bẩm, vừa nghĩ: "Ta nào có đắc tội với ai? Gần đây ta vẫn luôn ở trong tông môn..." Lời vừa thốt ra, giọng hắn bỗng khựng lại, dường như nghĩ tới điều gì đó, hai mắt trợn trừng lên.

Lão tổ nhìn thấy thần sắc của hắn, mí mắt khẽ nâng, giọng nói già nua mang theo uy áp cùng sự sắc bén hỏi: "Là kẻ nào?"

"Nhất định là bọn họ... nhất định là bọn họ..." Tôn Vĩ cả người như mất hồn, ngồi liệt xuống đất, ngay cả tư thế quỳ cũng không giữ nổi. Khoảnh khắc này, hắn nghĩ tới những chuyện trước kia bọn họ đã làm, nghĩ tới việc gia tộc của mấy tên đệ tử tông môn kia bị diệt, nghĩ tới việc ngay cả bảng treo thưởng cũng không dám dán chân dung của bọn họ lên...

Trước kia chuyện không liên quan đến mình, hắn tất nhiên chẳng coi bọn họ ra gì, nhưng khi chuyện xảy ra ngay trên người mình, hắn mới biết, loại sợ hãi này đáng sợ đến nhường nào.

Chẳng lẽ bọn họ đã biết chuyện hắn giở trò sau lưng? Cho nên mới tìm hắn tính sổ? Hay là nói chuyện hắn giết tên quản sự tông môn kia, rồi đổ tội lên đầu bọn họ đã bị phát hiện?

"Ngươi biết bọn họ là hạng người nào?" Giọng nói già nua của lão tổ mang theo uy áp lại lần nữa vang lên, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm hắn. Mặc dù ông đã cho người đưa Tôn Vĩ về, nhưng vừa nghĩ tới việc có kẻ phạm vào Tôn gia, trong một đêm liên tiếp giết hại năm trụ cột của Tôn gia, lệ khí trong lòng ông liền cuồn cuộn trào dâng.

Xem ra là ông bế quan quá lâu, Tôn gia cũng trầm tịch quá lâu, nên mới để kẻ khác dám khi dễ lên đầu!

"Là, là thành chủ mới nhậm chức của Đông Thành khu, Tề Khang cùng bọn họ, nhất định là bọn họ làm!" Tôn Vĩ nói, ngẩng đầu nhìn lão tổ: "Nhất định là bọn họ, nhất định là bọn họ làm!"

Nghe thấy lời này, lão tổ Tôn gia nhíu mày: "Thành chủ mới nhậm chức của Đông Thành khu, Tề Khang? Đây là thế nào? Ta nghe nói thành chủ mới của Đông Thành khu này, Tề Khang, lai lịch thần bí, thực lực bất phàm, hơn nữa còn một mình một ngựa đoạt được vị trí thành chủ Đông Thành khu, nay lại vững vàng ngồi trong phủ thành chủ. Nhân vật như vậy, sao ngươi lại chọc phải hắn?"

"Con, con..." Sắc mặt hắn tái nhợt, thần sắc hoảng hốt, lẩm bẩm không nói nên lời.

"Còn nữa, sao ngươi dám khẳng định là thành chủ Đông Thành khu Tề Khang giết người nhà Tôn gia chúng ta?" Lão tổ lại hỏi lần nữa, thấy hắn thần sắc hoảng hốt, lập tức sa sầm mặt mày, quát lớn: "Nói!"

Một tiếng quát lớn mang theo uy áp vang lên, khiến tim hắn giật thót, hoàn hồn lại, nói: "Mấy tháng trước, một vị phong chủ trong Tiên tông bị giết, hơn mười tên đệ tử tinh anh bị phế tu vi, chính, chính là bọn họ làm!"

Nhìn thấy vẻ nghiêm nghị trong mắt lão tổ, hắn không dám giấu giếm, run giọng nói: "Con cùng vị phong chủ bị giết kia có giao tình khá sâu, thấy ông ấy bị giết như vậy, còn bị phế đi hơn mười tên đệ tử tinh anh, trong lòng phẫn uất, liền âm thầm xúi giục, khiêu khích bọn họ để gia tộc của họ đi đối phó với những kẻ đó. Nhưng ai ngờ, người mà mấy gia tộc kia phái đi đều bị giết, chân dung trên bảng treo thưởng bị gỡ xuống, thậm chí, thậm chí ngay cả gia tộc của bọn họ cũng bị diệt trong một đêm."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:3453
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.