Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 53920 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3856
Diệt sát

❊ ❊ ❊

“Ta đã nói chuyện không đơn giản như vậy mà, thấy chưa! Người nhà họ Tôn đụng phải đá tảng rồi.” Lão giả lắc đầu, khẽ thở dài.

Với thân thủ của Đỗ Phàm và những người khác, đối phó với người nhà họ Tôn quả thật là chuyện dễ như trở bàn tay. Không tới một nén nhang, trên mặt đất đã đầy rẫy thi thể, chỉ còn lại bảy tám người cốt cán của nhà họ Tôn. Chỉ có điều, lúc này sắc mặt bọn họ tái nhợt, hai chân mềm nhũn, căn bản không thể cùng đối phương nghênh chiến.

Tôn gia lão tổ nhìn một đám người đã chết nằm trên đất, hai mắt đỏ ngầu. Ông ta nắm chặt hai tay, một luồng hỏa diễm đột nhiên bùng lên, vù một tiếng tạo thành hỏa long tập kích về phía Tề Khang ở phía trước.

Tề Khang nhíu mày, đang định ra tay thì thấy Đỗ Phàm lướt tới trước, chiếc quạt trong tay tung ra, tức thì biến lớn, chặn đứng hỏa long đang lao tới. Đồng thời, lực đạo ép xuống, đẩy ngược ngọn lửa về phía đó.

Hai bóng người nhanh chóng lao vút ra, giao thủ từ mặt đất lên tới nửa không trung. Phía dưới, La Vũ trực tiếp ra tay phế bỏ toàn bộ tu vi của Tôn Vĩ, đồng thời vặn ngược hai tay hắn ra sau lưng, sống sượng bẻ gãy hai tay hắn, sau đó lấy ra một sợi dây thừng, trói chặt tay chân hắn lại, lôi đến cái cây bên đường treo ngược lên.

“Ngươi, ngươi thả ta ra... thả ta ra...”

Chỉ trong chốc lát, Tôn Vĩ đã bị hành hạ đến thoi thóp. Linh lực tu vi trên người bị phế khiến toàn thân hắn nhanh chóng trở nên già nua. Hai tay bị bẻ gãy đau đớn vô cùng, lúc này lại bị treo ngược, máu trong cơ thể dồn hết lên đầu, khiến sắc mặt tái nhợt của hắn lại một lần nữa đỏ gay.

“Thả ngươi? Thả ngươi thì không còn vui nữa.”

La Vũ cười tà mị, chiếc đoản đao trong tay vỗ vỗ lên gò má hắn: “Dám giở trò sau lưng ta, ngươi có biết, chọc vào ai cũng được, nhưng không được chọc vào bọn ta không hả? Hửm?”

“Ta, ta không dám nữa...”

“Hê hê hê, muộn rồi.” La Vũ cười khẽ, đoản đao vỗ trên gò má hắn rồi di chuyển dần xuống dưới, cho đến khi mũi đoản đao sắc nhọn dí vào cổ họng hắn mới dừng lại.

“Ngươi nói xem, nếu rạch một đao ở đây, để máu ngươi chảy từ từ, cuối cùng sẽ là ngươi chết trước? Hay là lão tổ nhà ngươi chết trước?”

Nghe những lời này, mọi người xung quanh không khỏi rùng mình. Nhìn nam tử mặc cẩm y có dung mạo xuất chúng kia, trong mắt tràn đầy vẻ kinh hãi. Người này mang vẻ ngoài của một vị quý công tử phong thái phiên phiên, nhưng lời nói ra lại như ác ma, khiến người ta kinh hồn bạt vía.

“Không, đừng mà...” Hắn kinh hoàng nói, hơi thở mong manh.

Nam thành chủ thấy vậy, không khỏi bước lên một bước, nói: “Dù sao hắn cũng là người của Lăng Tiêu Tiên Tông, ngươi làm vậy liệu có khiến Lăng Tiêu Tiên Tông ghi hận hay không? Nếu không, chi bằng giao trả hắn lại cho Lăng Tiêu Tiên Tông xử trí...”

Lời ông ta còn chưa nói hết, đã thấy La Vũ đâm thẳng đoản đao trong tay vào cổ họng Tôn Vĩ. Thân thể đang bị trói treo ngược của Tôn Vĩ cứng đờ, hai mắt mở to, lộ rõ vẻ kinh hãi. Đoản đao cắm sâu vào cổ họng, máu tươi theo khe hở giữa đoản đao và cổ họng rỉ ra, từng giọt từng giọt rơi xuống mặt đất.

“Lăng Tiêu Tiên Tông quản giáo không nghiêm, bọn họ đã không quản giáo tốt, thì ta đành miễn cưỡng giúp bọn họ giải quyết, đỡ cho họ phiền phức.” Trong lúc nói, hắn rút đoản đao đang cắm trên cổ họng Tôn Vĩ ra, trong nháy mắt, máu tươi như cột máu phun ra, bắn tung tóe đầy đất.

“A!”

“Rầm!”

Tiếng thảm thiết kêu lên kèm theo tiếng vật nặng rơi xuống đất đánh thức Nam thành chủ. Ông ta giật mình quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một cánh tay của Tôn gia lão tổ đã bị chém đứt, cả người từ trên cao rơi xuống. Mà nam tử áo trắng đuổi theo sát nút phía sau, chiếc quạt trong tay đang đâm từ trên xuống dưới.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:3453
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.