Mấy người đang trò chuyện vui vẻ, chờ đợi rất lâu cũng không thấy Hứa Đa và Tề Khang trở lại. Đúng lúc này, Lãnh Hoa từ bên ngoài bước vào.
“Phủ Đông Thành chủ xảy ra chuyện rồi.” Lãnh Hoa vừa nói vừa nhìn mấy người bọn họ: “Người bên dưới vừa tới báo, nói có người ban đêm xâm nhập Phủ Đông Thành chủ, giao thủ với Tề Khang rồi bắt hắn đi.”
“A? Tề Khang bị người ta bắt đi rồi? Thật hay giả vậy?” Nghe vậy, bọn họ lập tức lộ vẻ kinh ngạc.
Với thực lực của Tề Khang sao có thể bị người ta bắt đi? Chuyện này căn bản không thể nào?
“Xác định là thật, nghe nói có chín người, trong đó thực lực một người ngang ngửa với Tề Khang.”
Nghe vậy, Đỗ Phàm mỉm cười: “Chúng ta còn đang bàn tán xem sao Hứa Đa đi gọi Tề Khang tới uống rượu mà lâu như vậy chưa về, hóa ra là bên phía đó xảy ra chuyện, chắc là vừa vặn để Hứa Đa chạm mặt.”
Cổ Mạc nghe lời bọn họ, liền nói: “Tề Khang là người vững vàng, tâm tư cẩn mật, nếu là La Vũ bị bắt đi thì còn phải lo lắng một chút, nhưng nếu là Tề Khang, biết đâu hắn đang dùng kế tương kế tựu kế, muốn tìm ra kẻ đứng sau màn.”
La Vũ bên cạnh nghe vậy, lập tức lườm hắn một cái: “Ngươi xem thường ta đến mức nào vậy? Ta có kém cỏi đến thế sao? Chẳng qua chỉ là hơi bốc đồng một chút, dù sao ta cũng là một trong những đội trưởng Phượng Vệ, có thể kém tới đâu chứ?”
“Được rồi, chuyện này tạm thời đừng để kinh động đến Chủ tử và Diêm Chủ, chúng ta cứ điều tra xem rốt cuộc là kẻ nào gây ra rồi tính tiếp.” Đỗ Phàm nói xong, nhìn Lãnh Hoa bảo: “Lát nữa liên lạc với Hứa Đa, hỏi thăm rõ tình hình rồi hãy quyết định.”
Phía bên này, bọn họ đang thương lượng, còn bên kia, Hứa Đa âm thầm theo dõi, nhìn đám hắc y nhân kia rẽ ngang rẽ dọc bảy tám vòng, cuối cùng nhảy vào trong một tòa phủ đệ, ánh mắt hắn không khỏi khẽ động.
Tôn trạch?
Lại là Tôn trạch? Thật không ngờ lại là người nhà họ Tôn ra tay, bọn họ bắt Tề Khang làm gì? Chẳng lẽ là đã biết năm người bị giết đêm qua là do bọn họ làm?
Đúng lúc đang chuẩn bị rời đi, một bóng người lặng lẽ không một tiếng động tiến tới bên cạnh hắn, một tay đặt lên vai hắn. Hắn theo bản năng định ra tay công kích, ngay lúc đó, giọng nói kia truyền đến.
“Là ta, Ảnh Nhất.”
Hứa Đa hơi khựng lại, nhìn hắc y nhân xuất hiện trước mặt, thấy hắn kéo khăn che mặt xuống, không khỏi ngạc nhiên nói: “Ảnh Nhất? Sao lại là ngươi? Tại sao ngươi lại ở đây?”
Ảnh Nhất liếc hắn một cái, rồi nhìn về phía nhà họ Tôn, nói: “Ta phụng mệnh Chủ tử tới đây để theo dõi hành tung của đám người nhà họ Tôn này.”
“Vậy, ngươi cũng thấy bọn họ bắt Tề Khang về đây sao?” Hứa Đa hỏi.
“Ừm, thấy rồi.”
Hắn gật đầu, nhìn hắn bảo: “Không chỉ thấy bọn họ bắt Tề Khang, ta còn biết Tôn Vĩ đã bị gọi trở về, vừa vào cửa liền bị khống chế, nhưng bọn họ không ra tay với hắn, chỉ là giam hắn lại. Chắc là bọn họ đã biết được một số tư liệu về chúng ta từ miệng Tôn Vĩ rồi.”
Nghe vậy, Hứa Đa gật đầu: “Được, ta biết rồi, giờ ta quay về báo với bọn họ một tiếng, xem tiếp theo phải làm thế nào.”
“Ừm.” Ảnh Nhất đáp một tiếng, kéo khăn đen che mặt lại, rồi lại lướt về phía Tôn trạch phía trước.
Thấy vậy, Hứa Đa vội vàng quay về. Ở đây đã có Ảnh Nhất theo dõi, hắn phải nhanh chóng về báo với bọn họ xem rốt cuộc nên làm thế nào tiếp theo.
Nghĩ đến lời vừa rồi của Ảnh Nhất, trong mắt Hứa Đa xẹt qua một tia sát ý lạnh lẽo. Nhà họ Tôn hay cho lắm! Dám công khai giở trò quỷ, còn dám ra tay với người của bọn họ, được lắm!