Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 53550 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3773
Kinh hãi

❊ ❊ ❊

Hai mươi tên lính đánh thuê kinh ngạc mở to mắt nhìn từng thi thể ngã xuống, trong lòng dấy lên những đợt sóng lớn kinh hoàng, cơ thể thậm chí còn khẽ run lên mà không tự chủ được.

Cảnh tượng trước mắt tựa như Tu La đang thu hoạch mạng sống, đối phương hoàn toàn không có cơ hội ra tay, thậm chí còn chẳng kịp phản ứng đã lần lượt ngã xuống.

Kiếm quang lướt ra như ánh chớp, thân pháp như quỷ mị, chỉ trong chớp mắt đã chém giết sạch bách gần trăm tên sát thủ áo đen vây quanh bọn họ!

Ra tay không chút do dự, sau một vòng, họ chỉ cảm thấy có cơn gió lướt qua bên người, nhìn lại thì thấy thi thể nằm la liệt, mà những người bên cạnh Hiên Viên phu nhân vẫn đứng yên tại chỗ, cứ như thể chưa từng di chuyển.

Cận Nhất Phong nhìn cảnh tượng trước mắt, ánh mắt không khỏi hơi co rút. Nếu như ngày đó từng chứng kiến uy áp thực lực của Đỗ Phàm khiến hắn biết rằng thực lực của họ rất mạnh, thì cảnh tượng trước mắt này càng trực tiếp chấn nhiếp đến tận tâm can hắn.

Thực lực này, căn bản không phải là rất mạnh, mà là cực kỳ mạnh!

Thực lực như vậy, e rằng dù là trong Linh Tiên Thành cũng không tìm ra nổi mấy người có thể sánh ngang với họ. Không, dù là cường giả của Lăng Tiêu Tiên Tông kia, e rằng cũng không thể đối địch với họ!

Trong thoáng chốc, ánh mắt của đám lính đánh thuê nhìn Phượng Cửu và những người khác đã trở nên vô cùng kính sợ. Thực lực như vậy, cũng đủ để khiến họ sinh lòng kính sợ.

"Cận đoàn trưởng, phiền người của các ông dọn dẹp một chút." Đỗ Phàm mỉm cười, giọng nói ôn hòa phá vỡ sự cứng đờ của đám lính đánh thuê, cũng khiến họ hoàn hồn trở lại.

"Vâng, tôi cho người thu dọn ngay." Gần như là bản năng, lời đáp của Cận Nhất Phong đã biến thành sự tuân lệnh, hắn hoàn hồn lại, nhanh chóng sắp xếp mọi người dọn dẹp hiện trường.

Không ai có chút dị nghị nào, cũng chẳng ai thấy việc bắt họ - những lính đánh thuê thuộc hàng nhất nhì này - làm những việc này là quá đáng, họ gần như bản năng tuân theo mà nhanh chóng thu dọn hiện trường.

Sau khi thu dọn xong những thi thể kia, Cận Nhất Phong cầm lấy một bọc lớn lấy được từ trên người đám sát thủ đưa tới trước mặt, nói với Phượng Cửu: "Hiên Viên phu nhân, đây là tài vật trên người những kẻ đó."

Phượng Cửu cắt một miếng thịt ăn, liếc nhìn đống tài vật kia, chậm rãi nói: "Những thứ này cứ cho các vị huynh đệ của các người đi! Các người cứ nhận lấy là được."

Nghe vậy, Cận Nhất Phong ngẩn ra, nói: "Điều này không hợp quy củ, hơn nữa, tiền thù lao mà Hiên Viên phu nhân trả cho chuyến đi này đã rất cao rồi, không phải do chúng ta tự săn giết, số tài vật này đều thuộc về các người."

Nàng mỉm cười, nói: "Không sao, chúng ta cũng không thiếu chút thứ này, ông cứ cầm lấy đi! Dù sao bảo vệ một người phụ nữ bụng mang dạ chửa như ta, dọc đường cũng khá bất tiện."

"Thế nhưng..." Cận Nhất Phong còn muốn nói thêm điều gì, thì vai đã bị ai đó vỗ một cái.

"Cận đoàn trưởng, chủ tử nhà ta bảo nhận thì cứ nhận đi!" Đỗ Phàm một tay vỗ vai hắn, cười nói: "Tuy nhiên, Cận đoàn trưởng cần phải dặn dò một tiếng, đối với những việc đã thấy, đã nghe trong chuyến đi này đều phải ngậm miệng không nói, chủ tử nhà ta là người thích thanh tĩnh, không thích bị người khác quấy rầy."

"Vâng."

Cận Nhất Phong đáp lời, nhìn Phượng Cửu một cái rồi cũng không từ chối nữa. Sau khi nói lời cảm ơn, hắn liền mang đồ vật đến chỗ đám thành viên lính đánh thuê, chia cho họ, đồng thời dặn dò lời kia xuống.

Sau khi đã dặn dò xong xuôi, khi mọi người cũng đều ngồi xuống nghỉ ngơi ăn uống, Cận Nhất Phong khựng lại một chút rồi,

[Dịch từ bản hv] ChuongId:3453
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.