"Nhưng mà thứ thuốc đó..."
"Chỉ có thể tìm tiếp, nhưng không được ra tay với người của dược lâu đó, cứ nghe ngóng thêm đi!" Nam tử họ Hà vỗ vỗ vai hắn, nói: "Ta về nghỉ ngơi trước đây, chuẩn bị ngày mai sẽ rời đi."
"Ngươi muốn đi rồi?" Trung niên nam tử kinh ngạc.
"Ừ, vốn dĩ lần này ta đến cũng vì linh dược đó, nay linh dược đã rơi vào tay người khác, ta chỉ có thể đi nơi khác nghe ngóng thôi." Hắn nói xong, cũng không ở lại lâu, liền đi về phía hậu viện.
Người khác không phải hắn, không biết tâm trạng hắn lúc này đang vô cùng sợ hãi, thậm chí y phục sau lưng hắn đều đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, lòng bàn tay cũng lạnh ngắt.
Tại chỗ Thành chủ khu Nam, mấy ngày nay thi thoảng lại có thế gia trong thành tìm tới cửa hỏi thăm lai lịch của chủ nhân Hồ Tâm Tiểu Trúc, ngay cả Thành chủ khu Tây và khu Bắc cũng hẹn ông uống rượu, tụ họp, muốn biết lai lịch của những người kia.
Trong phủ Thành chủ, Nam Thành chủ chắp tay sau lưng nhìn về phía chân trời, nghĩ đến hai người đã đến phủ Thành chủ vào đêm hôm đó, không khỏi khẽ thở dài một hơi. Đâu chỉ bọn họ muốn biết những người đó là ai? Bản thân ông cũng muốn biết rốt cuộc người vào ở trong Hồ Tâm Tiểu Trúc là ai? Chỉ là, lúc trước đã nói xong, nếu không cần thiết thì đừng đi quấy rầy họ.
Nghĩ đến thần hiệu của viên đan dược kia, ánh mắt ông khẽ chớp động. Người có thể lấy ra loại đan dược như vậy, lại có thực lực thâm sâu khó lường, ông biết, tuyệt đối không thể trở thành kẻ địch với họ.
Cùng lúc đó, Phạm Lâm sau khi trở về Hồ Tâm Tiểu Trúc liền đi tìm Phượng Cửu, kể cho nàng nghe về những loại thuốc hắn điều chế trong khoảng thời gian này cũng như một số chuyện ở dược lâu.
Sau đó, hắn nói: "Chủ tử, gốc Tuyết Lăng Hoa người sai đi nghe ngóng, nghe nói có người từng thấy trong Mãng Hoang Hung Địa."
Phượng Cửu đang lật xem dược thư nghe vậy liền ngẩng đầu lên: "Có tin tức về Tuyết Lăng Hoa rồi? Tin tức có đáng tin không?"
"Nguồn tin hẳn là rất đáng tin, thuộc hạ biết được từ miệng đám người Đệ Nhất Dong Binh Đoàn. Nghe nói lúc đó có người của một gia tộc đã nhắm trúng gốc Tuyết Lăng Hoa kia, chỉ là thủ hộ thú của Tuyết Lăng Hoa quá mạnh mẽ, khiến cho hơn hai mươi người chết mà vẫn không thể hái được gốc Tuyết Lăng Hoa đó, mà người của Đệ Nhất Dong Binh Đoàn lúc đó lại ở ngay gần đó nên đã chứng kiến cảnh tượng ấy."
Nghe vậy, Phượng Cửu gấp sách trong tay lại, nàng nhìn Phạm Lâm: "Cho người sắp xếp đi, ta muốn đi Mãng Hoang Hung Địa."
Nghe thế, ngay cả Lãnh Hoa và Lãnh Sương đứng bên cạnh đều sững sờ. Lãnh Hoa lên tiếng: "Chủ tử, linh dược người cần chúng ta có thể phái người đi hái, bây giờ người đang mang thai, không thích hợp đến nơi như vậy."
"Chủ tử, người phải an thai." Lãnh Sương cũng lên tiếng, lo lắng chủ tử thực sự định đích thân đi.
Phượng Cửu lắc đầu, cười nói: "Việc này không ai có thể thay thế được, ta phải đích thân đi."
Phạm Lâm sắc mặt hơi ngưng trọng, hỏi: "Chủ tử, chẳng lẽ không còn cách nào khác sao? Có thể bảo quản gốc Tuyết Lăng Hoa đó rồi đưa về không?"
"Ngươi thông thạo dược tính và y lý của linh dược, hẳn cũng biết Tuyết Lăng Hoa này chỉ khi hái vào lúc tia nắng đầu tiên của buổi sáng xuất hiện mới có thể phát huy dược hiệu đến mức cực hạn. Hơn nữa, sau khi hái phải đưa vào luyện dược trong vòng một canh giờ, nếu không dược hiệu sẽ thất thoát. Còn một điều nữa, Tuyết Lăng Hoa một năm chỉ nở hoa một lần, lỡ lần này thì phải đợi đến năm sau rồi."
"Chủ tử hái Tuyết Lăng Hoa này là để luyện linh dược cho Diêm Chủ sao?" Lãnh Hoa hỏi, phỏng chừng cũng chỉ có chuyện của Diêm Chủ mới khiến chủ tử như vậy.
Phượng Cửu khẽ gật đầu: "Không sai, đó là một vị thuốc dẫn rất quan trọng, cho nên ta buộc phải tự mình đi."