Một thanh lợi kiếm vấy máu xuyên thấu qua đan điền của bọn họ, một kiếm xuyên qua người này rồi theo quán tính đó lùi lại, đâm tiếp vào người kia, ghim chặt hai người lại với nhau.
Máu tươi chảy dọc theo mũi kiếm nhỏ xuống, y phục đen kịt không nhìn thấy vết máu, thế nhưng, từng giọt máu tươi đỏ chót nở rộ trên mặt đất kia lại chói mắt đến mức đáng sợ.
Phạm Lâm chắp một tay sau lưng, từng bước đi đến trước mặt hai người kia, một tay nắm lấy chuôi kiếm, nhẹ giọng nói: "Ta đã lâu không giết người, có chút lạ tay, làm cho các ngươi chết có chút khó coi rồi."
Tiếng vừa dứt, lợi kiếm trong tay rút ra, máu tươi bắn ra, hai người cũng theo đó đổ gục xuống mặt đất.
Hắn lau sạch kiếm trong tay rồi cất đi, lúc này mới nhìn về phía những thi thể trên mặt đất, thu hết đồ đạc trên người bọn họ xong, lại lấy ra một bình dược dịch đổ lên thi thể những người đó.
"Xèo xèo..."
Chỉ nghe thấy từng tiếng xèo xèo vang lên, trên mặt đất bốc lên từng làn khói nhẹ, từng cái xác cứ như vậy hóa thành một vũng máu ngay trước mặt hắn, chỉ còn lại một đống y phục nằm trên mặt đất.
Hắn đột nhiên ngẩng đầu, nhìn về một hướng nào đó, nở một nụ cười khó hiểu.
Trung niên nam tử đang bám theo trong bóng tối nhìn thấy cảnh này, chỉ cảm thấy trong lòng run lên, một luồng hàn ý từ lòng bàn chân xộc lên, khiến hắn sợ đến mức bất giác rùng mình một cái.
Hắn ta biết mình đang ở đây!
Phát hiện này khiến hắn vô cùng chấn kinh. Bản thân hắn là cường giả Tiên Tôn đỉnh phong, theo lý mà nói Phạm Lâm không nên phát hiện ra hắn mới phải, dù sao ngay cả đám sát thủ kia cũng không biết hắn vẫn luôn bám theo sau lưng bọn chúng, vậy mà Phạm Lâm lại nhìn về nơi hắn đang ẩn náu một cách chuẩn xác vô cùng, còn nở một nụ cười.
Sau khi nhìn thấy hắn giết người diệt khẩu, xóa sạch dấu vết, nụ cười kia trong mắt hắn giống như nụ cười của sát thần, quỷ dị vô cùng, khiến hắn gần như theo bản năng nhanh chóng lùi lại rời đi, không dám tiếp tục bám đuôi trong bóng tối nữa.
Phạm Lâm mỉm cười, thản nhiên thu hồi ánh mắt. Sau khi làm xong việc hủy thi diệt tích, hắn cúi đầu nhìn y phục trên người mình, thấy gấu áo bị văng một tia máu, không khỏi khẽ thở dài: "Trở về phải tắm rửa trước rồi mới có thể đi gặp chủ tử được."
Ngay sau đó, hắn sải bước, tiếp tục thong dong đi về phía trước, vừa đi vừa tính toán xem thời gian này Dược Lâu thu vào được bao nhiêu? Hắn hoàn toàn không biết, nụ cười kia của mình đã dọa cho một cường giả Tiên Tôn đỉnh phong toát mồ hôi lạnh.
Trung niên nam tử bị Phạm Lâm dọa sợ, bước chân lảo đảo nhanh chóng quay về phủ, đi vào đại sảnh trong phủ ngồi xuống, cầm lấy một chén nước đã hơi nguội trên bàn, uống ừng ực liên tiếp mấy chén mới trấn tĩnh lại tinh thần.
"Hà huynh? Sao vậy? Xảy ra chuyện gì rồi sao? Sao thấy sắc mặt huynh tái nhợt như vậy?" Một trung niên nam tử sải bước đi vào, thấy trung niên nam tử kia đang uống nước lấy sức, hơi thở dồn dập, sắc mặt tái nhợt, không khỏi ngạc nhiên.
"Lão Lý, người của Dược Lâu này không dễ đụng vào đâu, huynh tốt nhất đừng nên chọc vào bọn họ." Trung niên nam tử họ Hà sau khi thở dốc một hồi liền nói với trung niên nam tử kia.
Nghe vậy, trung niên nam tử ánh mắt khẽ lóe lên, cười nói: "Hà huynh nói vậy là sao? Dược Lâu đó theo chúng ta nghe ngóng được thì bên trong cũng chỉ có mấy người, đến cả hộ vệ canh gác lâu cũng không có, sao đến miệng Hà huynh lại thành sự tồn tại giống như rắn độc mãnh thú thế kia?"
Nam tử họ Hà nhíu mày, nghĩ đến cảnh Phạm Lâm hủy thi diệt tích lúc nãy, nói: "Huynh nghe ta, sẽ không sai đâu, người của Dược Lâu đó còn đáng sợ hơn cả rắn độc mãnh thú!"