Đường Thành chủ trong lòng kinh dị. Nội đan thất giai cực phẩm? Bảo vật ngay cả Lăng Tiêu Tiên Tông cũng không có, sao bọn họ lại có? Phải biết rằng, đan dược thất giai cũng chia làm ba loại thượng, trung, hạ, mà cực phẩm còn ở trên cả đan dược thượng phẩm, lại càng trân quý vô cùng.
Mang theo vài phần hoài nghi và kinh ngạc, ông đón lấy cái bình, đổ một viên đan dược bên trong ra. Đan dược vừa vào tay, hương thuốc nồng đậm thanh khiết xộc thẳng vào mũi, ánh sáng linh lực tỏa ra trên đan dược cùng những đan văn trên đó, đều khiến ông chấn kinh trợn to hai mắt.
"Đây, đây lại thật sự là nội đan thất giai cực phẩm!"
Ông khó nén vẻ chấn kinh mà nói, nhưng lại vội vàng thu hồi đan dược vào bình, đậy nắp lại, tựa như lo lắng hương thuốc bay mất vậy. Sau khi cất đan dược vào bình xong, ông khó tin trợn mắt nhìn bọn họ: "Các ngươi lại có thể tùy ý đặt đan dược thất giai cực phẩm vào trong một cái bình nhỏ như thế này? Các ngươi thật là, thật là..."
"Xem ra Đường Thành chủ rất hài lòng."
Đỗ Phàm ngắt lời ông, cây quạt trong tay mở "xoẹt" một tiếng, ánh mắt mang theo ý cười nhìn ông: "Chủ tử nhà ta sắp vào thành rồi, Đường Thành chủ định khi nào thì giúp ta làm xong việc?"
Nghe lời này, Đường Chí Võ lòng hơi động. Ông quan sát thấy hai người này khí độ bất phàm, thực lực lại thâm bất khả trắc, vốn tưởng là thế gia công tử, không ngờ lại nghe hắn nói là chủ tử nhà hắn, nói như vậy, hai người này chỉ là tùy tùng thôi sao? Không phải chủ tử?
Chỉ riêng tùy tùng đã có khí độ như thế, vậy chủ tử trong miệng bọn họ, rốt cuộc là nhân vật phong hoa tuyệt đại nhường nào?
Nghĩ đến đây, ông nhìn nhìn bình đan dược trong tay, nói: "Nếu các ngươi đã cầm đan dược này đến giao dịch với ta, ta tự nhiên sẽ làm tốt việc này cho các ngươi sớm nhất có thể."
Đỗ Phàm gật gật đầu, nói: "Giao dịch ngày hôm nay ở đây, ta hy vọng Thành chủ có thể giữ bí mật, đừng tiết lộ ra ngoài nửa phân."
"Biết rồi."
Đường Thành chủ đáp một tiếng, ngồi xuống ghế, lấy địa khế của Hồ Tâm Tiểu Trúc ra, hỏi: "Không biết hộ chủ trên địa khế này viết tên của ai?"
Đỗ Phàm và Lỗ Vân nhìn nhau một cái, cuối cùng, Đỗ Phàm nói: "Phượng Cửu."
Phượng Cửu? Đường Thành chủ thầm niệm cái tên này, cái tên đơn giản không thể đơn giản hơn này, lại không phân biệt được rốt cuộc là nam hay nữ? Phượng Cửu? Người này là chủ tử của bọn họ?
Tuy hiếu kỳ, nhưng cũng không hỏi thêm gì, chỉ làm xong các thủ tục, lại đưa cho bọn họ vài khối thân phận ngọc bài, lúc này mới nói: "Sau này nếu có vấn đề gì, có thể tới tìm ta." Dứt lời, lại nói: "Cứ đi cửa chính là được."
Đỗ Phàm cười cười, thu hết mọi thứ lại: "Đa tạ."
Đường Thành chủ tiễn bọn họ ra ngoài, thấy người bên ngoài thư phòng đều bị điểm huyệt đạo, không khỏi liếc nhìn hai người một cái.
Lỗ Vân thấy vậy, tay giơ lên, liền giải khai huyệt đạo cho đám thành vệ đó.
Thủ pháp cách không giải huyệt vừa hiện ra, khiến ánh mắt Đường Thành chủ co rút lại, ông nhìn sâu hai người một cái, đích thân tiễn bọn họ ra khỏi Thành chủ phủ.
Mà mấy tên thành vệ đang canh giữ Thành chủ phủ vừa thấy hai người vốn đã rời đi này lại đi từ bên trong ra, còn được Thành chủ đích thân tiễn ra, không khỏi trợn trừng mắt, sống sượng nuốt ngược những lời chất vấn vào trong bụng.
Hai người này, rõ ràng đã đi rồi, sao lại từ bên trong đi ra? Còn là Thành chủ đích thân tiễn bọn họ ra? Hai người này rốt cuộc là lai lịch gì vậy?
"Cáo từ." Đỗ Phàm và Lỗ Vân chắp tay ra hiệu, liếc mấy tên thành vệ kia một cái, lúc này mới xoay người rời đi.
Nhìn theo bọn họ rời đi,