Hiên Viên Mặc Trạch khẽ nhếch môi, nói: "Ngươi ngược lại rất rõ ràng hành tung của chúng ta."
"Ta chỉ là biết các ngươi muốn làm gì mà thôi." Mạch Trần nói xong liền đứng dậy, vươn tay phủi phủi vạt áo. Ánh mắt thanh nhuận bình tĩnh nhìn hai người bọn họ, nói: "Thực lực của Thông Thiên Quân Chủ có lẽ tương đương với các ngươi, nhưng hắn đã tấn cấp lên cấp bậc Quân Chủ từ nhiều năm trước, cho dù là các ngươi muốn đối phó với hắn cũng không phải chuyện dễ dàng."
Giọng nói của hắn khựng lại, một tay chắp sau lưng thong thả bước về phía bọn họ: "Huống chi, kẻ khó đối phó nhất không phải Thông Thiên Quân Chủ, mà là Hắc Liên Chi Chủ. Hắc Liên của hắn có năng lực hủy thiên diệt địa. Các ngươi đừng quên, lúc trước trong cơ thể chỉ có một tia khí tức Hắc Liên thôi đã không chịu nổi rồi sao? Thế mà lại đường đột đến nơi này, ta thấy các ngươi thật sự quá mức khinh suất." Hắn lắc đầu khẽ thở dài.
Nghe vậy, Phượng Cửu cười khẽ một tiếng, nói: "Mạch Trần, ngươi lo lắng quá rồi. Thật ra chúng ta cũng không định ra tay, chỉ là nghĩ đến thăm dò hư thực của hắn một chút. Những điều ngươi nói chúng ta đều biết cả, dù có thật sự muốn động thủ, cũng sẽ không khinh suất như vậy đâu."
Nàng kéo Hiên Viên Mặc Trạch ngồi xuống tảng đá lớn bên cạnh, từ trong không gian lấy ra mấy quả linh quả, đưa cho Hiên Viên Mặc Trạch hai quả, lại lấy hai quả đưa cho Mạch Trần: "Ngươi nếm thử linh quả này đi, là ta mới có được."
Quả đỏ rực tương phản với bàn tay trắng nõn thon dài trông vô cùng đẹp mắt. Ánh mắt hắn không khỏi hơi lóe lên, rũ mắt nhận lấy: "Đa tạ."
Phượng Cửu tự mình cầm một quả cắn một miếng, vừa ăn vừa nói: "Vốn dĩ chúng ta định tối nay sẽ đi thăm dò, chỉ là không ngờ ngươi cũng đến. Ngươi có muốn cùng đi với chúng ta không?"
Nói đến đây, trong lòng nàng khẽ thở dài. Mạch Trần này, vốn nàng không định để hắn biết bọn họ ở đây, muốn tách hắn ra khỏi chuyện này để hắn không bị liên lụy, ai ngờ hắn lại cố tình đi theo tới đây. Xem ra, nàng có muốn ngăn cản cũng không ngăn nổi.
Ba người ngồi bên cạnh thác nước, trò chuyện phiếm vài câu, cũng như bàn bạc xem làm thế nào để đối phó với Hắc Liên Chi Chủ và Thông Thiên Quân Chủ bọn họ, thời gian cũng trôi qua rất nhanh.
Khi màn đêm dần buông xuống, họ nhìn nhau một cái. Cuối cùng, Mạch Trần nói: "Nghe nói bọn họ còn tìm Ma Chủ định cùng nhau đối phó với các ngươi, nhưng có lôi kéo được hắn hay không thì ta không biết. Tối nay đi thăm dò hư thực của bọn họ trước là được, cho dù có thật sự giao thủ, cũng cố gắng đừng chiến đấu lâu."
"Yên tâm đi! Chúng ta biết mà, dù sao ở địa bàn của bọn họ mà chiến đấu lâu thì bất lợi cho chúng ta." Phượng Cửu gật đầu nói, nàng nhìn về phía Hiên Viên Mặc Trạch bên cạnh.
Hiên Viên Mặc Trạch nhìn lại nàng một cái, liền thu liễm khí tức toàn thân. Lúc này, hắn nhìn Mạch Trần hỏi: "Ngươi định cứ mặc bộ bạch y này sao?"
Trong màn đêm, bạch y vẫn rất nổi bật, hắn định cứ thế mà nghênh ngang đi vào à?
Nghe vậy, Mạch Trần hơi sững sờ, cúi đầu nhìn lại, không khỏi bật cười: "Việc này thì dễ thôi." Trong lúc nói chuyện, hắn lấy ra một chiếc áo choàng đen từ trong không gian khoác lên người, che đi bộ bạch y kia.
"Như vậy là được rồi." Hắn mỉm cười ôn hòa, nhìn về phía Phượng Cửu.
Phượng Cửu gật đầu: "Được." Lời còn chưa dứt, tay nàng đã bị Hiên Viên Mặc Trạch nắm lấy, vận khí bay vọt lên trên. Nàng hơi ngạc nhiên, quay đầu nhìn hắn, thấy hắn trầm mặt mím môi, vẻ mặt không hề vui vẻ.
"Sao vậy?" Nàng ghé sát lại gần hắn hỏi với vẻ kỳ lạ.
"Không có gì." Hiên Viên Mặc Trạch nói. Tuy lời là vậy, nhưng sắc mặt hắn lại vô cùng khó coi, rõ ràng là đang không vui.