Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 52558 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3539
Động chi dĩ tình

❊ ❊ ❊

Thấy vậy, Phượng Cửu hơi kinh ngạc, ý chí của kẻ này quả thật kiên định. Nhìn máu tươi từ trong miệng hắn trào ra, cho đến cuối cùng thân thể cứng đờ, một hơi chưa kịp nuốt xuống đã tắt thở, nàng không khỏi khẽ thở dài: "Quả là một tên xương cứng."

Thế giới này chính là tàn khốc như vậy, hôm nay hắn đụng phải đối thủ là bọn họ – những người có thực lực vượt xa hắn. Nếu hai người bọn họ không xuất hiện, thì đêm nay kẻ bị tắm máu sẽ là cả nhà họ Vu.

Thấy kẻ kia tự đoạn kinh mạch trong người mà chết, Hiên Viên Mặc Trạch nhạt nhẽo thu hồi ánh mắt, nhìn lướt qua những người xung quanh một cái.

Phượng Cửu thì thu hết đồ đạc trên người đối phương, lúc này mới nói với Hiên Viên Mặc Trạch: "Chúng ta đi thôi!" Tiếng vừa dứt, nàng giơ tay giải tán kết giới cách âm, nắm tay Hiên Viên Mặc Trạch vận khí bay vào màn đêm.

"Đợi đã!"

Dương lão hoàn hồn lại, vội vàng gọi một tiếng, thế nhưng, chỉ thấy bóng dáng hai người nhanh chóng biến mất trong đêm tối, không biết đi đâu.

Vu Thành Đức nhìn theo hướng họ rời đi, lòng đầy cảm kích. Hắn hạ lệnh cho người dọn dẹp hiện trường, lúc này mới chắp tay với Dương lão rồi quay người đi vào trong phủ.

"Sáng sớm ngày mai hãy cho người tu sửa lại chỗ cổng lớn này." Vu Thành Đức dặn dò xong liền bước vào trong. Khi đến viện tử của cha mình, điều khiến hắn ngỡ ngàng chính là, lúc tới sân, lại thấy hai người vừa rời đi lúc nãy đang ngồi trong sân uống trà.

"Lăng... Lăng gia, Lăng phu nhân, sao hai người lại..." Hắn tưởng rằng họ đã đi rồi, không ngờ bọn họ lại quay trở lại.

"Chúng ta muốn tìm cha ngươi nói chuyện." Phượng Cửu lên tiếng.

Vốn tưởng đó chỉ là loại pháp khí gì đó, thế nhưng nhìn kẻ kia đến chết cũng không chịu hé răng, rõ ràng không đơn giản như vậy. Hiện giờ kẻ đó đã chết, mà họ cầm chiếc bát quái kính kia cũng hoàn toàn không có đầu mối, đành phải xem từ miệng lão gia tử nhà họ Vu này có tìm được manh mối hữu ích nào không.

Vu Thành Đức nghe lời bọn họ liền hiểu ý, thế là gật đầu: "Cũng được, chỉ là, cha ta tuy đã tỉnh táo nhưng vì thân thể suy yếu đã lâu, sau khi tỉnh lại phần lớn thời gian đều chìm trong giấc ngủ. Chi bằng hai vị tối nay hãy tạm nghỉ ngơi ở đây, sáng sớm ngày mai lại hỏi cha ta? Nếu không ta sợ thân thể ông không chịu nổi, dù sao chuyện đêm nay..."

Thấy vậy, Hiên Viên Mặc Trạch liền nói: "Vậy thì sáng mai đi! Tuy nhiên, việc chúng ta rời đi rồi quay lại đây, mục đích chính là không muốn bị người khác quấy rầy."

"Vâng vâng, ta biết, ta sẽ dặn dò xuống dưới." Hắn vội vàng đáp.

Thế là, hai người liền ở lại đây thêm một đêm nữa, còn người nhà họ Vu thì đang bận rộn. Dù sao chuyện đêm nay đã phá hủy gần nửa cái cổng lớn nhà họ Vu, người trong phủ muốn nghỉ ngơi là chuyện không thể nào.

Ở cửa sau nhà họ Vu, có một bóng người vẫn luôn canh giữ. Hộ vệ nhà họ Vu phát hiện liền bẩm báo cho Vu gia chủ biết, Vu gia chủ cũng không màng nghỉ ngơi, đi đến cửa sau xem thử.

"Các hạ là người phương nào? Ở đây làm gì?" Vu Thành Đức nhìn người kia hỏi.

"Ta đang đợi Lăng phu nhân và bọn họ." Nam tử lên tiếng.

Nghe vậy, Vu Thành Đức hơi sửng sốt, đánh giá hắn từ trên xuống dưới một cái: "Họ đã đi rồi, vì sao các hạ còn canh giữ ở đây?"

"Ta thấy họ đã đi vào trong." Nam tử đáp.

Nghe vậy, Vu Thành Đức cười cười, không nói gì thêm, chỉ xoay người đi vào trong.

Thấy vậy, nam tử kia do dự một chút, nói: "Vu gia chủ, xin chờ một chút."

"Còn chuyện gì sao?" Vu Thành Đức dừng bước, quay đầu nhìn nam tử nọ.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:3453
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.