Nghe vậy, Tống Nhất Bình liền dẫn họ đi về phía đường núi của Càn Lăng Sơn, vừa đi vừa nói: "Đường thông lên đỉnh núi chỉ có một lối duy nhất, chính là con đường núi chúng ta đang đi đây, ngoài con đường này ra không còn lối nào khác để đi nữa. Càn Lăng Sơn này ngoài người của tám đại thế gia ẩn thế ra thì cũng chẳng còn ai khác, cho nên con đường núi dẫn lên đỉnh này bình thường sẽ không có người."
Hắn vừa nói vừa dẫn đường cho họ, so với những nơi có trận pháp thì leo núi tuy mệt, nhưng đối với họ mà nói lại giống như đang đi trên mặt đất bằng phẳng, nhất là Phượng Cửu và Hiên Viên Mặc Trạch trông bước chân thong dong nhàn nhã, nhưng tốc độ lại không hề chậm.
Tống Nhất Bình có chút vất vả theo sau lưng họ, vốn đang đi phía trước dẫn đường lại dần dần bị bỏ lại một khoảng cách xa. Nhìn hai người càng lúc càng xa mình, hắn cắn răng, lại tiếp tục lao đi như điên.
Khi hắn thở hổn hển, mồ hôi nhễ nhại leo lên được đỉnh núi, liền thấy hai người kia đã ngồi trên một tảng đá lớn nghỉ ngơi rồi. Bình thường mà nói, leo lên đỉnh núi này đối với hắn không phải chuyện khó, nhưng khổ nỗi hắn muốn đuổi kịp bước chân của họ, thế là bị mệt đến bở hơi tai. Lúc này, hai tay chống đầu gối, lưng khom xuống thở dốc, tai ù đi, chỉ thấy hai người họ đang nói chuyện nhưng không nghe rõ họ đang nói gì.
"Địa thế nơi này quả nhiên hiểm trở, lên núi chỉ có con đường núi chúng ta vừa đi lên, ba mặt bao quanh bởi núi, một mặt lại là vực sâu, không biết dưới đó có thứ gì?" Phượng Cửu vừa nói với Hiên Viên Mặc Trạch, vừa rướn người nhìn xuống dưới.
Chỉ thấy dưới vực thẳm sâu không thấy đáy, sương mù dày đặc bao phủ, u tối hiểm trở toát ra một luồng khí tức nguy hiểm quỷ dị.
"Môi trường ở đây nhìn một cái là hết, hiện tại, nàng đã có chủ ý gì chưa?" Hiên Viên Mặc Trạch hỏi, ánh mắt thâm sâu dừng trên người Phượng Cửu.
"Ừm, chẳng phải bọn họ nói muốn thiêu chết Diệp Linh đó sao? Đã như vậy, chúng ta cứ tương kế tựu kế thì sao?" Phượng Cửu mỉm cười, trong mắt lóe lên tia sáng tính toán.
Hiên Viên Mặc Trạch thấy vậy khẽ nhếch môi: "Nàng có chủ ý là tốt rồi, nàng nói đi, ta giúp nàng."
"Ta muốn xuống dưới nhìn xem, cũng không biết dưới đó có thứ gì, chàng đi cùng ta nhé?" Phượng Cửu khoác tay hắn nói.
Hiên Viên Mặc Trạch liếc mắt nhìn xuống phía dưới một cái, nói: "Nơi đó tuy bị mây mù che khuất, nhưng vẫn có thể thấy âm khí rất nặng, hơn nữa luồng khí dường như đã tạo thành xoáy nước, nếu muốn xuống thì phải cẩn thận một chút."
"Ừm." Nàng mỉm cười đáp lại, rồi bảo Tống Nhất Bình đang thở dốc kia: "Ngươi cứ đợi chúng ta ở đây đi! Chúng ta xuống dưới dạo một vòng, xem môi trường bên dưới thế nào."
Nghe vậy, Tống Nhất Bình sửng sốt, vội vàng nói: "Không được! Dưới đó tràn ngập khí độc, cho dù là tu sĩ tu vi cao đến đâu đi xuống cũng chắc chắn phải chết!"
Nghe vậy, hai người nhìn về phía làn sương mù đang bao phủ bên dưới, giây tiếp theo, Phượng Cửu liền nói: "Biết rồi, ngươi cứ ở lại trên này đi! Chúng ta sẽ lên ngay thôi." Nói xong, nàng nắm tay Hiên Viên Mặc Trạch nhảy xuống dưới.
"Lăng gia, Lăng phu nhân!"
Tống Nhất Bình vội vàng tiến lên, nhưng cũng chỉ thấy bóng dáng hai người lao xuống dưới, ngay lập tức biến mất giữa làn mây mù đó, không còn thấy bóng dáng đâu nữa. Thấy vậy, hắn không khỏi ngẩn ngơ nằm bò trên miệng vực nhìn xuống, cố gắng xem thử có nhìn thấy bóng dáng hai người họ hay không, thế nhưng dù hắn có nhìn thế nào đi nữa cũng không thể thấy họ.
"Sẽ, sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?"
Tim hắn thắt chặt lại, cho dù Lăng phu nhân đã nói không sao,