Nghe vậy, Tống Nhất Bình đặt cô nằm phẳng, múc một bát linh xà thang đến bên cạnh cô, sau đó đỡ cô dậy dựa vào trong lòng mình, cẩn thận từng chút một mớm cho cô.
Nhìn linh xà thang chảy dọc theo khóe miệng, Tống Nhất Bình không khỏi hơi nóng nảy. Cô đang hôn mê bất tỉnh, căn bản không nuốt vào được, đút như vậy cũng không vào được.
Nghĩ ngợi một chút, cậu bưng bát lên hớp một ngụm linh xà thang, rồi cúi người dùng miệng mớm canh sang miệng cô.
Phượng Cửu đang uống canh ở bên cạnh, liếc thấy cảnh này, không khỏi nhướng mày. Thằng nhóc này được đấy!
Hiên Viên Mặc Trạch thản nhiên liếc nhìn một cái rồi thu hồi ánh mắt, nhìn Phượng Cửu hỏi: "Có muốn thêm bát nữa không?"
"Chàng ăn chưa?" Phượng Cửu hỏi, thấy chàng không nói gì, liền cười cười: "Chưa ăn thì ăn một chút đi, bát canh này hầm đến giờ vị đã rất đậm đà, đều là tinh túy cả đấy."
Nàng cười nói, uống cạn canh trong bát, múc một bát đưa cho chàng.
Thấy vậy, Hiên Viên Mặc Trạch lúc này mới đưa tay nhận lấy uống.
Tống Nhất Bình mớm được gần nửa bát thì thấy hàng mi của người đang hôn mê khẽ run rẩy, ngay sau đó chậm rãi mở mắt ra, đôi mắt bình lặng không gợn sóng kia khi nhìn thấy người trước mặt, lộ ra vẻ mơ hồ.
"Nhất Bình?"
Giọng cô cực kỳ yếu ớt, yếu đến mức nếu không nghe kỹ thì căn bản không nhận ra.
"Là ta, A Linh, ta đã về rồi." Tống Nhất Bình mắt đỏ hoe nhìn cô, giọng nghẹn ngào như có vật gì đó chặn ngang cổ họng.
"Chắc chắn ta chết rồi mới nhìn thấy chàng." Ánh mắt cô vô hồn, lẩm bẩm nói. Cô bị lửa thiêu chết, bị tộc nhân của cô phóng hỏa thiêu sống.
Chắc chắn cô chết rồi mới thấy được người mình hằng đêm mong nhớ, chắc chắn cô chết rồi mới không cảm nhận được nỗi đau đớn khi ngọn lửa thiêu đốt thân thể.
"Không, nàng chưa chết, A Linh, nàng không sao cả, Lăng phu nhân đã cứu nàng, nàng vẫn còn sống." Tống Nhất Bình vội vàng nói, lại đỡ cô ngồi ngay ngắn, để cô có thể nhìn thấy Phượng Cửu ở bên cạnh.
"Nàng xem, vị này chính là Lăng phu nhân, là người đã cứu nàng."
Ánh mắt trống rỗng của Diệp Linh rơi trên người nữ tử áo xanh bên đống lửa kia, một nữ tử chưa từng gặp mặt, là người này đã cứu cô sao? Có thể cứu cô ngay dưới mí mắt của người tám gia tộc kia, nàng chắc chắn là một người rất lợi hại.
"Đa tạ."
Một lời cảm ơn nhẹ nhàng, giọt nước mắt nơi khóe mắt cũng theo đó trào ra. Tộc nhân của cô muốn thiêu chết cô, một nữ tử xa lạ không quen biết lại cứu cô.
Phượng Cửu nhìn cô, nói: "Uống thêm bát canh đi! Bồi bổ cơ thể." Nói đoạn, liếc nhìn Tống Nhất Bình một cái.
"Đúng đúng, uống thêm bát canh cho ấm người." Tống Nhất Bình nói, vội vàng múc thêm một bát canh, tỉ mỉ đút cho cô uống.
Sau khi uống canh, thân thể vốn đang suy yếu của cô không chịu nổi giày vò, tựa vào lòng Tống Nhất Bình chìm vào giấc ngủ sâu. Nhìn cô đã ngủ thiếp đi, Tống Nhất Bình không khỏi nhìn về phía Phượng Cửu.
"Lăng phu nhân."
Phượng Cửu đứng dậy, đi đến bên cạnh cô kiểm tra một chút, hồi lâu sau, trong mắt thoáng qua một tia ngạc nhiên, nói: "Cô ấy là Thuần Âm chi thể, nhưng thân thể hiện tại lại bị tổn hao tinh khí huyết cực kỳ nghiêm trọng, giống như là..." Nàng trầm tư, đăm chiêu nhìn Diệp Linh.
"Giống như cái gì?" Tống Nhất Bình không nhịn được hỏi.
Phượng Cửu không trả lời cậu, mà đi đến bên cạnh Hiên Viên Mặc Trạch, nói: "Phu quân, chàng nói xem, có âm hồn nào có thể ẩn náu trong cơ thể cô ấy không?" Nàng cảm thấy cơ thể cô ấy có chút không ổn.
Hiên Viên Mặc Trạch nhìn nàng một cái.