Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 51729 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3299
Không rõ tung tích

❊ ❊ ❊

Hoàn Nhan Thiên Hoa cũng không từ chối, toàn thân vô lực nên nàng ăn chút đồ rồi nằm xuống. Chỉ nghe thấy phụ nhân nhẹ tay nhẹ chân đi ra ngoài, đóng cửa phòng lại, toàn bộ căn phòng theo đó cũng trở nên tĩnh lặng.

Nàng nằm trên giường, lẳng lặng nhìn lên đỉnh màn, mãi cho đến khi mệt mỏi mới chìm vào giấc ngủ sâu.

Nàng điều dưỡng ở nơi này, mãi đến ba ngày sau cơ thể hoàn toàn hồi phục mới bước ra khỏi cửa phòng. Mấy ngày nay đều ở lỳ trong phòng, đột nhiên đi ra thấy ánh mặt trời chói chang, nàng không khỏi nheo mắt lại.

“Cô nương, hôm nay cô cảm thấy thế nào?” Phụ nhân thấy nàng đi ra, vội vàng tiến lên hỏi han.

Hoàn Nhan Thiên Hoa nở một nụ cười, nàng nhìn phụ nhân nói: “Mấy ngày nay làm phiền hai người rồi, cơ thể ta hiện đã hồi phục, cũng đã đến lúc rời đi.”

Nói đoạn, nàng lấy từ trong tay áo ra một bình đan dược: “Hai người đều là tu sĩ, trong này có vài viên đan dược có thể giúp các người tiến giai, cũng xem như là ta báo đáp sự chăm sóc của vợ chồng hai người trong mấy ngày qua.”

Trung niên nam tử đứng bên cạnh thấy vậy vội xua tay: “Không được, không được, việc này sao có thể.” Họ chăm sóc cho nàng cũng là nhận lệnh của Môn chủ, sao có thể lấy đồ của nàng được? Như vậy không thỏa đáng.

“Đúng vậy, cô nương, cô lấy lại đi! Những đan dược này quý giá, chúng tôi không thể nhận.” Phụ nhân cũng không dám nhận lấy.

Hoàn Nhan Thiên Hoa mỉm cười nói: “Cầm lấy đi! Những thứ này đối với ta đã không còn tác dụng gì, ta cũng chỉ là thuận nước đẩy thuyền thôi.” Nói rồi, nàng nhét bình đan dược vào tay phụ nhân kia, đoạn nói với hai người: “Cáo từ.” Dứt lời, nàng liền cất bước đi ra ngoài.

Vợ chồng hai người thấy vậy không khỏi nhìn nhau. Hai người đi theo ra ngoài, nhìn bóng lưng nàng dần xa, mãi cho đến khi biến mất khỏi tầm mắt, phụ nhân mới nói: “Cho chúng ta đan dược thế này có được không?”

Trung niên nam tử ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Cứ nhận lấy đi! Đến lúc Môn chủ đến thì nói với ngài ấy một tiếng là được.”

Ở một phía khác, Hoàn Nhan Thiên Hoa sau khi rời đi cũng không về Hoàn Nhan gia, cũng không về tông môn, mà là đi tới khu rừng rèn luyện cực kỳ nguy hiểm. Mà một lần đi này cũng mất mấy năm trời, không một ai hay biết tin tức về nàng...

Lão Mai đi theo bên cạnh Đỗ Phàm và những người khác, kể từ sau khi tỉnh lại liền không thấy bóng dáng Phượng Cửu đâu nữa, ngay cả Hạo Nhi cũng không có lấy một chút tin tức. Khốn nỗi, dù lão có hỏi Đỗ Phàm và những người khác, họ cũng không chịu tiết lộ.

Ngày hôm nay, sau khi xử lý xong việc, Lão Mai nhìn bầu trời thở dài một tiếng, lắc đầu đi về phía sân trước, bỗng nghe thấy tiếng đàn vang lên. Lão sững người, rồi đi về hướng hậu sơn kia.

Đến hậu sơn, thấy Cầm Tâm đang luyện đàn, lão liền đứng cách đó không xa chờ đợi, vừa xem vừa nghe. Có lẽ là biết lão đã tới, Cầm Tâm luyện xong một khúc liền dừng lại, nhìn về phía Lão Mai.

“Lão Mai có việc gì sao?” Cầm Tâm hỏi, ánh mắt có chút nghi hoặc nhìn lão.

Lão Mai ngẫm nghĩ một lát rồi bước lên trước, thở dài nói: “Cầm Tâm, bọn họ đi đâu, chắc là cô biết chứ? Ta cũng không phải người ngoài, sao lại không nói cho ta biết?”

Nghe vậy, Cầm Tâm thản nhiên nói: “Chủ tử chỉ nói với ta là họ muốn bế quan tu luyện, nhưng đi đâu thì cũng không hề nhắc với ta, ta cũng chưa từng hỏi.”

Cầm Tâm nói xong, dừng một chút rồi lại nói: “Chủ tử làm việc đều có chủ kiến riêng, người không để cho lão biết, chắc chắn là có đạo lý của người. Tiểu chủ tử đi theo bên cạnh chủ tử cũng sẽ rất an toàn, điểm này Lão Mai không cần lo lắng. Trước mắt chúng ta chỉ cần làm tốt việc chủ tử giao phó là được, đợi sau này chủ tử trở về, tự nhiên sẽ được gặp mặt.”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:3196
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.