Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 51729 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3239
Điềm tĩnh

❊ ❊ ❊

Chỉ thấy đó là một người phụ nữ, một người phụ nữ y phục rách rưới nhưng lại có dung nhan tuyệt mỹ. Nàng cứ thế lười biếng nằm trên chiếc sập mềm, một bên tay đặt một cây gậy chống, cứ thế trêu chọc mà tà mị nhìn chằm chằm vào bọn chúng.

Bị ánh mắt thanh lãnh của người phụ nữ này nhìn chằm chằm, trong lòng chúng không khỏi kinh hãi, theo bản năng muốn chạy trốn. Thế nhưng, ngay lúc chúng muốn bay ra khỏi phòng để nhanh chóng rời đi, thì theo tiếng của người phụ nữ kia vang lên, cây gậy trong tay nàng cắm xuống đất, chỉ thấy mặt đất hiện lên một trận pháp Thúc Hồn, sinh sinh vây chặt chúng ở bên trong.

“Đã tới rồi, các ngươi nghĩ rằng còn trốn thoát được sao?” Phượng Cửu nheo mắt, đôi thanh nhãn nhìn chằm chằm vào những bóng quỷ kia.

“A! Thả bọn ta ra! Ngươi là người phương nào! Bọn ta và ngươi không oán không thù, tại sao ngươi lại hại bọn ta!”

Nghe tiếng kêu gào của đám quỷ kia, Phượng Cửu khẽ cười, một tay cầm lấy chiếc hồ lô bên hông mà người tỷ tỷ Hoàn Nhan Thiên Hoa đã tặng cho mình, vặn mở nắp, miệng hồ lô hướng về phía mấy bóng quỷ kia.

“Trách thì trách các ngươi thân là quỷ mị, không ở yên nơi cần ở, lại ra ngoài gây họa cho nhân thế. Nếu ta không gặp thì thôi, đã gặp rồi thì làm gì có lý lẽ nào không thu phục các ngươi?”

Tiếng vừa dứt, linh lực trong tay dồn vào hồ lô, một luồng lực hút mạnh mẽ bỗng chốc hút mấy bóng quỷ kia vào trong hồ lô. Theo việc mấy bóng quỷ kia bị dọn sạch, không khí lạnh lẽo trong phòng dường như cũng lặng lẽ tan biến đi.

Nàng lắc lắc chiếc hồ lô nhỏ, cài nó lại bên hông, liếc nhìn trận pháp Thúc Hồn dưới đất rồi kết một đạo ấn ký bằng hai tay, giải trừ và xóa bỏ trận pháp trên mặt đất.

Làm xong tất cả những việc này cũng chỉ tốn chưa đầy một nén nhang. Nàng thắp đèn trong phòng, khi ánh đèn vừa sáng lên, bất ngờ nhìn thấy người lẽ ra phải đang hôn mê trên giường lại đã tỉnh dậy, lúc này đang mở to mắt nhìn nàng.

“Tỉnh rồi?” Phượng Cửu nhướng mày, có chút bất ngờ.

“Là cô cứu ta?” Tần nhị công tử nhìn người phụ nữ kỳ lạ kia, muốn ngồi dậy nhưng lại phát hiện toàn thân không chút sức lực, chỉ có thể hỏi: “Cô là ai?”

“Ta là ân nhân cứu mạng của ngươi.” Phượng Cửu nói nửa đùa nửa thật. Nàng chống gậy bước tới, ngồi xuống bên cạnh giường, đưa tay ra tự nhiên bắt mạch cho hắn.

“Ừm, sinh lực đã khôi phục không ít, mạch đập cũng đã trở nên mạnh mẽ, quan trọng nhất là âm tà chi khí trong cơ thể cũng đã tiêu tán. Ta đoán rằng ngươi ngâm thêm một lần dược dục nữa chắc là không còn trở ngại gì lớn.”

Phượng Cửu nói xong, khi rút tay về thấy hắn cứ ngẩn ngơ nhìn mình, liền hỏi: “Sao? Còn điều gì muốn hỏi?”

“Cô, cô là ai?” Tần nhị công tử hỏi, cảm thấy người phụ nữ này vô cùng kỳ lạ. Giữa đêm hôm khuya khoắt này lại cùng hắn chung một phòng, hơn nữa còn giữ vẻ mặt bình thản như thế, còn có cảnh tượng vừa rồi nữa, những thứ kia…

Phượng Cửu đứng dậy, một tay cầm gậy nhìn hắn, nói: “Ngươi có thể gọi ta là Quỷ Y.” Trong lúc nói chuyện, nàng xoay người đi tới sập mềm nằm xuống, lấy tấm chăn bên cạnh đắp lên người, nhắm mắt nghỉ ngơi.

“Ngủ một giấc thật ngon đi! Ngày mai tỉnh dậy, ngươi sẽ phát hiện cơ thể mình đã phục hồi rất nhiều.” Phượng Cửu nheo mắt nói, cũng không thèm để ý tới hắn nữa mà tự mình chìm vào giấc ngủ.

Đương nhiên, nàng nhất thời quên mất việc phải thông báo cho đám người nhà họ Tần đang không ngủ được mà chờ đợi ngoài kia một tiếng, vì thế, sinh sinh khiến họ phải đợi cả một đêm, cho tới khi ngày hôm sau trời sáng, Tần gia chủ và những người khác mới vội vã tới sân…

“Quỷ Y? Quỷ Y?” Ngoài cửa, Tần gia chủ gọi, vì bên trong không có tiếng đáp lại, ông cũng không dám đẩy cửa vào.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:3196
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.