Mà Thanh Long, khi Hiên Viên Mặc Trạch chém ra một kiếm đó, đuôi rồng vung lên, thân hình tung bay, nhanh chóng né tránh.
Cũng không biết Hiên Viên Mặc Trạch đã vận dụng phương pháp gì, nhát kiếm kia chém thẳng vào nơi vòng xoáy, ngay cả đám mây lửa kia cũng bị chém đứt, tựa như tầng mây trên bầu trời ngay khoảnh khắc đó bị xẻ đôi, bóng dáng hư ảo ẩn sau vòng xoáy trong tầng mây kia cuối cùng cũng bị đánh trúng.
Chỉ nghe một tiếng kêu thảm truyền ra, lỗ hổng vòng xoáy lập tức biến mất không dấu vết, chỉ còn lại âm thanh không cam lòng của người nọ truyền khắp trong không khí.
"Món nợ này, bổn tôn sẽ từ từ tính với các ngươi!"
Theo sự biến mất của lỗ hổng vòng xoáy, mây lửa trên bầu trời cũng tan đi theo, xung quanh tựa như khôi phục lại vẻ yên tĩnh, không một tiếng động.
Hỏa Phượng nhìn bầu trời, lại nhìn Thanh Long và Hiên Viên Mặc Trạch đang đứng ngược gió, hỏi: "Vừa rồi ta cũng thử tấn công vào phía trên đó, vì sao lại không thể tấn công vào người đó và con hung thú kia?"
Điểm này, nó rất không hiểu. Nếu có thể tấn công, có lẽ nó đã không bị con hung thú kia bắt lấy.
Thanh Long nhìn nó một cái, trầm giọng nói: "Đó không phải thực thể, công kích bằng lửa của ngươi tự nhiên là không đả thương được bọn chúng." Nó nhìn về phía chủ nhân của mình, thấy hắn đang nhìn bầu trời, cũng không biết đang suy nghĩ điều gì, lập tức vung đuôi rồng, hướng về phía hắn mà đi.
Hỏa Phượng thấy vậy thì hướng xuống phía dưới, khi nhìn thấy hai con thú giữ cửa không biết đã trốn đi đâu đang kéo Lão Mai bị trọng thương dưới hố lên, liền nhanh chóng tiến lên, nhả ra một viên đan dược từ trong miệng để Lão Mai phục dụng.
Hiên Viên Mặc Trạch từ giữa không trung rơi xuống, đi đến trước mặt Lão Mai, dung mạo tuấn mỹ mà cương nghị căng chặt, ánh mắt sâu thẳm lạnh lẽo nhìn Lão Mai.
"Ngươi tốt nhất nên kể rõ thân thế của Hạo Nhi cho chúng ta, nếu không, lần sau sẽ không có vận may như vậy đâu."
Lão Mai cười khổ, há miệng, cuối cùng không chống đỡ nổi mà hôn mê bất tỉnh.
Đêm nay, các thế gia trong thành vốn theo dõi trận đại chiến này, khi thấy bầu trời khôi phục yên tĩnh thì cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, họ sợ rằng thành Tứ Phương này sẽ vì thế mà bị san bằng, nhưng cũng may, cuối cùng đã dừng lại.
Điều khiến họ không ngờ tới là, Phủ Phượng xảy ra động tĩnh lớn như vậy, Phượng Cửu lại không thấy bóng dáng, người xuất hiện lại là Hiên Viên Mặc Trạch, cùng với thượng cổ thần thú Thanh Long!
Nền tảng của Phủ Phượng này rốt cuộc sâu đến mức nào? Lại có tận hai trong bốn thượng cổ thần thú ở đó, thật là không thể tin nổi...
Trong thành Tứ Phương, gia chủ họ Thiệu sau khi thấy sự việc hạ màn, liền dẫn người vội vã đến Phủ Phượng, trận chiến trước đó họ không dám lại gần, đó là vì thực lực của họ cũng không phải là đối thủ, tự nhiên không thể làm ra chuyện tới chịu chết như vậy.
Không thể giúp đỡ khi họ giao chiến, nhưng họ có thể giúp thu dọn những chuyện trong Phủ Phượng sau trận chiến, ít nhất thì sau này khi lão tổ của họ hỏi đến, họ cũng không phải là không nói được câu nào.
Khi họ vội vã đến Phủ Phượng, quả nhiên đập vào mắt là cảnh tượng hỗn độn, dường như trong phủ Phượng này, ngoại trừ Hiên Viên Mặc Trạch cùng hai đầu thượng cổ thần thú và hai con thú giữ cửa ra, những người khác đều đã nằm xuống.
Trong mật thất, Lãnh Sương nghe thấy động tĩnh bên ngoài đã yên lặng, ổn định lại tâm thần, lúc này mới ôm đứa trẻ đã bị điểm huyệt ngủ đi ra ngoài, vừa đi ra liền đụng phải Hiên Viên Mặc Trạch đang đứng trong sân.
"Diêm Chủ."
Nàng khẽ gọi một tiếng, trái tim có chút run rẩy, cho dù không tận mắt nhìn thấy, nhưng cũng biết trận chiến này ác liệt đến mức nào.