Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 51729 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3281
Sơ đàm tị thế

❊ ❊ ❊

“Đương nhiên là đi được, chỉ là cụ thể thế nào, ta cũng không rõ lắm.” Tứ Khuyết nhìn nàng đầy vẻ áy náy, bởi vì tu sĩ bên phía họ căn bản chưa từng nghĩ đến việc rời khỏi mảnh đại lục này, cho nên đối với chuyện làm sao để đi tới chỗ của các vị quân chủ khác, họ cũng biết rất ít.

Phượng Cửu gật đầu, tiếp tục lật xem tư liệu. Khi nhìn thấy một vài thông tin, tay nàng hơi khựng lại, rồi nói với hai người họ: “Hai người xuống trước đi! Những thứ này chúng ta tự xem từ từ là được.”

“Tuân lệnh.” Tứ Khuyết và Mộc Tâm đáp một tiếng, liền lui xuống trước.

Đợi họ rời đi, Phượng Cửu liền nhìn về phía Hiên Viên Mặc Trạch, ánh mắt hơi sáng lên: “Chàng xem Tiêu Ly này cùng với người phụ nữ trong tư liệu này, liệu có phải là cha mẹ của Hạo Nhi hay không?”

Nghe vậy, Hiên Viên Mặc Trạch cười bất đắc dĩ: “Điểm chú ý của nàng sao lại khác người thế? Xem những tư liệu này, chẳng lẽ không nên lo lắng cho đối thủ mạnh mẽ mà chúng ta sắp phải đối mặt sao?”

Phượng Cửu cười chẳng chút để tâm: “Lo lắng cũng vô dụng, thực lực của đối phương đặt ở đó, chúng ta dù có lo cũng chẳng giải quyết được gì, chi bằng… hắc hắc…” Nàng nhìn hắn, đôi mắt lóe lên tia sáng giảo hoạt.

“Nếu hai người này thực sự là cha mẹ của Hạo Nhi, vậy mọi chuyện lại dễ xử lý hơn nhiều.” Thực lực hiện tại của họ không thể đối chiến với Thần Vương, nhưng thực lực của Tiêu Ly này cũng ở cấp độ Thần Vương, thì chưa chắc đã phải nhượng bộ.

Hiên Viên Mặc Trạch lắc đầu: “Nếu họ thật sự là cha mẹ của Hạo Nhi, nhưng đến con cái mình còn không bảo vệ nổi, chắc hẳn hiện tại cũng đang gặp phiền phức, vậy làm sao có thể trông cậy vào họ được!”

“Nói thì nói vậy cũng đúng.”

Phượng Cửu một tay chống cằm đáp, nhìn hắn hỏi: “Vậy chàng nói xem, thực lực của Thông Thiên Quân Chủ mạnh như vậy, chúng ta nên làm thế nào cho tốt đây? Càng lên cao thực lực càng khó tăng tiến, hơn nữa tăng tiến quá nhanh căn cơ cũng sẽ không vững, ta không cho rằng chúng ta có thể trong thời gian ngắn mà thăng cấp để thực lực đạt tới cấp độ Thần Vương.”

Ánh mắt Hiên Viên Mặc Trạch khẽ động, nói: “Đã không thể trong thời gian ngắn khiến thực lực đạt tới mức có thể địch lại đối phương, vậy điều duy nhất chúng ta có thể làm chính là nhẫn và tránh.”

Giọng hắn khựng lại, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn nàng nói: “Chỉ có như vậy chúng ta mới có đủ thời gian để nâng cao bản thân, khiến mình trở nên mạnh mẽ. Nếu không, cứ để bản thân ở nơi chói mắt nhất như hiện tại, cũng chỉ tạo cơ hội cho đối phương tiêu diệt chúng ta mà thôi. Ta tin rằng, dù là ai cũng sẽ không dung túng cho kẻ thù có không gian để trưởng thành mạnh lên.”

Nghe những lời này, Phượng Cửu trầm tư, hỏi: “Ý chàng là, chúng ta rời khỏi nơi này, ẩn danh mai danh để mình mạnh lên trước?”

“Không sai.” Hắn nhìn nàng chằm chằm, trầm giọng nói: “Nàng cũng nên biết, đây là biện pháp tốt nhất ở thời điểm hiện tại.”

Phượng Cửu im lặng, hồi lâu không nói gì. Đúng vậy, nhìn tình thế trước mắt, biện pháp hắn nói chính là biện pháp tốt nhất. Tuy không muốn thừa nhận, nhưng vẫn phải thừa nhận, họ hiện tại dù có cộng tất cả sức chiến đấu lại cũng không phải là đối thủ của một vị Thần Vương, hơn nữa trong thời gian ngắn, sợ là thực lực của họ cũng không thể tiến giai tới cấp độ Thần Vương.

Nhưng đối với người tu tiên, thời gian trôi qua cực kỳ nhanh. Chỉ cần họ tìm được một nơi, không màng thế sự tĩnh tâm tu luyện vài năm, ngoài việc có thể tránh được nguy cơ hiện tại, còn có thể cho bản thân một khoảng thời gian tu luyện nâng cao thực lực.

Cây cao trước rừng, gió ắt dập vùi. Có lẽ, họ thực sự nên ẩn mình một thời gian, để thế nhân lãng quên họ đi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:3196
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.