Khoảnh khắc tiếp theo, trong thành, những kẻ vẫn còn đủ sức để chạy trốn đều thi nhau hướng ra cổng thành mà chạy, cũng có những kẻ vì cơ thể suy yếu mà bị hung thú nuốt chửng, xé xác đến chết...
Nhìn từ trên cao xuống Hắc Sơn Thành rộng lớn, nơi này chẳng khác nào một tu la trường, máu me đầm đìa. Phượng Cửu ở trên cao nhìn xuống, sau khi thấy tu sĩ bên dưới không còn ai sống sót, trong khi những con hung thú đó vẫn đang bạo động, nàng liền lấy ra loại thuốc đã chuẩn bị từ trước rắc xuống. Đồng thời, Cổ Tường cũng vội vàng hoàn hồn lại, lấy thuốc ra rắc từ trên không trung xuống...
Những kẻ đang ngự kiếm đứng trên cao bên ngoài thành đã xem đến ngẩn ngơ. Nếu không phải tận mắt chứng kiến, thực sự không dám tin, thanh niên kia lại có thể cứ như vậy mà diệt trừ thành chủ Hắc Sơn Thành, một Ma tu có thực lực đã đạt đến cấp bậc Tiên Tôn. Hơn nữa, thanh niên này lại còn là Huyền Linh Chi Thể!
Huyền Linh Chi Thể chính là quỷ tài tu luyện, dù đặt ở đâu cũng chắc chắn là nhân vật hàng đầu. Nhưng nhân vật như vậy, sao lại tìm đến nơi này?
Trong lòng họ chấn kinh, không dám lưu lại khu vực này lâu, thi nhau quay người ngự kiếm rời đi.
Quá nguy hiểm. Ai biết được nếu cứ xem tiếp, liệu họ có bị diệt khẩu hay không?
Phượng Cửu ở giữa không trung xa xa liếc thấy đám tu sĩ rời đi, ánh mắt khẽ động. Xem ra, nàng phải nhanh chóng chỉnh đốn tốt Hắc Sơn Thành này, bố trí lại trận pháp và kết giới ở đây để phòng ngừa kẻ khác đến công thành.
Bên dưới, lũ hung thú đã trải qua hai ngày một đêm trong trạng thái táo động hưng phấn, giờ phút này thi nhau kiệt sức nằm rạp xuống, giống như toàn bộ sức lực đều đã bị rút cạn, đến cả sức đứng dậy cũng không còn.
Phượng Cửu liếc nhìn Cổ Tường một cái, nói: "Ngươi hãy trông chừng những con hung thú này, kiểm kê xem còn sống bao nhiêu con, ta đi bố trí lại trận pháp của Hắc Sơn Thành này trước."
"Vâng!" Cổ Tường đáp lời, đi xuống phía dưới bắt đầu kiểm kê những con hung thú còn sống sót.
Đến chạng vạng tối, dưới sự bố trí lại của Phượng Cửu, kết giới và trận pháp tương hỗ lẫn nhau, bảo vệ Hắc Sơn Thành. Hai đầu hung thú đã đạt đến cấp bậc Thần Thú thì bị Cổ Tường dùng huyền thiết liên xích lại, lần lượt buộc ở hai bên cổng thành, làm hung thú trấn thủ cửa thành.
Họ đuổi những con hung thú khác ra ngoài, dọn dẹp những con hung thú bị giết, gom thi thể Ma tu trong thành lại rồi thiêu hủy. Sau khi dọn dẹp sạch sẽ mọi thứ, đã là sáng sớm ngày hôm sau.
Gần trưa, lão tộc trưởng dẫn theo những người còn lại của họ chạy đôn chạy đáo suốt chặng đường, cuối cùng cũng đến trước Hắc Sơn Thành. Một số kẻ ẩn nấp trong bóng tối vốn muốn ra tay đối phó, nhưng thấy trong đám họ tuy có trẻ con và phụ nữ, nhưng đồng thời cũng có cường giả Tiên Thánh bảo vệ, vì thế không ai dám động thủ.
"Tộc trưởng, các ngài tới rồi!"
Cổ Tường vui mừng bước ra nghênh đón, thấy họ không thiếu một ai đã đến đây, liền cười toe toét nói: "Sáng nay chủ tử còn nhắc đến các ngài với ta, không ngờ các ngài đã tới, chúng ta còn tưởng kiểu gì cũng phải đến chiều tối mới tới nơi."
"Trên đường đi bốn bề tĩnh lặng, chúng ta cũng không gặp nguy hiểm hay ngăn trở gì, cho nên mới đến sớm." Lão tộc trưởng nói, nhìn Hắc Sơn Thành này ngay cả cổng thành cũng không có, liền hỏi: "Chủ tử vẫn khỏe chứ?"
Khi đó Cổ Tường vội vã quay về, dặn dò họ vài câu xong rồi bảo họ đi theo tới. Họ vốn cũng còn nghi ngờ không yên, không ngờ trên đường đi tới mới biết, Hắc Sơn Thành này thực sự đã đổi chủ.
"Chủ tử khỏe lắm! Chúng ta vào trong rồi nói chuyện, đi thôi!"
Cổ Tường vừa nói vừa mở kết giới dẫn họ vào trong, đoạn nói: "Cổng thành này lúc trước bị ta phá rồi, vẫn chưa kịp thay cái mới!"