Nghe nam thanh niên này sảng khoái đồng ý, sắc mặt những người xung quanh thoáng qua vẻ kinh ngạc. Việc rõ ràng là cái bẫy như vậy, thế mà cũng có kẻ ngốc nhảy vào? Nam tử này chẳng lẽ đầu óc không bình thường sao?
"Ai, ta cũng đã lâu không ăn thịt rồi, thèm lắm, đi thôi! Đã muốn đi thì đừng lãng phí thời gian nữa." Phượng Cửu nói với vẻ mặt nhẹ nhàng, trên mặt không kinh không sợ.
Hai tên ma tu cũng ngẩn ra, nghi hoặc nhìn thanh niên trước mắt một cái, cuối cùng mới nói: "Vậy đi thôi! Theo chúng ta." Trong lúc nói chuyện, bọn họ ngự kiếm mà đi, hướng về phía Hung Thú Lâm.
Thấy vậy, Phượng Cửu cũng ngự kiếm đuổi theo. Đợi ba người vừa đi, một vài tu sĩ liền bàn tán.
"Hừ! Không biết thằng nhóc ngốc nghếch nào ở đâu tới, lại dám đi theo hai kẻ kia đến Thú Lâm? Đúng là chê mạng quá dài, tự tìm đường chết."
"Chắc là đói thảm rồi, ngươi xem thằng nhóc đó người chẳng có mấy lạng thịt, chắc là đã lâu không ngửi thấy mùi thịt rồi."
"Đừng nói thằng nhóc đó lâu không ngửi thấy mùi thịt, ta cũng đã hai ba tháng không ăn được miếng thịt nào rồi, thời gian này toàn vào rừng hái mấy quả dại để đỡ đói."
"Đáng tiếc, nơi mà tán tu chúng ta có thể tìm thấy thức ăn ngày càng ít. Người của tám tòa đỉnh núi kia cũng quá ác độc, chiếm giữ đỉnh núi không nói, còn cướp đồ với chúng ta, cướp địa bàn, đây là muốn bức tử chúng ta mà!"
"Muốn ăn thịt ư? Cũng không phải không có cách, đi gia nhập bất kỳ đỉnh nào trong tám tòa đó, tự nhiên là có thể theo bọn họ ăn sung mặc sướng."
"Ăn sung mặc sướng? Ha ha ha, ngươi đừng cười chết người ta, cho dù là người của tám tòa đỉnh núi kia thì thịt cũng là chia nhau mà ăn thôi, ngươi không biết à! Lần trước ta nghe nói, thịt của người tám tòa đỉnh núi này là phân chia theo thực lực, cho dù có nhận bọn họ làm chủ, cũng đừng hòng được đối xử công bằng."
Nghe lời này, đám người đang bàn tán đều im lặng. Nếu đổi lại là trước đây khi chưa bị đưa đến nơi này, bọn họ từng bao giờ phải phiền não vì vấn đề thức ăn chứ? Sao đến mức giống như bây giờ, vì một bữa thịt mà phải liều mạng đi vào Hung Thú Lâm kia săn giết dã thú?
Với thực lực của bọn họ, nếu ở bên ngoài, tùy tiện đi đến đâu cũng đều là nhân vật được người ta ngưỡng mộ kính sợ. Thế nhưng, nay đã khác xưa, mọi thứ đã không còn như trước nữa.
Bên kia, Phượng Cửu đi theo hai tên ma tu hướng về phía Thú Lâm, ngự kiếm bay đi, không nhanh không chậm theo sát phía sau hai người. Nhìn hai người phía trước, nàng hỏi: "Người của tám tòa sơn phong kia không chiếm lấy Thú Lâm đó sao? Sao lại bỏ qua một nơi như vậy?"
"Hừ! Chiếm? Muốn chiếm cũng phải xem bọn họ có bản lĩnh đó không đã."
Một tên ma tu quay đầu liếc Phượng Cửu một cái: "Ngươi cho rằng Hung Thú Lâm là cái nơi như thế nào? Ở bên trong này, Hung Thú Lâm còn được gọi là vùng đất tử vong, chẳng có mấy ai có thể đi vào được, cho dù là có người vào được, cũng không ai có thể may mắn sống sót mà đi ra."
Nghe vậy, Phượng Cửu nhếch môi cười: "Ồ? Đã như vậy, vậy các ngươi còn dám đưa ta đến nơi đó?"
"Hung Thú Lâm kia là do trận pháp và kết giới của năm vị Tiên Đế bố trí cách biệt, người bình thường không vào được, cho dù vào được cũng sẽ lạc lối bên trong mà không ra được. Tuy nhiên, thật khéo, chúng ta biết có một nơi có thể đi qua."
Có lẽ vì cảm thấy dù sao thì nam thanh niên cuối cùng cũng rơi vào kết cục phải chết, cho nên khi nói chuyện cũng chẳng kiêng dè gì, ngay cả đường hầm bí mật mà họ biết cũng nói hết với Phượng Cửu.
Mà khi nghe lời của bọn họ, Phượng Cửu thì cười đầy thích thú.