Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 48716 | 3 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2272
Tự tìm đường chết

❊ ❊ ❊

Hai ngày sau, vào lúc chạng vạng tối.

"Đến rồi, đây chính là Thú Lâm." Hai tên ma tu phía trước dừng lại, quay đầu nhìn thoáng qua Phượng Cửu đang đi theo phía sau: "Tiểu tử ngươi chưa từng đến đây sao?"

"Chưa từng, đây là lần đầu tiên." Phượng Cửu thành thật đáp, vừa quan sát phía trước vừa hỏi: "Nơi này có kết giới và trận pháp, làm sao để vào?"

"Ở phía này."

Hai tên tu sĩ dẫn đường phía trước, đi vòng một đoạn đường rồi đến một góc khuất, vạch đám cỏ dại xung quanh ra, một trong hai người chui vào trước.

Người còn lại liền bảo Phượng Cửu: "Ngươi xuống trước đi."

Thấy hai kẻ này trước sau kẹp cô ở giữa, cô biết bọn họ chỉ là đang đề phòng cô chạy trốn, vì vậy cũng đi theo người phía trước chui vào. Một chân bước vào trong, mới cảm nhận được dưới chân có bậc thang, chỉ là bên trong tối đen như mực không thấy ánh sáng, chỉ có thể từng bước lần mò đi xuống.

"Đây là đường hầm dưới lòng đất đào sao? Chắc không phải do các ngươi đào đâu nhỉ?" Nơi như thế này, hẳn là do tu sĩ hệ Thổ lợi dụng thuộc tính của bản thân mà đào ra, hai tên ma tu này đều không phải hệ Thổ, cô đoán đây không phải lối đi do bọn họ đào ra.

Chỉ là không ngờ tới, tu sĩ đào ra đường hầm này lại có thể nghĩ ra cách đó. Lối đi phía trên bị bố trí kết giới và trận pháp không thể qua được, hắn liền nghĩ cách từ dưới lòng đất.

Chỉ tiếc rằng, biện pháp này cũng chỉ áp dụng được ở đây mà thôi, muốn phá vỡ đại trận và kết giới ở nơi này để rời đi thì việc đào đường hầm hoàn toàn không khả thi, bởi vì bên ngoài nơi treo lơ lửng này bị bao vây bởi một kết giới cực kỳ mạnh mẽ, hơn nữa còn là kết giới do năm vị Tiên Đế liên thủ bố trí, cho dù có đào xuống dưới lòng đất cũng không thể xuyên thủng kết giới này.

Đi trong bóng tối rất lâu mới dần dần thấy phía trước có ánh sáng le lói, cô rảo bước nhanh hơn, theo tên ma tu phía trước đi dọc theo bậc thang ra khỏi đường hầm, rồi lại đi tiếp một đoạn đường nữa.

Thế nhưng, khu rừng hiện ra trước mắt lại yên tĩnh đến đáng sợ, thấp thoáng chỉ nghe thấy một hai tiếng gầm của hung thú truyền ra trong rừng, nhưng lại không thể phân biệt được phương hướng.

"Trong này toàn là hung thú cấp bậc gì thế? Sao không thấy một con hung thú nào cả?" Phượng Cửu hỏi, nhìn về phía hai tên ma tu.

"Hung thú trong này cấp bậc nào cũng có, theo ta được biết, trong này còn có cả hung thú thượng cổ. Nhưng tốt nhất chúng ta đừng nên gặp phải hung thú thượng cổ đó, nếu không thì ai cũng không sống nổi đâu." Một tên ma tu nói, vừa lấy đồ vật từ trong không gian giới chỉ ra để chuẩn bị dụ bắt con mồi.

Phượng Cửu thấy bọn họ đang bận rộn ở đó, sử dụng phương pháp dụ bắt chứ không phải săn giết, vì thế cô liếc nhìn hai người, nói: "Cần gì phải phiền phức như vậy? Đã muốn dẫn dụ hung thú tới, thì gào lên hai tiếng chẳng phải là xong sao?" Tiếng vừa dứt, cô vận chuyển Huyền lực, đột nhiên cất tiếng hét lên một tiếng.

"A..."

Âm thanh vang dội đột ngột vang lên khiến hai tên ma tu giật bắn mình, sắc mặt cả hai lập tức tái mét, gằm mặt nhìn chằm chằm Phượng Cửu: "Ngươi làm cái gì vậy! Không biết làm thế sẽ dẫn dụ rất nhiều hung thú tới sao? Ngươi muốn hại chết bọn ta hả!"

Phượng Cửu vô tội nhún nhún vai, nói: "Đâu có, ta chẳng qua chỉ là muốn dẫn dụ vài con hung thú tới, như vậy chẳng phải chúng ta săn giết sẽ thuận tiện hơn sao?" Vừa nói, đột nhiên cô cảm thấy khí tức trong không khí dường như có chút thay đổi, hơn nữa mặt đất cũng rung chuyển nhẹ, tựa hồ như có một lượng lớn hung thú đang ùa về phía này.

Phát hiện ra sự bất thường trong này, sắc mặt hai tên ma tu bỗng chốc biến đổi...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2032
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.