Phượng Cửu cũng khẽ động ánh mắt, chú ý đến những động tĩnh xung quanh.
Đột nhiên, chỉ cảm thấy một luồng khí thế hung mãnh sắc bén lao vút tới, Phượng Cửu nhanh chóng ngoái đầu lại, đồng thời mũi chân điểm nhẹ nhảy lên không trung, cả người vọt lên cành cây ở bên cạnh.
“Rống!”
Tiếng gầm thét của hung thú mang theo uy áp mạnh mẽ truyền ra, khí thế hung hãn cùng mùi máu tanh nồng nặc khiến luồng không khí xung quanh cũng khẽ biến động. Lúc đang đứng trên cây, cô chỉ thấy con hung thú vừa lao ra là một con Kim Văn Báo, toàn thân tỏa ra luồng khí tức hung tàn khát máu, hơn nữa còn là một con hung thú đã đạt đến cấp bậc đỉnh phong của Thánh thú cửu giai.
Con Kim Văn Báo đó lao về phía một trong hai tên ma tu, tốc độ bay vút cực nhanh, tiếng gầm gừ trầm thấp, hàm răng sắc nhọn hé mở, tất cả đều tỏa ra khí tức hung tàn khát máu.
Tên ma tu kia nhanh chóng né tránh, nhưng con Kim Văn Báo lại nhanh như chớp lao tới, mà ở phía sau, lại có một đàn hung thú khác chạy tới. Tuy thực lực của đám kia không mạnh bằng con Kim Văn Báo này, nhưng cả đám toàn thân đều sực nức mùi máu tanh, khí tức hung tàn vô cùng rõ rệt.
Đám hung thú ào ạt xông lên, nhanh chóng bao vây lấy, chặn đứng đường lui của hai tên tu sĩ kia, chúng giương ra móng vuốt sắc bén, lộ hàm răng nhọn hoắt rồi bắt đầu cắn xé.
“Á!”
Hai tên ma tu không ngờ rằng vừa mới tiến vào đây không lâu đã bị một đàn hung thú như vậy vây công, chúng chỉ cảm thấy cơn đau thấu xương truyền đến từ những vết cắn trên cơ thể, khiến chúng không kìm được mà ngửa đầu gào thét.
Cũng chính vì cái ngửa đầu này, cả hai nhìn thấy Phượng Cửu đang ở trên cây, cứ thế đứng nhìn, mà đàn hung thú bên dưới này lại không hề tấn công cô, trái lại chỉ chăm chăm tấn công hai người họ. Trong lòng vừa gấp gáp vừa tức giận, chúng gầm lên với cô: “Ngươi còn đứng trên đó làm gì? Mau xuống đây giúp một tay!”
Phượng Cửu một tay ôm lấy cành cây đứng trên đó, nhìn hai tên tu sĩ đang bị đám hung thú cắn xé, cô thò tay vào trong tay áo mò mẫm, lấy ra một quả trái cây cắn "rắc" một miếng, nói: “Dưới đó nguy hiểm thế kia, ta phải khùng lắm mới nhảy xuống.” Cô thong dong ăn quả, nhìn quần áo trên người hai kẻ bên dưới đang bị đám hung thú xé rách, ánh mắt khẽ lay động.
Trong cơ thể cô có uy áp của Thượng Cổ Thần thú, chỉ cần cô phóng ra một tia uy áp, đàn hung thú bên dưới sẽ không dám lại gần cô nửa bước. Bằng không, tại sao chúng lại chỉ chọn hai kẻ đó mà tấn công chứ không hề lao về phía cô?
Người ta vẫn thường nói nhân tài mới biết cân nhắc tình hình và cục diện, nhưng lại không biết rằng, hung thú cũng hiểu đạo sinh tồn.
Có lẽ vì uy áp thượng cổ trên người Phượng Cửu tỏa ra, hai tên ma tu kia nhận ra sự tồn tại của luồng uy áp đó, cả hai đều chấn động tâm can, không thể tin nổi mà nhìn Phượng Cửu kêu lên kinh hãi.
“Ngươi, tại sao ngươi lại có uy áp thượng cổ? Rốt cuộc ngươi là kẻ nào!”
Nghe thấy lời này, Phượng Cửu vừa nhai trái cây vừa bật cười, ánh mắt thâm sâu nhìn hai tên ma tu bên dưới. Với thực lực của hai kẻ này, chỉ cần cô phóng thích uy áp ra, chúng không thể nào không nhận ra. Mà cô dám làm như vậy, đó là vì cô biết hai tên này không thể nào sống sót trở về được nữa.
“Đợi các ngươi sống sót được rồi hãy nói!” Cô nói vọng từ trên cây xuống, nhìn hai kẻ đó bị đâm sầm, ngay sau đó con báo kia hung hăng há miệng, cắn đứt cổ họng chúng, tiếp đó lại lao vào cắn xé đan điền của hai tên ma tu.
Chỉ thấy máu tươi bắn tung tóe, tiếng xương gãy giòn giã cũng truyền ra theo. Chẳng bao lâu sau, hai tên ma tu đã đứt hơi, thi thể bị đám hung thú xé thành từng mảnh vương vãi khắp mặt đất.
Nhìn cảnh thi thể bị xé xác ăn tươi nuốt sống, đến cuối cùng chỉ còn lại những mảnh vải dính máu vương vãi...