Ánh mắt Cố Tương Nghi hơi lóe lên, nhìn Phượng Cửu một cái, hỏi: "Quỷ Y không biết Hỏa Sơn Lâm sao?"
"Đúng là không biết, ta mới tới nơi này không lâu." Nàng lắc đầu đáp.
"Hỏa Sơn Lâm ở khu vực này là nơi nhiều người lui tới lịch luyện nhất, chỉ là, ở sâu bên trong có một ngọn núi lửa lớn, cứ ba tháng lại phun trào một lần. Mặc dù khi phun trào sẽ rất nguy hiểm, nhưng cũng từ trong nham thạch nóng chảy dưới lòng đất đó mà phun ra những vật chất quý hiếm. Bởi vì nham thạch chứa vật chất đặc thù, ngay cả mặt đất cũng có thể bị hòa tan, đừng nói chi là da thịt con người."
"Vết thương này của ta, lúc đó chỉ bị một chút nham thạch nhỏ bắn trúng thôi, nhưng sau đó dùng thuốc mà mãi không có hiệu quả, mới dẫn đến vết thương ngày càng nghiêm trọng."
Nghe thấy vậy, Phượng Cửu gật đầu, lúc này mới nói với hai người: "Vết thương này đã ác hóa ăn vào tận xương, nếu không xử lý nhanh chóng, mất đi cánh tay này vẫn là chuyện nhỏ, rất có thể ngay cả mạng người cũng khó giữ."
Nàng nhìn Cố Tương Nghi, nói: "Nếu không phải ngươi luôn dùng đan dược áp chế nội hỏa trong cơ thể, chỉ riêng nội hỏa do vết thương này gây ra cũng đủ khiến ngươi độc hỏa công tâm rồi."
Nghe đến đây, trong lòng hai cha con khẽ động. Quả thực là vì luôn dùng đan dược tiêu trừ độc hỏa để áp chế, bởi vì vết thương kia lở loét viêm nhiễm, độc hỏa không thoát ra được liền bị ép vào trong cơ thể, nếu không có những loại đan dược trừ độc hỏa kia, quả thực không sống nổi đến bây giờ.
Mà theo như họ biết, những người bị nham thạch núi lửa kia làm bỏng, từ trước tới nay chưa từng có ai sống sót. Họ đến đây cũng là muốn thử vận may, dù sao, còn một tia hy vọng là còn một tia sinh cơ.
"Xin Quỷ Y cứu giúp." Cố gia chủ vội vàng nói.
Phượng Cửu mỉm cười, nói: "Cố gia chủ chắc hẳn biết quy tắc ở chỗ ta rồi."
"Biết, ngoài Dược Lệnh ra, còn phải có kim tệ tương ứng cùng với ba vị linh dược năm trăm năm tuổi, những thứ này ta đều đã mang đến." Cố gia chủ vội vàng nói, từ trong không gian lấy ra ba vị linh dược năm trăm năm tuổi.
Nào ngờ Phượng Cửu nhìn ba vị linh dược kia lại lắc đầu: "Tuy ba vị linh dược này đúng là năm trăm năm tuổi, nhưng lại không phải thứ ta cần, càng không phải là loại dược liệu cần thiết để chữa trị vết thương cho lệnh công tử, cho nên, ba vị linh dược này đối với ta không có tác dụng gì cả."
Nghe vậy, sắc mặt Cố gia chủ tái nhợt, nhìn Phượng Cửu, lại nhìn Cố Tương Nghi, nhất thời không biết phải làm sao. Những dược liệu này là linh dược trân quý trong nhà ông, loại năm trăm năm tuổi cực kỳ hiếm, đây còn là vất vả lắm mới sưu tầm được, nay lại không phải là linh dược nàng cần, vậy thì...
Cố Tương Nghi nghe xong thì cau mày, hắn nhìn Phượng Cửu hỏi: "Quỷ Y có nắm chắc chữa khỏi vết thương này của ta không?"
"Tất nhiên." Phượng Cửu cười gật đầu.
"Vậy điều kiện của Quỷ Y là gì? Chỉ cần là việc ta làm được, tuyệt đối không chối từ."
Nghe con trai nói vậy, Cố gia chủ sực tỉnh, ông nhìn Phượng Cửu nói: "Chỉ cần Quỷ Y có thể cứu con trai ta, Cố gia ta nhất định không quên đại ân này, sau này nếu có phân phó, nhất định không chối từ."
Phượng Cửu lắc đầu, nhìn sang Cố Tương Nghi, cười nói: "Không cần phải nghiêm trọng đến thế, ta chỉ cần ngươi giúp ta làm một việc là được."
Nghe vậy, cha con nhà họ Cố ngạc nhiên, hỏi: "Việc gì?"
"Ta biết Cố gia các ngươi là gia tộc kinh doanh linh dược, cái ta muốn chính là linh dược mà Thiên Đan Lâu chúng ta định kỳ mỗi tháng cần, đều do các ngươi cung cấp. Đương nhiên, về giá cả sẽ không để các ngươi chịu thiệt, việc các ngươi cần làm là giúp chúng ta thu thập linh dược cung ứng cho Thiên Đan Lâu."