Nghe vậy, người trung niên vô cùng vui mừng, vội đứng dậy tạ ơn: "Vậy ta về chuẩn bị ngay, buổi chiều sẽ đưa con trai đến."
"Ừm." Phượng Cửu gật đầu, bảo Đỗ Phàm tiễn ông ta. Sau khi hai người rời đi, Phượng Cửu lại đi thăm Đàm lão.
"Đàm gia gia, hôm nay thế nào rồi?" Nàng đi vào trong phòng ngồi xuống.
"Đã tốt hơn nhiều rồi, có thể xuống giường đi lại được." Đàm lão nói, nhìn Phượng Cửu bảo: "Lần này thật sự đa tạ cô. Nếu không có cô, cái mạng già này của ta có lẽ đã không cứu lại được rồi. Cô cũng đừng gọi ta là Đàm gia gia nữa, ta thật sự không dám nhận tiếng gia gia của cô. Nếu cô coi trọng ta, thì cứ gọi ta một tiếng Đàm lão là được!"
Nàng mỉm cười: "Được." Nàng đáp lời, lại hỏi: "Vậy tiếp theo ông có dự định gì không? Nếu không có dự định hay nơi nào để đi khác, thực ra, ông có thể ở lại đây giúp ta."
Nghe vậy, Đàm lão ngạc nhiên: "Có thể sao? Ta có thể ở lại đây?" Vốn dĩ ông không nhà không cửa, nơi ở trước kia giờ cũng không thể quay về, nếu có thể ở lại chỗ của nàng, đây quả là một nơi dừng chân tốt.
"Tất nhiên là được, ông ở đây có thể giúp ta trông coi đồ đạc, giúp đỡ trong lâu, ta cũng có thể thảnh thơi hơn." Nàng cười nói: "Vậy cứ sắp xếp như thế đi! Ông cứ dưỡng bệnh cho tốt, sau này hãy ở lại Thiên Đan Lâu này, đến lúc đó ta sẽ giới thiệu một số người trong lâu với ông."
Thần sắc Đàm lão không giấu nổi sự xúc động: "Cái mạng già này của Đàm lão ta, sau này là của cô." Nàng đã cứu ông, còn cho ông một nơi nương tựa, làm sao ông có thể không báo đáp nàng thật tốt cơ chứ!
Phượng Cửu nán lại trong phòng một lúc rồi rời đi. Sau khi xử lý xong việc ở hậu viện, nàng liền đi lên gác lầu nghỉ ngơi, cho đến buổi chiều, Lãnh Hoa đến báo rằng người của Cố gia đã tới.
Trong hậu viện của Thiên Đan Lâu, ngoài người đàn ông trung niên kia ra, còn có một nam tử độ hai ba mươi tuổi. Người nọ vận một thân áo bào màu xanh thẫm, dáng người vạm vỡ, khuôn mặt cương nghị, trông có vài phần giống người đàn ông trung niên kia. Lúc này, hắn đang ngồi ngay ngắn, vừa uống trà vừa giữ vẻ mặt bình tĩnh, lãnh đạm, dường như chẳng hề để tâm đến việc liệu vết thương trên người có chữa khỏi được hay không.
Khi Phượng Cửu bước vào liền nhìn thấy người nam tử vận áo bào xanh thẫm đó. Người nọ dù đang ngồi ngay ngắn cũng tạo cho người ta cảm giác rất cao lớn, nhìn dáng người lại có vài phần giống huynh trưởng Quan Tập Lẫm của nàng. Điều khiến nàng chú ý nhất chính là khí chất bình tĩnh, lãnh đạm của đối phương.
"Quỷ Y." Cố gia chủ thấy Phượng Cửu tới liền vội đứng dậy chắp tay cười nói: "Đây chính là con trai ta, Cố Tương Nghi."
Cố Tương Nghi thấy vậy cũng đứng lên nhưng không hành lễ, chỉ gật đầu: "Quỷ Y." Sau đó, ánh mắt hắn không chút động tĩnh mà đánh giá Phượng Cửu. Giống như bao người khác, khi lần đầu gặp Phượng Cửu, trong mắt đối phương đều hiện lên vẻ kinh diễm.
Nhưng Phượng Cửu chú ý thấy, ngoài vẻ kinh diễm lúc mới gặp nàng ra, đối phương rất nhanh đã khôi phục lại như thường, nhìn nàng bằng ánh mắt bình thường xen lẫn sự tán thưởng. Tâm tính này, định lực này, quả thật hiếm có.
"Quỷ Y, là thế này, vết thương của con trai ta nằm ở ngay vai. Vì vết thương nghiêm trọng nên tay phải này đã không còn cảm giác gì nữa, cho nên..." Cố gia chủ đang giải thích việc con trai mình không hành lễ.
Phượng Cửu mỉm cười nói: "Không sao, ngồi đi!" Nàng ra hiệu cho hai người ngồi xuống, lúc này mới nói với Cố Tương Nghi: "Đưa tay ra đây."
Cố Tương Nghi đưa tay trái đặt lên mặt bàn, liền thấy nàng vươn ngón tay ấn lên cổ tay hắn bắt mạch, không lâu sau đã thu tay về.