Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 48168 | 3 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1985
Hắn cũng đổi đan dược

❊ ❊ ❊

Vốn chỉ định nhắm mắt nghỉ ngơi một lát, Phượng Cửu trong cơn mơ màng đã nằm gọn trong lòng Hiên Viên Mặc Trạch mà chìm vào giấc ngủ say. Hiên Viên Mặc Trạch lo nàng ngủ như vậy sẽ không thoải mái, bèn điểm huyệt ngủ của nàng rồi bế nàng đứng dậy bước ra ngoài.

“Ta đưa nàng ấy về trước, các ngươi hãy sắp xếp thành tích hôm nay thành văn kiện, ngày mai đưa cho nàng ấy xem là được. Việc trong lầu các, các ngươi hãy gánh vác thêm một chút, đừng để nàng ấy quá mệt mỏi.”

“Diêm Chủ cứ yên tâm, chúng thuộc hạ sẽ làm tốt.” Hai người gật đầu, nhìn nhau một cái rồi Đỗ Phàm lên tiếng: “Đúng rồi Diêm Chủ, có một việc ta phải nói với ngài.”

Ôm Phượng Cửu quen thuộc trong lòng, Hiên Viên Mặc Trạch vừa kéo chiếc áo choàng đắp trên người nàng lại, vừa hỏi: “Chuyện gì?”

“Hôm nay Chỉ Thủy Tiên Quân có tới, hắn để mắt tới hai viên đan dược ở lầu hai. Cuối cùng, hắn dùng kim tệ và dược liệu để đổi lấy hai viên đan dược đó, hai viên đan dược kia đều là Hoàn Hồn Đan có công hiệu cứu mạng.”

Nghe vậy, ánh mắt Hiên Viên Mặc Trạch khẽ lóe lên. Hắn nhìn hai người, hỏi: “Còn nữa không?”

“Thực ra hắn còn để mắt tới mấy món đồ khác, nhưng có lẽ là không có dược liệu tương ứng để đổi. Chúng ta thấy cuối cùng hắn đứng trước một bình dược tề ở lầu hai rất lâu mới rời đi.”

Thực ra việc này bọn họ cũng định nói với chủ tử, nhưng thấy chủ tử đang ngủ nên không có cơ hội nói, chỉ đành đợi ngày mai nói với nàng. Nhưng vì Diêm Chủ là đồ đệ của Chỉ Thủy Tiên Quân, hơn nữa chẳng bao lâu nữa lại cùng hắn rời đi, chuyện này cho hắn biết trước cũng tốt hơn.

“Ừm, đã biết.” Hiên Viên Mặc Trạch đáp một tiếng, rồi ôm Phượng Cửu rời đi.

Hai người nhìn theo bóng lưng Diêm Chủ ôm chủ tử của bọn họ rời đi mới thu hồi ánh mắt, quay vào lầu tiếp tục xử lý những việc còn lại.

Sau khi ra ngoài, Hiên Viên Mặc Trạch lấy áo choàng bọc kỹ người Phượng Cửu, vận khí lướt đi, đưa nàng về lại viện lạc của Phượng phủ. Vào trong sảnh phòng, hắn cử động dịu dàng và nhẹ nhàng đặt nàng nằm xuống giường, đắp chăn cẩn thận rồi mới bước ra ngoài.

“Sao vậy?” Hắn nhìn Hôi Lang đang canh giữ bên ngoài mà hỏi.

“Chủ tử, hôm nay Chỉ Thủy Tiên Quân cũng đến Thiên Đan Lâu, hắn…” Hôi Lang đang định kể lại những việc Chỉ Thủy Tiên Quân làm hôm nay cho hắn nghe thì thấy hắn giơ tay ngăn lại.

“Chuyện này bản quân đã biết. Ngoài ra, bảo ngươi đi theo hắn không phải là để ngươi giám sát hắn, mà là để khi cần thiết thì chăm sóc một chút.” Hiên Viên Mặc Trạch nhíu mày dặn dò.

Nghe vậy, Hôi Lang thở dài: “Thuộc hạ biết, nhưng Chỉ Thủy Tiên Quân kia chẳng cần thuộc hạ làm gì cả! Hắn còn không cho thuộc hạ đi quá gần, bảo là quấy rầy hắn. Thế nhưng thuộc hạ xin thề, lúc đi theo hắn, thuộc hạ đều không hề hé răng nửa lời.”

Chính vì như vậy, mấy ngày nay hắn cứ nhịn đến phát bực!

“Được rồi, có chuyện gì để mai hãy nói, ngươi về Lăng phủ trông chừng đi.” Hiên Viên Mặc Trạch phất tay nói, xoay người bước vào phòng, cởi áo ngoài rồi nằm xuống bên cạnh Phượng Cửu, đưa tay ôm nàng đang say ngủ vào lòng.

Sáng sớm hôm sau.

Khi Phượng Cửu tỉnh lại, phát hiện mình đang nằm trong lòng Hiên Viên Mặc Trạch. Nhìn cách bày trí trong phòng, nơi này đã không còn là gác mái của Thiên Đan Lâu nữa. Nàng liếc nhìn người vẫn chưa tỉnh trên giường, nhấc chân định lặng lẽ ngồi dậy bước qua người Hiên Viên Mặc Trạch, thì thấy người đang ngủ bỗng mở mắt ra, vươn tay ôm lấy, kéo nàng đang định bước qua người hắn xuống và ôm chặt vào lòng.

“Ta đánh thức chàng sao?” Phượng Cửu cười tươi nói, rồi lại bảo: “Chàng nên để ta ngủ ở phía ngoài, như vậy lúc ta rời giường không cần phải bước qua người chàng nữa.”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1834
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.