“Ồ, ta rảnh rỗi không có việc gì nên tới xem thử.” Nạp Lan Tử Nghiễn nói, ánh mắt lại nhìn về phía Lãnh Sương đang đứng một bên, lấy hết can đảm mở lời: “Cô nương Lãnh Sương, hôm nay cô có bận không? Ta muốn mời cô đi uống chén trà, không biết cô có thời gian không?”
“Xin lỗi, ta rất bận, thất lễ rồi.” Lãnh Sương nói xong liền xoay người rời đi.
Nạp Lan Tử Nghiễn lúng túng đứng đó, nhìn Lãnh Hoa: “Chuyện này, vậy ta vẫn nên về trước đi.”
“Để ta tiễn Nạp Lan công tử.” Lãnh Hoa mỉm cười ôn hòa, tiễn hắn ra ngoài cửa, thấy hắn đứng ở cửa lớn không nhúc nhích, vẻ mặt như muốn nói lại thôi, liền hỏi: “Nạp Lan công tử còn có việc gì sao?”
“Lãnh Hoa, tỷ tỷ của đệ, nàng... nàng thích thứ gì?” Nạp Lan Tử Nghiễn hỏi, chuyện lấy lòng nữ tử hắn vốn chưa từng làm, nghĩ đến việc tặng trang sức ngọc khí các loại, nhưng lại cảm thấy nàng sẽ không thích.
Lãnh Hoa cười cười, nói: “Nạp Lan công tử không cần phí tâm, tỷ tỷ của ta bình thường cũng không có thứ gì đặc biệt yêu thích. Nếu người đó là người tỷ ấy có tình cảm, dù có tặng món đồ không đáng giá, tỷ ấy cũng sẽ coi như trân bảo.”
“Cũng đúng.” Hắn gật gật đầu, tỏ ý đã hiểu: “Vậy ta về trước đây.”
Nhìn hắn rời đi, Lãnh Hoa mỉm cười, lắc đầu rồi quay lại Thiên Đan Lâu. Nạp Lan Tử Nghiễn này cũng không biết làm sao nữa, vậy mà lại để ý đến tỷ tỷ của hắn, chỉ tiếc là, tỷ tỷ của hắn đối với hắn lại chẳng hề có ý tứ gì.
Vừa vào trong, liền nghe thấy tiếng Dương Tiểu Nhị vui vẻ truyền tới.
“Lãnh Hoa ca ca, Phượng tỷ tỷ đồng ý rồi.” Dương Tiểu Nhị nhảy chân sáo tới trước mặt hắn, nheo đôi mắt cười bảo với hắn: “Phượng tỷ tỷ đồng ý rồi, tỷ ấy nói từ nay về sau ta có thể ở lại đây giúp đỡ.”
“Ra là vậy! Vậy sau này có chỗ nào không hiểu đệ có thể hỏi ta, hoặc là hỏi Đỗ Phàm.” Lãnh Hoa cười nói.
“Vâng.” Nàng đáp lại một tiếng giòn tan, đôi mắt chan chứa tình ý và niềm vui không giấu nổi nhìn Lãnh Hoa, nhìn đến mức Lãnh Hoa có chút ngượng ngùng.
Nghĩ đến lời tỷ tỷ dặn trước đó, hắn liền nói: “Tiểu Nhị cô nương, muội đến hậu viện đi, ta có lời muốn nói với muội.”
Nghe vậy, Dương Tiểu Nhị có chút bất ngờ, nhưng vẫn vui vẻ đáp: “Vâng.” Sau đó liền theo hắn đi về phía hậu viện.
Hậu viện không có ai, hai người ngồi xuống cạnh bàn, Lãnh Hoa nhìn cô nương nhỏ đang đầy vẻ vui sướng trước mắt, nhất thời lại không biết nên mở lời thế nào.
“Lãnh Hoa ca ca, huynh muốn nói với muội chuyện gì?” Dương Tiểu Nhị giòn tan hỏi, đôi tay chống cằm mỉm cười nhìn hắn.
“Muội…” Hắn há miệng, lời đến bên môi lại chuyển hướng: “Là thế này, ta muốn hỏi muội, muội đến đây giúp đỡ thì cha muội có đồng ý không? Ông ấy có ý kiến gì không?” Nói xong câu này, hắn thở dài trong lòng, thật sự là không mở nổi miệng câu kia.
“Lãnh Hoa ca ca huynh không cần lo lắng, cha ta đồng ý mà. Ông ấy thấy muội cứ chạy tới đây suốt ngày cũng chẳng làm gì được, lại còn nói nếu muội ở trong Thiên Đan Lâu thì ông ấy cũng yên tâm.”
“Ra là vậy! Vậy thì tốt rồi.” Hắn gật đầu, nhìn nàng, cuối cùng chỉ đành cười một tiếng: “Vậy muội đi làm việc trước đi! Cứ ở lầu một giúp đỡ tiếp đón khách nhân là được.”
“Vâng, vậy muội ra phía trước đây, Lãnh Hoa ca ca nếu có chuyện gì thì gọi muội nhé.” Nàng cười hì hì nói, đoạn mới đi ra phía trước.
Đỗ Phàm không biết từ đâu đi ra, khẽ cười đi tới bên bàn ngồi xuống, nhìn Lãnh Hoa đang đầy vẻ bất đắc dĩ, cười bảo: “Lãnh Hoa công tử ôn văn nho nhã của chúng ta sao lại cũng có vẻ mặt bất đắc dĩ thế kia?”
“Huynh đừng có trêu chọc đệ nữa.” Lãnh Hoa lắc đầu cười khổ.