Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 45744 | 3 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1181
Một đồng kim tệ

❊ ❊ ❊

"Được rồi, lấy ngài một đồng kim tệ thôi." Hắn đưa quả qua, đồng thời cười híp mắt nói.

"Cái, cái gì? Hai quả này mà đáng giá một đồng kim tệ ư? Ngươi đây là cướp tiền sao?" Nam tử kia ngẩn người, sắc mặt cũng thay đổi, ở trên phố lớn này một đồng bạc tệ có thể mua được cả cân trái cây, ở đây hai quả mà đòi một đồng kim tệ?

Nếu là bạc tệ thì cũng đành thôi, đằng này lại là kim tệ? Người này bị tiền làm cho điên rồi à?

"Không có không có, đúng là một đồng kim tệ, đây đã là giá rất ưu đãi, rất rẻ rồi." Ninh Lang vừa nói, vừa giới thiệu cho bọn họ nghe: "Hai quả này bản thân không đắt, nhưng đắt ở chỗ nó đã qua tay ta, lại còn là tình nhân quả, vậy thì không giống nhau rồi. Các ngươi có biết ta là ai không? Thân phận này của ta mà đi bán trái cây, thì quả này đương nhiên không thể tính bằng giá thường được."

Ninh Lang cười híp mắt nói, thấy nam tử kia cứng đờ mặt, nữ tử kia thì hơi cúi đầu, thế là hắn nói tiếp: "Huống hồ, ta thấy công tử khí chất quý phái, chắc chắn không phải người túng thiếu, lại còn mua cho vị cô nương xinh đẹp này, chẳng lẽ vị cô nương đây không đáng để công tử bỏ ra một đồng kim tệ mời nàng ăn tình nhân quả sao?"

Phượng Cửu và mấy người đang ngồi trong đình nghe vậy cũng ngẩn người. Gã mập này đúng là đang cướp tiền mà! Hơn nữa còn là cướp công khai, vậy mà lại như rắn đánh bảy tấc, đẩy việc bán hàng trúng đích, nắm thóp được tâm tư của đôi nam nữ này. Đừng nói hai quả này một đồng kim tệ, cho dù là mười đồng kim tệ, nam tử này cũng phải mua, bằng không, lần này trở về e là đôi này cũng chia tay luôn rồi.

Đây là bán tình nhân quả gì chứ? Quả này nếu bán không khéo, là sẽ làm tan nát một cặp tình nhân đấy.

Mấy người ngồi trong đình, vừa ăn trái cây vừa quan sát. Cuối cùng, thấy nam tử của cặp đôi kia vẫn mua một cặp trái cây rời đi, nữ tử thì vui vẻ, nam tử thấy vậy dù trong lòng có chút uất ức, cũng chỉ có thể gắng gượng cười rồi rời đi.

E rằng, đây là loại trái cây bình thường đắt nhất mà hắn từng mua.

"Nhìn đi, kiếm được một đồng kim tệ rồi."

Ninh Lang quay người cười đắc ý với bọn họ, rồi lại tiếp tục rao hàng. Lần lượt có người đi tới, cuối cùng đều giống nhau, có người mua trong vui vẻ, cũng có người mua trong uất ức, nhưng dù thế nào đi nữa, cuối cùng đến cả trái cây trong đình cũng đều bị Ninh Lang bán sạch.

Nhìn Ninh Lang ngồi đó đếm kim tệ, Phượng Cửu và mấy người không khỏi thầm khâm phục. Tiểu mập mạp này đúng là không phụ cái danh ham tiền, đi đến đâu cũng nghĩ cách kiếm tiền, ngay cả đống trái cây kia mà cũng kiếm được nhiều như vậy, thật là tuyệt thật.

"Ra ngoài dạo chợ đêm mà cũng kiếm được nhiều thế này, ta đã mãn nguyện lắm rồi." Ninh Lang nói, cẩn thận thu từng đồng kim tệ lại: "Nhất là còn không cần chia cho các ngươi, ha ha ha."

"Được rồi, giờ cũng không còn sớm nữa, về nghỉ ngơi thôi!"

Phượng Cửu lắc đầu đứng dậy. Hắn ở bên này thì vui vẻ, bọn họ ngồi ở đây xem, nhưng cũng có không ít người mặt cứng đờ mà rời đi. Những trái cây này bán ra hắn kiếm được không ít, nhưng cũng quả thực có không ít người cảm thấy mình bị chém đẹp.

Thực ra suy nghĩ kỹ lại, những lời hắn nói cũng không phải là vô lý. Hắn là con trai của thủ phủ, đã mua trái cây, đồ vật qua tay hắn tự nhiên không thể tính theo giá thị trường. Đừng nói là một đồng kim tệ, e rằng trăm đồng cũng có thể hét giá, chỉ là, đến lúc đó người mua sẽ không phải là bách tính bình thường, mà là những kẻ biết thân phận của hắn, từ đó muốn bắt quàng làm họ. Bọn họ vui vẻ bỏ ra trăm đồng kim tệ để kết giao quan hệ.

"Ừm, về ngủ ngon, nghỉ ngơi vài ngày rồi đi học viện." Ninh Lang vui vẻ nói.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1117
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.