Đoạn Dạ, Lạc Phi và Tống Minh đang trên đường tiến vào rừng, vừa nhìn thấy tín hiệu kia thì lòng trầm xuống: “Không ổn! Đó là tín hiệu cầu cứu của Ninh Lang! Nhanh lên!”
Mấy người lập tức ngự kiếm bay đi, đuổi theo phương hướng tia sáng đó. Khi họ ngự kiếm đến giữa không trung, từ đằng xa đã nhìn thấy một bóng đỏ ở phía trước, cùng với một con đại bàng khổng lồ theo sát bên cạnh.
“Ta nhìn nhầm sao? Đó chẳng phải là Phượng Cửu và con đại bàng đã bắt Ninh Lang đi hay sao?” Tống Minh kinh ngạc nói, nhìn hai bóng dáng đằng xa kia mà ngơ ngác.
“Đúng là Phượng Cửu không sai, nhưng sao y lại ở cùng một chỗ với con đại bàng kia?”
“Chẳng lẽ y đã thu phục được con đại bàng đó rồi?”
Bóng dáng màu đỏ kia đương nhiên bọn họ sẽ không nhận lầm, đó chính là Phượng Cửu không nghi ngờ gì nữa, nhưng con đại bàng khổng lồ kia là thế nào? Tại sao lại đi theo bên cạnh Phượng Cửu? Ninh Lang chẳng phải bị con đại bàng đó bắt đi rồi sao? Con đại bàng ở đó, vậy sao Ninh Lang còn ở khu vực sâu hơn một chút?
Nghe ba người họ mỗi người một câu bàn luận, Thôn Vân đang được Tống Minh thay phiên bế liền liếc nhìn về phía trước một cái, nói: “Không thể nào, chủ nhân nhà ta mới không thèm thu nhận con đại bàng đó đâu, chỉ là Thần thú cỏn con mà muốn chủ nhân thu nhận sao? Điều đó là không thể nào.”
Thần thú cỏn con?
Ba người nhìn nhau, chỉ cảm thấy không nói nên lời. Nếu không phải vì dãy núi Địa Ngục này kết nối với tám đại đế quốc, thì làm gì có loại thú cấp Thần thú như thế này? Phải biết rằng, ngay cả lão tổ nhà họ cũng không có Thần thú.
Mấy người không tiếp tục tranh cãi với nó nữa, mà tăng tốc độ tiến về phía trước. Khi đang lướt đi trên không trung, bỗng có một đàn chim chân dài lao tới tấn công họ. Thôn Vân vừa thấy vậy lập tức phóng thích uy áp Thần thú, gầm nhẹ một tiếng, chấn động khiến lũ chim đó rơi rụng xuống đất.
Còn ở khu vực sâu hơn một chút của vùng ngoại vi, Ninh Lang lúc này sắc mặt tái nhợt, y phục trên người đã bị xé rách tả tơi, bước đi cũng khập khiễng vì bắp chân đã bị thương.
Ở phía trước y, hai con mãnh hổ đang chảy nước dãi nhìn chằm chằm vào y. Hai con mãnh hổ này tuy chỉ là cấp Thánh thú, nhưng lại là Phi Thiên Hổ, dưới đất chạy được, trên trời cũng bay được. Vốn dĩ y định đi tìm Đoạn Dạ và những người khác, nhưng lại gặp phải hai con Phi Thiên Hổ này trên đường, cứ chạy mãi cho chúng đuổi theo. Nếu không nhờ có Phi Vân Hài,phỏng chừng y đã sớm bị hai con Phi Thiên Hổ này ăn thịt rồi.
“Hổ đại ca, chúng ta thương lượng một chút, các ngươi đừng ăn ta được không? Tuy ta trắng trẻo mập mạp, nhưng thật sự không ngon đâu.” Vừa lùi lại phía sau, y vừa nịnh nọt hạ thấp giọng nói.
Thế nhưng, hai con hổ ở phía trước trái phải đều nhìn y chằm chằm, áp sát từng bước một. Cái miệng hổ mở rộng chảy nước dãi, lộ ra hàm răng hổ nhọn hoắt sắc bén, khiến tim Ninh Lang đập loạn xạ.
Tiêu rồi, tiêu rồi, lần này ta phải chết ở đây rồi, lại còn là kiểu chết không toàn thây nữa chứ. Bị hai con hung thú này ăn thịt, chắc chỉ còn sót lại chút quần áo và xương cốt thôi. Biết đâu một mình ta không đủ cho hai con Phi Thiên Hổ chia nhau, chúng sẽ gặm luôn cả xương, vậy thì ta thật sự chết một cách lặng lẽ, thi cốt không còn.
Còn chưa gặp nạn, y đã nghĩ đến kết cục tồi tệ nhất. Vừa nghĩ đến việc mình sắp rơi vào kết cục không còn thi cốt, lòng y chấn động. Nhìn chằm chằm vào hai con Phi Thiên Hổ, y lấy hết can đảm hét lớn:
“Các ngươi, các ngươi tốt nhất đừng ép ta nha! Ta nói cho các ngươi biết, ta là không muốn liều mạng với các ngươi thôi, nếu ta liều mạng, các ngươi chắc chắn cũng không được lợi lộc gì đâu. Biết điều thì cút đi nhanh, nếu không thì…”