Cũng may, họ đánh úp bất ngờ, lại thêm việc dùng lưới lớn bắt được một số tên, khi tấn công ngược lại đám người đó, trong tay họ còn vung ra dược liệu. Như vậy, cho dù thực lực đối phương có mạnh đến đâu cũng không thể cầm cự được bao lâu.
Đúng là lấy đạo của người trả lại cho người.
Đối phương đã đối xử với người nhà bọn họ thế nào, bọn họ liền đáp trả y hệt như vậy, cũng là lấy yếu địch mạnh, đánh cho đám người kia trở tay không kịp.
Người của các gia tộc kia khi thấy cảnh tượng biến chuyển bất ngờ này, trong lòng không khỏi vô cùng sửng sốt. Khi nhìn thấy mấy thiếu niên kia ra tay chém giết đám tà tu một cách tàn nhẫn, ánh mắt không khỏi khẽ động.
Thủ pháp thật sắc bén, thân pháp thật đẹp mắt.
Ra tay không chút lưu tình, gọn gàng dứt khoát như những tay lão luyện đã lăn lộn bên ngoài nhiều năm. Đối mặt với tà tu Kim Đan mà không hề có chút sợ hãi, lá gan này thật khiến người ta không khỏi thầm khen một tiếng: Đúng là những thiếu niên lang xuất sắc.
Chỉ thấy một thiếu niên gương mặt búng ra sữa trong đó thu hồi lợi kiếm, lấy ra phi luân tám cánh phóng tới. Khí thế sắc bén bắn ra sát khí kinh người, phi luân lướt qua không trung, vèo một tiếng rạch một đường khí lưu, chém thẳng về phía cổ họng của một gã Kim Đan tu sĩ.
Gã Kim Đan tu sĩ kia do lúc né tránh bị một thiếu niên phía sau tông mạnh vào, “bình” một tiếng không thể tránh né, đâm sầm vào lưỡi dao phi luân sắc bén. Trong chớp mắt, lực của phi luân hợp cùng lực tông tới của gã tu sĩ nọ, đã sinh sinh cắt đứt đầu gã.
“Hít…”
“Á…”
Tiếng hít khí lạnh vang lên cùng tiếng kêu kinh hãi. Âm thanh đó đến từ phía người của các gia tộc kia, và cả đám tà tu, trong đó có vài tiếng kêu thất thanh là của mấy cô gái.
Dẫu họ có theo ra ngoài lịch luyện, nhưng nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu đó, cảnh lưỡi đao cắt lìa thủ cấp, vẫn có chút không thể chấp nhận được.
Khung cảnh quá mức máu me khiến họ không giấu nổi sự kinh sợ mà kêu lên, trốn sau lưng người nhà mình.
“Đáng chết!”
Mấy tên Kim Đan tà tu kia nghiến chặt răng, sát khí âm trầm bắn ra từ trên người. Chúng nắm chặt trường kiếm, vèo một tiếng lao về phía Đoạn Dạ, kiếm cương sắc bén chém từ trên xuống dưới, mang theo thế hủy thiên diệt địa bổ về phía Đoạn Dạ.
“Cẩn thận!”
Lạc Phi quát lớn nhắc nhở Đoạn Dạ, đồng thời xoay người, hai tay ngưng tụ một luồng khí tức linh lực có thể nhìn thấy bằng mắt thường, đột nhiên đánh ra: “Song Long Xuất Hải!”
Uy áp của Trúc Cơ trung kỳ cùng với khí lưu sắc bén hóa thành hai luồng linh lực bắn mạnh ra ngoài. Hai luồng khí lưu có thể nhìn thấy bằng mắt thường gào thét nổi lên, như đôi rồng dữ dưới biển sâu lao vút lên khỏi mặt nước, “ầm ầm” một tiếng lao về phía tên Kim Đan tà tu đối diện.
“Hừ, không biết tự lượng sức mình!”
Tên Kim Đan đỉnh phong tu sĩ hừ lạnh một tiếng nặng nề. Tiếng hừ lạnh này mang theo uy áp của Kim Đan đỉnh phong, dễ dàng đánh tan hai luồng khí lưu mà Lạc Phi tung ra, tiêu tán ngay tức khắc.
Chỉ thấy hai luồng khí lưu tan ra trong rừng, còn bùn cát và lá rụng trên mặt đất dưới sự càn quét của luồng khí tản ra ngoài cũng cuộn lên, cuốn bay đi xa vài mét, rồi lặng đi khi khí lưu biến mất không dấu vết.
“Chịu chết đi!”
Tên Kim Đan tà tu nọ gầm lên bằng giọng âm trầm, bàn tay khép lại thành trảo chộp thẳng vào cổ họng Lạc Phi: “Tiểu tử, bổn tôn đích thân tiễn ngươi xuống địa ngục!”
Sát khí ngập trời đánh ra, lan tỏa khắp nơi, uy áp cùng khí lưu của Kim Đan đỉnh phong bao phủ lấy, chấn nhiếp khiến Lạc Phi không còn cơ hội trốn thoát. Không khí lúc này ngưng đọng lại, trở nên khó thở.