Nào ngờ, Ninh Lang nhướng cằm, phủi phủi tay áo nói: "Cái tên chẳng qua chỉ là đại từ thay thế, không nhắc tới cũng được."
Thấy vậy, người của gia tộc kia kẻ thì âm thầm nhíu mày, lộ vẻ không vui, kẻ thì đen mặt lại, cảm thấy mấy thiếu niên này thật không biết điều.
Một tu sĩ Nguyên Anh đã tự báo họ tên mà đối phương còn không chịu nói, đây chẳng phải là đang lên mặt làm kiêu sao?
Chỉ có vài người là nét mặt không cảm xúc, lặng lẽ đứng nhìn.
Ngay cả tu sĩ Nguyên Anh kia sau khi nghe lời Ninh Lang, cũng chỉ khựng lại một chút, mỉm cười: "Được rồi, mấy vị cứ nghỉ ngơi một lát, ta đi bảo người lấy kim tệ và pháp khí ra."
Nói đoạn, ông ta quay đầu dặn dò vài câu với mấy người kia. Không lâu sau, một chiếc Càn Khôn túi được trao vào tay tu sĩ Nguyên Anh ấy, rồi ông ta đưa cho Ninh Lang.
"Vị công tử này, trong đây có năm triệu kim tệ cùng năm món pháp khí phòng thân, xin hãy nhận lấy."
"À? Năm triệu kim tệ và năm món pháp khí? Nhiều quá vậy?" Ninh Lang nhìn ông ta nói.
"Ha ha ha, Lâm mỗ hy vọng có thể kết giao bằng hữu với các vị, số dư ra một chút này, mong mấy vị đừng khách khí mà nhận lấy. Thật ra, so với việc mấy vị xả thân cứu giúp, chút tiền tài này chẳng thấm vào đâu. Sau này nếu các vị có dịp đến Lâm phủ ở hoàng thành quốc nhất đẳng, Lâm mỗ nhất định sẽ khoản đãi các vị, phụng làm thượng khách."
Người của gia tộc kia thấy Đại trưởng lão của mình lại khách sáo với mấy người này như vậy, còn lấy ra nhiều kim tệ và pháp khí để tặng thì không khỏi kinh ngạc, nhưng cũng không hỏi thêm gì, chỉ dõi mắt nhìn năm người họ.
Năm người này ngoại trừ trẻ tuổi một chút, dung mạo khí chất xuất chúng một chút, gan dạ hơn người một chút, thật ra nhìn cũng không có gì đặc biệt, vì sao Đại trưởng lão lại nhìn họ bằng con mắt khác?
Mấy người đang nghỉ ngơi ở bên cạnh sau khi nghe lời tu sĩ Nguyên Anh kia cũng nhìn về phía đó, nhưng không lên tiếng, mà lấy túi nước ra uống mấy hớp giải khát, trong khi chờ đợi Ninh Lang xử lý xong xuôi.
Ninh Lang nghe xong lời tu sĩ Nguyên Anh kia, ngón tay nhẹ nhàng vỗ lên bụng, nghiêng đầu suy nghĩ một lúc, rồi mới vươn tay nhận lấy: "Được rồi, đã là tiền bối Lâm khách khí như vậy, chúng ta cũng không từ chối nữa. Hề hề hề, thứ khác thì tôi không thích, nhưng cái khoản tiền nong này thì tôi quả thật không thể khước từ."
Sau khi nhận Càn Khôn túi, cậu ta còn mở ra kiểm tra ngay tại chỗ, rồi mới thu vào không gian, sau đó nói với họ: "Vậy chúng ta cáo từ, có dịp sẽ gặp lại."
Nói đoạn, cậu cùng Phượng Cửu và những người khác lần lượt rời đi, chẳng bao lâu đã biến mất khỏi tầm mắt của đám người kia.
"Đại trưởng lão, thằng nhóc này thật quá ngông cuồng, thế mà dám mở Càn Khôn túi kiểm tra ngay trước mặt chúng ta. Nó đã vô lễ như vậy, sao Đại trưởng lão vẫn đối đãi lễ độ thế làm gì?"
"Đúng đó, bọn chúng chỉ có năm người, thực lực cũng chỉ ở tu vi Trúc Cơ, nếu chúng ta ra tay, chúng căn bản không sống nổi."
"Mấy kẻ này thật quá ngông cuồng, Đại trưởng lão đã tự báo họ tên mà hỏi danh tính bọn chúng, vậy mà chúng còn tỏ thái độ chẳng thèm để tâm."
"Được rồi."
Giọng nói trầm thấp đầy uy nghiêm vang lên từ miệng Đại trưởng lão, kèm theo một luồng uy áp của tu sĩ Nguyên Anh, khiến họ lập tức im bặt, không ai dám hó hé thêm lời nào.
"Các ngươi cho rằng mấy người này dễ bắt nạt, muốn giết là giết sao?" Đại trưởng lão chắp tay xoay người, quét mắt nhìn đám đông phía sau, nói: "Các ngươi vẫn chưa vận khí đúng không? Chẳng lẽ không biết, linh lực trong cơ thể chúng ta vẫn chưa khôi phục lại sao?"