Thiên Vu

Lượt đọc: 50171 | 1 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1031+1032: Vân Đoan vương tử..

❊ ❊ ❊

Thái Sơ chủ Thánh thành mở miệng nói:

- Chậc chậc. Hiên Viên lão đệ, dù có sợ Vân Đoan cũng không cần như vậy đi? Mời cả mấy vị lão vương gia ẩn cư nhiều năm ra.

Thái Sơ mập đầu tiên là cười nhạo Quang Minh thành, giờ mỉa mai Thánh thành, cộng thêm gã luôn xoay hai trái cầu, nhìn gã thật khó tưởng tượng là chủ Thánh thành quyền khuynh một phương.

- Vân Đoan thì có gì mà sợ?

Hiên Viên Vũ hất ống tay áo dài. Kiêu ngạo nói:

- Hôm nay là ngày Thiên Ngộ Nhân Quả Bi mở ra, sánh bằng thiên tích thịnh thế. Ta mời mấy vị lão vương gia xuống núi để mở mắt.

Nhìn chủ nhân ba trung tâm quyền lực đương thời mỉa mai, châm chích nhau, Tịch Nhược Trần rất muốn cười. Thần Toán Tử Thiên Tà lắc đầu thở dài, vô cùng thất vọng. Độ Nghiệp phương trượng chùa Phổ Độ thở dài thườn thượt. Tần Phấn đứng gần đó không giống Tịch Nhược Trần nhếch mép khinh thường, cũng không như Thiên Tà lắc đầu thở dài. Tần Phấn nhíu mày, hơi lo âu.

- Tần Phấn, bên trong không có phụ mẫu của ngươi sao?

Lãnh Cốc thấy Tần Phấn lo âu thì mở miệng hỏi:

- Ta nhớ ngươi nói là sớm sắp xếp phụ mẫu ở chỗ yên tĩnh?

Tần Phấn gật đầu.

- Ngươi cũng đã cắt đứt qua lại với Hoàng thành, vậy còn lo lắng cái gì?

- Ngươi không biết, khi ta còn nhỏ được mấy vị lão vương gia đối xử tốt, ta không ngờ Hiên Viên Vũ cũng mời bọn họ đến.

Tần Phấn đi qua chào mấy vị lão vương gia Hoàng thành.

Lãnh Cốc bực bội nói:

- Hiên Viên Vũ này đúng là rác rưởi, có lẽ đúng như Thái Sơ mập nói, tên này ợ Vân Đoan nên mời hết mấy vị lão vương gia ra.

Ngạo Phong nói:

- Hiên Viên Vũ đúng là sợ Vân Đoan, nhưng hắn mời mấy vị lão vương gia xyống núi không phải vì trông chờ bọn họ. Hiên Viên Vũ định dùng sự sống chết của mấy vị lão vương gia Hoàng thành cột chung với Tần Phấn.

- Là sao? Nói thẳng ra đi.

Ngạo Phong trừng Lãnh Cốc, nghẹn lời trước chỉ số thông minh của gã.

Ngạo Phong kiên nhẫn giải thích rằng:

- Ngươi không nghe Tần Phấn nói gì sao? Mấy vị lão vương gia từ nhỏ đã tốt với Tần Phấn, Hiên Viên Vũ cũng biết điều này, sợ nếu Hoàng thành gặp nguy hiểm thì Tần Phấn khoanh tay đứng nhìn. Cho nên Hiên Viên Vũ mời mấy vị lão vương gia ra, nếu Hoàng thành gặp nguy hiểm thì Tần Phấn không thể thờ ơ.

- Nghe xong cảm giác Hiên Viên Vũ thật âm hiểm.

Tần Phấn chào mấy vị lão vương gia, Thần Toán Tử Thiên Tà thấy vậy cười lẩm bẩm:

- Hiên Viên Vũ giỏi tính kế thật, dùng mấy vị lão vương gia kéo lại Tần Phấn, kéo Tần Phấn tương đương kéo theo Ngạo Phong, Lãnh Cốc, kéo hai người này tức là kéo cả Lạc gia.

Một lão nhân Lăng Tiêu cung định hỏi chuyện:

- Thiên Tà, ngươi thấy hôm nay...

Thần Toán Tử Thiên Tà lắc đầu, nói:

- Không nhìn ra, nên ta mới đích thân đến. Hôm nay Thiên Ngộ Nhân Quả Bi sẽ xảy ra chuyện gì, không ai kết luận được. Ai sẽ thành tựu, ai là nhân quả của ai, chỉ có trời mới biết. Bởi vì nhân quả lần này bên trong có một nhân quả chưa biết, nên không ai rõ ràng, không biết...

- Ý ngươi nói Trần Lạc?

- Trừ hắn ra còn ai nưa?

Thần Toán Tử Thiên Tà nhắm mắt cảm ứng, gã lắc đầu định nói gì thì bỗng mở mắt ra.

Thần Toán Tử Thiên Tà nghiêm túc nói:

- Người Vân Đoan sắp giáng xuống, thật rầm rộ.

Không biết sao chân trời đột nhiên thay đổi, bầu trời trong xanh đầyn ắng chợt nổi lên một vầng trăng. Mặt trời và mặt trăng dung hợp lại, ban ngày biến đêm đen, ban đêm là ban ngày. Bầu trời tỏa ánh sáng bạc trắng chói mắt. Ánh sáng đâm mắt mọi người phải nhắm lại, tất cả mọi người, dù là Thiên Hành giả cũng không ngoại lệ. Hiên Viên Vũ chủ Hoàng thành, Lý Thiên Tâm chủ Quang Minh thành, Thái Sơ chủ Thánh thành, Tần Phấn, Ngạo Phong, Tịch Nhược Trần, Thần Toán Tử Thiên Tà, tất cả buộc phải nhắm mắt lại.

Giờ khắc này, thánh ca vang lên xen kẽ với phạn âm trang nghiêm túc mục, thanh âm cao vút. Thần thánh quang minh mà mênh mông, truyền vào trong tai chấn nhiếp linh hồn, nhịp tim mọi người đập nhanh.

Không biết qua bao lâu, thật sự không ai biết.

Khi thánh ca ngừng mọi người mới dần mở mắt ra, ngước dầu lên, giương mắt nhìn sang. Bọn họ sững sờ nhìn. Bởi vì bầu trời vỡ, thủng một thủy kính to lớn. Trong thủy kính trời trăng giao nhau, âm dương giao hợp, giống như Thái Cực. Trong thủy kính như chứa lực lượng cực kỳ khủng bố.

Thứ này rốt cuộc là cái gì? Không ai biết.

Giờ phút này, không ai quan tâm. Ánh mắt mọi người bị các người khổng lồ hấp dẫn. Bọn họ giật mình, hoảng sợ. Những người khổng lồ mặc giáp đen, biểu tình uy nghiêm, tay cầm kiếm to. Mọi người biết đây là Tài Quyết Giả đến từ Vân Đoan, khoảng chín ngàn người, dán nhau san sét đứng trên bầu trời như thiên nhân nhìn xuống mặt đất.

Mỗi Tài Quyết Giả sánh bằng Thiên Hành giả, hơn chín ngàn Tài Quyết Giả là khái niệm gì? Không ai tưởng tượng nổi.

Chỉ có bấy nhiêu sao?

Không!

Trừ chín ngàn Thẩm Phán Giả ra trên bầu trời có hơn chín trăm người khổng lồ sánh bằng ngọn núi. Những người khổng lồ đặc biệt thần thánh, diệc đặc biệt quang minh, thân khoác giáp trắng. Người khổng lồ đứng trên bầu trời đầu đội trời, chân đạp đất. Mọi người biết những người khổng lồ giáp trắng này là Vân Đoan Thẩm Phán Giả.

Nghe đồn mỗic vị Thẩm Phán Giả lực lượng sánh bằng thế giới pháp tắc, mỗi một vị có lực lượng xóa sổ Thiên Hành giả. Hiện tại hơn chín trăm Thẩm Phán Giả đứng trên bầu trời, đây là khái niệm gì? Không ai biết.

Chín ngàn Tài Quyết Giả, hơn chín trăm Thẩm Phán Giả.

Vân Đoan động can qua lớn như vậy rốt cuộc muốn làm cái gì?

Còn có thứ to lớn trông như thẩm phán chi nguyên là gì?

Không ai biết. Biểu tình Tần Phấn trầm trọng, Ngạo Phong cũng vậy. Lãnh Cốc cảm thấy da đầu tê dại, hoảng hốt.

Lãnh Cốc lắp bắp:

- Bà... bà nội nó... Vân Đoan định... định đại... đại khai sát giới sao?

Ngạo Phong lắc đầu, Tần Phấn cũng lắc đầu. Khi Tần Phấn thấy biểu tình của đám đại nhân vật ba trung tâm quyền lực thì nỗi lòng bất an càng lo lắng hơn. Các đại nhân vật ba trung tâm quyền lực bộ dạng không sợ hãi, trông rất hưng phấn, cực kỳ kích động. Ba bá chủ Hiên Viên Vũ, Thái Sơ, Lý Thiên Tâm biểu tình kích động, ngửa đầu như đang chờ đợi gì.

Sao có thể như vậy?

Tại sao bọn họ kích động như thế?

Tần Phấn còn nhớ Hiên Viên Vũ chủ Hoàng thành tuy không muốn hợp tác với Trung Ương học phủ đối kháng Vân Đoan nhưng không nên dễ dàng thần phục Vân Đoan. Nghe tin Quang Minh thành, Thánh thành cũng có thái độ mập mờ. Lúc mới xuất hiện ba phe trào phúng đối phương có bị Vân Đoan hù sợ teo tim không, bây giờ Vân Đoan xuất hiện hơn chín ngàn Tài Quyết Giả, chín trăm, Thẩm Phán Giả, trận thế rầm rộ, người ba trung tâm quyền lực chẳng những không sợ hãi còn biểu lộ hưng phấn, kích động.

Không lẽ...

Tần Phấn nhận ra một bí ẩn.

Ngạo Phong mở miệng nói:

- Người Vân Đoan đã đến nhưng tại sao không thấy một người Trung Ương học phủ nào?

Thịch!

Mặt Tần Phấn cứng ngắc, 49e:

- Nếu người Trung Ương học phủ không xuất hiện thì chỉ có một khả năng, đó là Trung Ương học phủ gặp bất trắc, khiến bọn họ không thể đến.

Lãnh Cốc không hiểu, Ngạo Phong cũng hoang mang:

- Rốt cuộc là chuyện gì?

Tần Phấn nói:

- Ta có linh cảm rất tệ, cực kỳ tệ. Lãnh Cốc, chút nữa đừng làm gì, không được nói gì, nếu thấy có gì lạ chỉ lo chạy, chạy càng xa càng tốt!

- Nếu muốn sống thì ngươi phải làm vậy!

- Thế thì còn chờ gì nữa? Hiện tại chúng ta nhanh chóng chạy đi!

Lãnh Cốc là một nam nhân cương cường, nhưng gã cũng co được giãn được. Biết rõ chết vẫn cứng cổ, Lãnh Cốc không bao giờ làm chuyện ngốc như vậy. Lãnh Cốc cho rằng núi xanh còn đó sợ gì không có củi đốt? Giữ mạng nhỏ quan trọng hơn.

Tần Phấn nói:

- Hôm nay là ngày Thiên Ngộ Nhân Quả Bi mở ra, cực kỳ quan trọng với ta, quan trọng còn hơn cả mạng sống, ta không thể đi, hơn nữa...

Tần Phấn nhìn nguyên to lớn trên bầu trời, gã nói:

- Dù ta muốn trốn cũng không trốn thoát.

Tịch Nhược Trần cũng linh cảm kỳ lạ, gã nhìn đám đại nhân vật ba trung tâm quyền lực kích động hưng phấn, lại ngó nguyên to lớn trên bầu trời.

Tịch Nhược Trần ra lệnh:

- Tình huống có điều lạ, chậm rãi hãy hành động thật cẩn thận.

Cùng lúc đó, Thần Toán Tử Thiên Tà nhắm mắt, cười khổ bất đắc dĩ.

Thần Toán Tử Thiên Tà nhỏ giọng nói:

- Rốt cuộc ta đánh giá thấp Vân Đoan, ha ha... Vân Đoan ơi là Vân Đoan, các ngươi đặt quyết tâm không tiếc hết thảy ngăn cản nhân quả.

Một nhóm mấy chục người từ Nguyên khổng lồ giáng xuống. Trong đó có bảy Nhật Nguyệt công tử, tám vị Đại Nhật thế tử, chín vị Hạo Nguyệt Tước Tử, Lý Lăng Thiên và Tư Đồ Mã Phi cũng nằm trong số đó. Còn một số người quyền quý Vân Đoan khác. Có lẽ người khác không biết nhưng Thần Toán Tử Thiên Tà rất rõ ràng những kẻ quyền quý này không chỉ là cao thủ Vân Đoan, còn có liên quan đến căn nguyên thế giới. Mối liên kết của họ với căn nguyên thế giới sâu sắc hơn Hạo Nguyệt Tước Tử, Đại Nhật thế tử, Nhật Nguyệt công tử. Một lão nhân đứng hàng trước nhất, lão là cao thủ nổi danh hiển hách của Vân Đoan, có địa vị và thân phận cực cao trong Vân Đoan. Lão được gọi là Tà đại nhân.

Tuy nhiên khiến Thần Toán Tử Thiên Tà chú ý là năm thanh niên đứng đằng trước nhất. Thần Toán Tử Thiên Tà biết năm thanh niên này chính là năm vương tử hoàng tộc Vân Đoan, truyền thuyết bọn họ là trời sinh trời nuôi thật sự, ký kết khế ước với căn nguyên thế giới, được căn nguyên thế giới che chở, có thể sử dụng lực lượng pháp tắc thế giới. Bọn họ mới thật sự là người cùng tồn tại với căn nguyên thế giới.

- Thần tử Hiên Viên Vũ đại biểu Hoàng thành cung nghênh năm vị vương tử, các vị đại nhân, các vị công tử, thế tử, tử tước giáng lâm!

- Thần tử Thái Sơ đại biểu Thánh thành cung nghênh năm vị vương tử, các vị đại nhân, các vị công tử, thế tử, tử tước giáng lâm!

- Thần tử Lý Thiên Tâm đại biểu Quang Minh thành cung nghênh năm vị vương tử, các vị đại nhân, các vị công tử, thế tử, tử tước giáng lâm!

Khi năm Vân Đoan vương tử đáp xuống, ba đại nhân vật ba trung tâm quyền lực cùng quỳ một gối đồng thanh cung nghênh.

Năm vị vương tử không để ý đến bọn họ, lạnh lùng đứng trên cao, cười tủm tỉm nhìn xuống chúng sinh.

Tà đại nhân tiến lên một bước, lấy ra quyển chiếu thư màu trắng.

Tà đại nhân mở chiếu thư ra, quát to:

- Phụng thiên thừa vận, Vân Đoan chi chiếu, từ lúc Táng Cổ Phong hiện thế, trật tự thế giới hỗn loạn nghiêm trọng. Vì bảo vệ trật tự vận chuyển bình thường, từ ngày hôm nay Vân Đoan chính thức tiếp quản trật tự thế giới!

Tà đại nhân khép chiếu thứ lại, cao giọng quát:

- Năm vị vương tử hoàng tộc Vân Đoan giáng lâm, các ngươi còn không mau chân đến bái lạy?

Hoàng thành, Thánh thành, Quang Minh thành, người của ba trung tâm quyền lực quỳ lạy trước hết. Đám người không dám chậm trễ, lục tục quỳ xuống đất lạy. Người ba trung tâm quyền lực còn thần phục thì bọn họ biết làm sao? Dù không cam lòng thì làm gì được? Đứng trên bầu trời là chín ngàn Tài Quyết Giả ngang ngửa Thiên Hành giả, còn có Thẩm Phán Giả có thể xóa sổ Thiên Hành giả, ai dám không quỳ?

Có một số người do dự nhìn quanh quất, chưa muốn thần phục Vân Đoan.

Tà đại nhân Vân Đoan cất tiếng nói:

- Ai phản đối, không tuân theo, thẩm phán tại chỗ!

Chín ngàn Tài Quyết Giả huơ đại đao, những người còn đang do dự chớp mắt bị giết. Những người khác không dám ngần ngừ nữa, lục tục quỳ xuống.

Tần Phấn khuyên:

- Lãnh Cốc, hãy quỳ xuống.

Lãnh Cốc nghẹn cổ họng, lòng bàng hoàng:

- Không... không lẽ chẳng còn cách nào khác sao?

Tần Phấn, Ngạo Phong cùng lắc đầu, bọn họ hết cách.

- Còn các người? Sao không quỳ?

- Chúng ta có quỳ hay không cũng không có ý nghĩa gì, dù quỳ xuống Vân Đoan vẫn sẽ đối phó chúng ta.

- Tại sao? Vì Thiên Ngộ Nhân Quả Bi mở ra?

Tần Phấn gật đầu.

Một lát sau, mọi người quỳ xuống hết, chỉ còn rải rác vài người không quỳ. Một là Thần Toán Tử Thiên Tà, hai là thập nhị dực huyết tộc công tước Tịch Nhược Trần, Hạ Hầu Kích người luân hồi chuyển thế, vu yêu Phương Thiếu Khanh, Ngạo Phong, Tần Phấn.

Các đại nhân vật Vân Đoan phớt lờ bọn họ.

Tà đại nhân mở chiếu thư khác ra, quát to:

- Phụng thiên thừa vận, Vân Đoan chi chiếu, từ sau Táng Cổ Phong Trần Lạc, Mạc Vấn Thiên, Gia Cát Thiên Biên, Thương Vô Tà, Mộ Vân Không, Thiên Tà, Tịch Nhược Trần, Ngạo Phong, Tần Phấn, chín người này mấy năm qua nhiều lần tai họa nhân gian, lấy hạ phạm thượng, khiến nhân gian sinh linh đồ thán, nghiêm trọng nhiễu loạn trật tự thế giới, là tội đồ nghịch tử, tội đáng tru!

Tà đại nhân khép chiếu thư, rống to:

- Bản đại nhân nhắc đến những nghịch tử tội ác này hãy nhanh đến nhận Vân Đoan thẩm phán!

Không ai nhúc nhích. Tà đại nhân nhắc đến chín người có năm vị không xuất hiện, những người khác như Tịch Nhược Trần, Thần Toán Tử Thiên Tà, Ngạo Phong, Tần Phấn đều không nhúc nhích. Tà đại nhân nhìn bọn họ, đang định quát mắng thì năm vương tử luôn giữ im lặng đột nhiên có một người hành động, ra hiệu Tà đại nhân đừng nói nữa. Vương tử này khoảng hơn ba mươi tuổi, không quá đẹp trai, toát ra hơi thở kỳ lạ, khiến người không đoán ra được, đặc biệt cao sâu khó dò.

Thần Toán Tử Thiên Tà được gọi là không gì không biết, gã nhận ra ngay người đứng ra là Đại Vương Tử không gian, một vị thực lực cao thâm, thủ đoạn cao minh, pháp tắc thế giới cực kỳ thâm sâu. Lực lượng của Đại Vương Tử mạnh đến đâu thì Thần Toán Tử Thiên Tà không nắm rõ được.

Đại Vương Tử đứng trên bầu trời, đôi mắt sâu thẳm nhìn Ngạo Phong, Tần Phấn, Tịch Nhược Trần, rơi vào người Thần Toán Tử Thiên Tà. Đại Vương Tử không nói một câu, nhưng khóe môi cong lên nụ cười bí hiểm. Đại Vương Tử xoay người nhìn hướng phương đông, nơi đó không có gì cả, không biết gã đang nhìn cái gì.

Đại Vương Tử mở miệng nói:

- Mộ Vân Không, ngươi tự mình đi ra hay để bản vương tử buộc ngươi ra?

Thanh âm không nghiêm khắc, không tràn ngập túc sát, nghe rất nhẹ nhàng, hòa nhà như trò chuyện với bằng hữu. Nhưng câu nói của Đại Vương Tử làm nhiều người khó hiểu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Cửu Hanh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.