Thiên Vu

Lượt đọc: 50171 | 1 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 942+943: Nhân sinh nếu chỉ như lúc gặp gỡ ban đầu..

❊ ❊ ❊

Hắn vừa từ Thiên Sơn trực tiếp trở lại vực Tây Ách, lấy tu vi thực lực của hắn hiện giờ, linh hồn còn nhảy ra khỏi pháp tắc thiên địa, chỉ cần hắn muốn tìm một người chỉ là chuyện đơn giản mà thôi, nói không chút khoa trương, bất luận gió thổi cỏ lay trong xung quanh vạn dặm đều bị hắn nắm bắt rõ ràng như ngay trước mắt.

Nhìn Lạc Anh nằm trên giường ngọc hàn băng, trong lòng Trần Lạc tựa như bị ngàn vạn mũi kim châm, cũng không biết là vì áy náy hay là thứ gì khác, chỉ cảm thấy khó chịu vô cùng. Nhẹ nhàng đi tới vỗ về khuôn mặt tuyệt mỹ của Lạc Anh, trong đầu không khỏi hiện ra tất cả hồi ức, còn nhớ rõ năm đó mình tức giận xông vào tiểu linh giới Băng Hỏa tại học phủ Trung Ương, lần đầu tiên gặp gỡ Lạc Anh cả hai còn là địch nhân, sau đó hai người song song vượt qua đến một thời không xa lạ, tại nơi đó hai người gặp nhau, quen nhau, hiểu nhau, mến nhau, cho đến khi chia lìa. Mãi cho tới khi gặp tại học viện tiểu Kim Câu, sau đó gặp lại ở học phủ Trung Ương mới biết được thân phận của nhau…

Giữa hắn và Lạc Anh có rất nhiều hồi ức, cũng có rất nhiều tình cảm phức tạp, nói thật hắn thích nhất Lạc Anh ở chỗ, nàng không thèm quan tâm hay không thèm che giấu bất cứ điều gì, tính cách thích làm gì là làm của nàng đã từng chút từng chút khiến hắn phi thường mê muội.

Hắn hiểu Lạc Anh, cũng như Lạc Anh hiểu hắn.

Về phần tại sao hai người đi tới bước này, trong lúc nhất thời bản thân Trần Lạc cũng không nói ra được, hắn chỉ biết bản thân mình mắc nợ nữ nhân này nhiều lắm, cũng làm liên lụy nàng nhiều lắm. Hiện tại Lạc Anh đã phong Ma càng thêm khiến hắn áy náy không thôi, nếu như vận mệnh của hắn không bị nguyền rủa, thiên duyên của hắn cũng không bị nguyền rủa, nhân quả của hắn đồng dạng cũng không bị nguyền rủa…

Nhưng là có nếu như sao? Câu trả lời là không.

Trên phương diện tình cảm, Trần Lạc vẫn không thể hứa hẹn bất kỳ điều gì, hiện tại là thế, tương lai cũng thế.

Không phải hắn chưa từng nghĩ tới liều lĩnh dẫn Lạc Anh rời xa chốn phân tranh, nhưng khi thấy được Ngũ y thiên hạ phải chịu cảnh thống khổ luân hồi, hắn lại do dự, hắn thực không muốn cho Lạc Anh sau này cũng phải chịu cảnh như Ngũ y thiên hạ, hết thảy đều vì thứ nguyền rủa vận mệnh chết tiệt kia, Trần Lạc âm thầm thế sẽ không tiếc bất cứ giá nào cũng phải cởi bỏ xuống thứ nguyền rủa vận mệnh này.

Không nghĩ nhiều nữa, Trần Lạc lập tức kiểm tra tình huống của Lạc Anh, bởi vì bản thân hắn đã từng năm lần bảy lượt chạy qua chạy lại giữa biên giới phong Ma, thế nên cũng coi như hiểu biết về thứ này, nó giống như bệnh độc, khởi nguồn từ tâm tình bắt đầu Ma biến, sau đó chậm rãi khuếch tán ra tới linh hải, linh tượng, linh thể… Tới linh hồn là một đạo phòng tuyến cuối cùng, nếu như linh hồn cuối cùng cũng ma biến, trên cơ bản là không còn cứu chữa được nữa. May thay, linh hồn Lạc Anh tạm thời còn không có ma biến, bất quá linh hải, linh tượng và linh thể của nàng đều đã thay đổi, không chỉ thế, dường như ngay cả huyết mạch của Lạc Anh cũng đã sinh ra Ma biến, tình huống vô cùng nghiêm trọng.

Trần Lạc cmar ứng được linh hồn Lạc Anh bị rất nhiều lực lượng không rõ bảo vệ, chừng hơn mười đạo lực lượng, có đạo đến từ đại tự nhiên, có đạo đến từ cửu thiên, có đạo đến từ cửu u… Những lực lượng không cùng loại này đang bảo vệ linh hồn Lạc Anh, tránh cho linh hồn nàng bị Ma biến. Mặc dù là thế, Ma biến vẫn đang điên cuồng liên tục ăn mòm nhằm phá tan những lực lượng này, lỗ lực Ma biến linh hồn Lạc Anh, nghiêm trọng nhất trong đó là huyết mạch Phượng Hoàng.

Trần Lạc thử cảm ứng, mới vừa trạm vào, trong đầu lập tức truyền đến một đạo phượng hót bén nhọn, hắn thử xem có thể tinh lọc lực lượng Ma biến của con phượng hoàng tà ác trong cơ thể Lach Anh hay không, bất quá thử qua rất nhiều biện pháp đều không thể tinh lọc được thứ này, thứ phong ma kia cơ hồ kinh khủng ngang ngửa với linh tượng của hắn, căn bản không thể tinh lọc.

Trần Lạc suy nghĩ xem có thể ngăn chặn được hay không, nhưng cẩn thận suy nghĩ một chút thì vẫn nên bỏ qua, đầu phượng hoàng tà ác phong ma trong cơ thể Lạc Anh kia còn muốn tà ác, khủng bố và cường đại hơn nhiều so với tưởng tượng của hắn, tạm thời không nói chuyện có thể ngăn chặn hay không, cho dù liều lĩnh mạnh mẽ áp chế cũng tuyệt đối tạo thành tổn hại cực lớn với cơ thể Lạc Anh.

Phải làm cách nào, dưới điều kiện tiên quyết không tạo thành thương tổn với Lạc Anh, đồng thời có thể khiến phượng hoàng tà ác bị phong ma kia đình chỉ ăn mòn linh hồn của nàng chứ? Trần Lạc nhìn ra được những lực lượng đang thủ hộ linh hồn của Lạc Anh tuy một đạo cường đại hơn một đạo, nhưng cũng chỉ đảm bảo cho linh hồn Lạc Anh được một đoạn thời gian, còn nếu cứ tiếp tục, thủy chung sẽ có một ngày bị ăn mòn.

– Anh Tử là người của thần tộc phượng hoàng cổ xưa, mặc dù có thần thông cường đại hơn nữa cũng không cách nào làm tinh lòng được, dù có lực lượng cường đại hơn nữa cũng khó áp chế nổi.

Một đạo thanh âm xa lạ truyền đến, Trần Lạc cũng không kinh ngạc, bởi vì từ sớm trước đó hắn đã cảm giác được sự tồn tại của đối phương. Xoay người nhìn lại, người đến là một vị nữ tử phong hoa tuyệt đại, duyên dáng giống như một vị quý phi, nàng là Táng Hoa.

Lại nói tiếp, tính toán đâu ra đấy thì hắn và Táng Hoa mới chỉ gặp mặt nhau ba lần, nhưng cảm giác hai người giống như đã quen biết từ lâu lắm rồi. Trần Lạc biết đây hết thảy là do nhân quả kiếp trước, huống chi khi còn ở trong núi Táng Cổ, hắn đã từng tự mình trải qua một đoạn có thể nói là chuyện tốt với Táng Hoa ở kiếp trước.

Lạc Anh được truyền thừa từ thần tộc Phượng Hoàng cổ xưa, trước đó Trần Lạc cũng nghe được như vậy ở chỗ Nữ Vu, bất quá cũng chỉ là nghe nói qua mà thôi, hắn cũng không quá hiểu biết đối với thứ này, dù sao đó là thần tộc Phượng Hoàng cổ xưa, ai biết được nó cường đại tới mức nào chứ.

– Không có biện pháp khác sao?

Táng Hoa yếu ớt nhìn hắn lắc đầu, nàng thấy được ánh mắt Trần Lạc cũng như Trần Lạc thấy được ánh mắt của nàng.

Trần Lạc trầm tư, chốc lát sau mới thở dài một tiếng, chỉ có thể lựa chọn tế xuất một đạo lực lượng, trước tiên tạm thời bảo hộ linh hồn Lạc Anh rồi nói sau.

– Không phải ngươi vẫn luôn là kẻ ý chí sắt đá, lãnh khốc vô tình hay sao? Chẳng phải trước núi Táng Cổ đã chặt đứt tình duyên với Lạc Anh, đã nói cả đời không qua lại với nhau sao? Lần này còn len lén chạy đến làm gì?

Táng Hoa vẫn đứng đó, tiếp tục nói:

– Có phải nghe được Anh Tử vì ngươi mới bị phong Ma hay không, ngươi vì bị lương tâm lên án mới chịu quay lại sửa chữa sai lầm? Ngươi không cảm thấy quá muộn rồi sao?

Trần Lạc nhìn nàng một cái, muốn nói gì nhưng cuối cùng lại lặng yên, chỉ chăm chú tế xuất lực lượng bảo vệ cho linh hồn Lạc Anh.

Thấy hắn không nói lời nào, Táng Hoa đi tới nhẹ nhàng vỗ về gương mặt Lạc Anh, ưu thương nói:

– Ngươi không cảm thấy Anh Tử cực kỳ đáng thương sao? Nàng nỗ lực vì ngươi nhiều như thế, yêu ngươi đến chết đi sống lại, kết quả là… Nàng nhận được cái gì? Nàng chẳng nhận được gì cả, không những thế, trái lại còn vì ngươi mà phải trả giá rất nhiều.

– Có ý tứ gì?

Trần Lạc hỏi ngược một câu.

– Chẳng lẽ không đúng sao?

– Ngươi nên biết tình huống của ta.

– Tất nhiên là ta biết, chính vì biết nên ngươi mới có thể gặp mặt Anh Tử, bằng không thì ngươi cho rằng mình có thể sống khá giả được sao?

Táng Hoa tỏ ý rõ ràng, ý nói với Trần Lạc rằng, vì biết Trần Lạc bị nguyền rủa nên mới không so đo với hắn, bằng không thì đã sớm đánh cho hắn rơi răng đầy đất rồi.

– Mẹ nó!

Trần Lạc đột nhiên chửi tục một câu khiến thần tình Táng Hoa đột nhiên ngẩn ra, cau mày thoáng giận, không vui nói:

– Ngươi mắng ai đó?

– Mắng ta được chưa?

– Mắng thế còn chưa đủ.

Trần Lạc lắc đầu rất bất đắc dĩ, trong nháy mắt vửa rồi cũng không biết vì sao đột nhiên cảm thấy bản thân sống cực kỳ khổ cực, không tự chủ được chửi bậy một câu, quả thực cứ mãi chịu cái cảnh này khiến hắn không thể không phát tiết, không hiểu sao gánh trên lưng nhiều loại nguyền rủa như thế, không hiểu sống kiểu gì đến cả thiên địa không dung, cũng không hiểu sao dính phải nhiều khoản nợ tình đến vậy, đây không phải khổ cực thì là gì? Hắn không tính toán thiệt hơn với những khoản nợ tình mình gây ra, chỉ là những khoản nợ tình từ kiếp trước kia, đúng là oan uổng không chịu nổi.

Đưa vào một đạo lực lượng thủ hộ linh hồn Lạc Anh, sau đó Trần Lạc đứng dậy định rời đi, lúc này thanh âm Táng Hoa một lần nữa truyền đến.

– Ngươi muốn đi sao?

– Không đi thì làm gì?

– Ngươi không cảm thấy cần phải nói gì đó sao?

Trần Lạc khóc không ra nước mắt, nói:

– Táng Hoa à, ngươi muốn ta nói gì bây giờ? Nguwoi cảm thấy ta còn có thể nói được gì? Ta biết ngươi muốn hỏi ta chuyện thừa nhận một đoạn cố sự ở kiếp trước…

Lời còn chưa dứt, Táng Hoa trực tiếp cắn đứt lời hắn:

– Ngươi có ý gì? Ngươi không thừa nhận chuyện kiếp trước đúng không?

Trần Lạc đúng là muốn rống giận một câu: những chuyện hư hỏng kiếp trước kia chẳng có nửa điểm liên hệ gì với ta. Có điều lời đến cửa miệng vẫn cố nhịn không nói ra, bởi vì hắn biết một khi nói ra những lời này, sợ là sẽ chọc giận Táng Hoa, hơn nữa không chỉ Táng Hoa có nhân quả ở kiếp trước với mình, còn có cả mấy người Cổ Du Nhiên, Tri Thu, còn có Ngũ y thiên hạ… Mẹ ơi…

– Đại tỷ ơi, chuyện kiếp trước không phải ta không thừa nhận, ta nào nói vậy bao giờ?

– Tốt nhất là ngươi nên thừa nhận, hừ, kiếp trước nếu không phải vì ngươi, ta nào lưu lạc đến trình độ này? Cả ngày lo lắng hãi hùng, rất sợ một ngày kia sẽ biến thành giống như mấy người Trường Hận, chịu thống khổ luân hồi…

Đối với chuyện này, dường như Táng Hoa có oán niệm rất lớn, nói một hơi rất nhiều nghi vấn xen lẫn trách mắng, khiến Trần Lạc lại thêm đau đầu một phen.

– Ngươi nói gì đi chứ.

– Cái gì cần nói ngươi đã nói cả rồi, không nên nói ngươi cũng nói rồi, ngươi còn bảo ta nói gì nữa?

Có vẻ như Táng Hoa đang tức giận không chỗ phát tiết, nói:

– Ngươi nói xem, ngươi định làm gì?

– Định làm cái gì?

– Nguyền rủa trên người ngươi? Ngươi gặp Nữ Vu rồi chứ? Nàng nói như thế nào?

– Một lời hai chữ cũng không nói, ta trái lại muốn hỏi ngươi một việc.

– Chuyện gì?

– Ngươi nói xem, kiếp trước hai chúng ta cũng coi như đôi tình nhân gì?

– Ai thèm yêu ngươi?

– Không phải, ý của ta là ngươi có biết kiếp trước vì sao ta phải táng cổ không? Rốt cuộc là vì nguyên nhân gì?

– Vấn đề này, trong thiên địa trừ bản thân ngươi ra, không ai có thể giải đáp được.

Trước đó Nữ Vu mới nói lời này xong, hiện giờ Táng Hoa cũng lặp lại y nguyên.

– Ngươi đột nhiên hỏi tới vấn đề này, chẳng lẽ có quan hệ tới nguyền rủa trên người ngươi hay sao?

Trần Lạc gật đầu, cũng không giấu diếm gì, kể lại rõ ràng từ đầu tới cuối cho Táng Hoa nghe một lượt. Khi nghe được muốn cởi ra nguyền rủa trên người Trần Lạc cần phải dung hợp tam thư Thiên, Địa, Nhân, Táng Hoa không khỏi chấn kinh, lại nghe Trần Lạc nói không thể xác nhận kiếp trước táng cổ có phải vì dung hợp tam thư Thiên, Địa, Nhân hay không, Táng Hoa không khỏi rơi vào trầm tư, một hồi lâu sau mới mở miệng nói:

– Ta không nhớ được nhiều về chuyện liên quan từ kiếp trước, về phần ngươi nói đến cùng vì sao phải táng cổ thì ta càng không biết, bất quá…

– Bất quá cái gì?

– Bất quá nếu ngươi không ngại, thử đến linh giới Tiểu Phật xem, ở đó có một khối Thiên Ngộ bia.

– Ta biết Thiên Ngộ bia, nhưng nó có quan hệ gì tới chuyện này? Ta nhớ kỹ, Thiên Ngộ bia kia hình như là một tấm tạo hóa bia đi? Hiện tại ta không cần cơ duyên, cũng không cần tạo hóa, ta chỉ muốn biết kiếp trước ta táng cổ đến cùng có phải vì dung hợp tam thư Thiên, Địa, Nhân hay không thôi.

– Ngu ngốc, khối phật bia kia được truyền thừa từ xa xưa, đến thời đại hiện tại mới đổi tên thành Thiên Ngộ bia, ngươi có biết ở thời thượng cổ nó có tên là gì không?

– Là gì?

– Nhân Quả bia.

– Nhân Quả bia? Phật bia cũng cầu nhân quả?

– Đúng vậy, hơn nữa ở kiếp trước, thời điểm ngươi chuẩn bị táng cổ đã đi xem Nhân Quả bia một lần.

– Thực có chuyện này?

– Lần này ngươi đi tới Thiên Sơn cũng chưa từng gặp Nhân Quả nương nương sao?

– Nhân Quả nương nương? Ta chỉ gặp Thiên Duyên và Nữ Vu, cũng không gặp mặt vị Nhân Quả nương nương kia.

– Vậy được rồi, Nhân Quả bia sẽ mở ra, Nhân Quả nương nương tất nhiên sẽ ở đó…

Nhân quả?

Nhân quả là gì? Không biết.

Trong suy nghĩ của Trần Lạc, thứ nhân quả này cũng hư vô mờ mịt y hệt như vận mệnh, khác biệt duy nhất chính là, hắn không tin vận mệnh, nhưng hắn tin nhân quả, nghe nói kiếp trước tại thời điểm mình chuẩn bị táng cổ đã đi xem Thiên Ngộ bia, cũng là cái gọi Nhân Quả bia kia, Trần Lạc cảm giác mình cần phải đi nhìn xem một chút, hiện giờ quả thực hắn rất muốn biết vì sao kiếp trước mình phải táng cổ.

Thiên Ngộ bia nằm trong Tiểu Phật linh giới, trước kia Trần Lạc đi khắp nơi trộm trận cũng đã từng tới một lần, Tiểu Phật linh giới cho hắn một loại cảm giác như một nền văn minh cổ bị bỏ quên, có rất nhiều chùa chiền bị bỏ hoang, không ai biết những chùa chiền này được truyền thừa từ niên đại nào, trong điển tịch cũng không thấy ghi chép kể lại.

Lại nói tiếp, Tiểu Phật linh giới cũng quái dị vô cùng, nơi này ngoại trừ chùa chiền hoang vu thì không có gì cả, cho dù ngay cả một con ma thú cũng không nhìn thấy, nếu không phải nơi này có một khối Thiên Ngộ bia thần kỳ, sợ rằng sẽ chẳng có ai chịu ghé qua cái tiểu linh giới này.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Cửu Hanh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.