Thiên Vu

Lượt đọc: 50171 | 1 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1043+1044: Kiếp trước hiện thân..

❊ ❊ ❊

- Mạc Vấn Thiên nhận thiên mệnh. Thương Vô Tà, Mộ Vân Không, Tịch Nhược Trần, Đại Công Tử, Đại Tước Tử, Đại Thế Tử cũng vậy.

- Thiên Tà, Vân Khởi nhận chân mệnh.

- Gia Cát Thiên Biên là chân mệnh thiên tử, chân mệnh cũng là thiên mệnh.

- Ngạo Phong, Tần Phấn nhận mệnh biến số.

- Ngoài ra hai hoàng tử, thái tử điện hạ, mấy nữ nhân kia số mệnh khá phức tạp.

Thiên Duyên Nương Nương lắc đầu, nói:

- Tại sao đột nhiên hỗn loạn, phức tạp quá vậy?

Chúng Tinh Chi Mẫu lên tiếng:

- Có lẽ bởi vì hắn tự tay hoàn thành tái tạo Nhân Quả chi thư. Ngươi đừng quên tiểu tử này ra ngoài thiên mệnh, chân mệnh, chưa biết, biến số, hắn là một dị số, một dị số mang theo nguyền rủa. Thứ gì bị hắn xâm nhiễm thì đều loạn, đều phức tạp. Ngươi nên khắc sâu cảm nhận điều này mới đúng.

Thiên Duyên Nương Nương sửng sờ, ngẫm nghĩ lại thấy Chúng Tinh Chi Mẫu nói đúng. Tên kia là dị số bị nguyền rủa, pháp tắc gì mà bị hắn xâm nhiễm thì sẽ hỗn loạn. Thiên Duyên Nương Nương chấp chưởng thiên duyên pháp tắc bị như thế, tinh tọa pháp tắc của Chúng Tinh Chi Mẫu mãi mà không thể thành công cũng tại tiểu tử này. Vận Mệnh cũng vậy.

Hiện tại Nhân Quả chi thư bị hắn tự tay hoàn thành tái tạo, sẽ càng hỗn loạn hơn, nếu không thì tại sao đột nhiên xuất hiện nhiều thiên mệnh, chân mệnh, mệnh chưa biết, mệnh biến số? Thật khó tin, nhìn chung đại vũ trụ vô tận hải không có thế giới nào hỗn loạn, phức tạp như phương thế giới này.

- Ta rất tò mò, nếu Nhân Quả Nương Nương khiến Nhân Quả chi thư thuận lợi tái tạo thì nhân quả pháp tắc cũng không đến mức hỗn loạn như vậy. Nhân Quả Nương Nương biết rõ sau khi bị tên này xâm nhiệm thì nhân quả pháp tắc càng hỗn loạn thêm, vì sao nàng vẫn làm?

- Có lẽ vì Nhân Quả Nương Nương quá mệt rồi, nàng muốn ngủ say, không muốn để Nhân Quả chi thư tái tạo lại, không muốn dây dưa với hắn nữa.

- Có được không? Nếu mất đi nhân quả pháp tắc thì thiên địa sẽ không hỗn loạn sao?

- Có lẽ Nhân Quả Nương Nương chọn cách quá cực đoan, nàng giao quyền lựa chọn cho Trần Lạc. Nhân Quả Nương Nương muốn để tự Trần Lạc chọn, hoặc khiến nhân quả ngủ say, từ nay không dây dưa nữa. Nếu không cho nhân quả ngủ, vậy được, nàng cho Trần Lạc tự tay tái tạo Nhân Quả chi thư.

- Nhưng rốt cuộc là vì sao? Trần Lạc tự tay tái tạo Nhân Quả chi thư sẽ khiến nhân quả pháp tắc càng thêm hỗn loạn, lý do gì khiến Nhân Quả Nương Nương làm như vậy?

- Có lẽ Nhân Quả Nương Nương bất đắc dĩ chăng? Nếu không thể thoát khỏi tiểu tử này, nếu nhân quả pháp tắc đã định trước sẽ hỗn loạn vì hắn, vậy hãy để nhân quả càng thêm hỗn loạn đi. Không biết có phải Nhân Quả Nương Nương mệt mỏi quá nên muốn bỏ gánh, hoặc là gạch ngói đều vỡ, liều mạng tới cùng với hắn?

Thiên Duyên Nương Nương suy tư:

- Không, điều này không thể nào.

Một lúc sau Thiên Duyên Nương Nương nói:

- Theo ta hiểu biết về Nhân Quả Nương Nương thì nàng sẽ không làm chuyện cực đoan như vậy.

- Nếu không phải chính Nhân Quả Nương Nương làm chẳng lẽ còn có ai khác sao? Phương thế giới này ai có thể cướp đi Trái Tim Nhân Quả từ tay nàng?

- Ngươi còn nhớ không? Thời đại thượng cổ tên kia trước khi táng cổ đã từng xâm nhập không gian nhân quả, hình như giết hết các phật tại đây, đại náo tưng bừng. Lúc sắp đi hắn để lại tám chữ, nhân quả không nhân, nhân quả không quá.

- Dù ta chưa trải qua nhưng cũng biết. Là sao? Hay Thiên Duyên Nương Nương nghi ngờ là kiếp trước của hắn làm, cướp đi Trái Tim Nhân Quả? Cái này... Không thể nào, ta công nhận kiếp trước hắn rất... Lợi hại, nhưng bảo là hắn cướp Trái Tim Nhân Quả thì...

Thiên Duyên Nương Nương nói:

- Nếu không tại sao hắn giết hết các phật trong không gian nhân quả?

- Tại sao Nhân Quả Nương Nương thức tỉnh thì điên điên khùng khùng?

- Ta càng nghĩ càng thấy lạ. Vì sao nhất định là Trần Lạc tự tay hàn thành tái tạo Nhân Quả chi thư? Vì sao phải là hắn? Sau khi Trần Lạc trợ giúp Nhân Quả chi thư tái tạo chẳng lẽ chỉ khiến nhân quả pháp tắc hỗn loạn sao?

Chúng Tinh Chi Mẫu không dám nghĩ tiếp:

- Hắn dùng Trái Tim Nhân Quả trợ giúp Nhân Quả chi thư tái tạo, nếu... Nếu nhân quả pháp tắc không chỉ hỗn loạn... Vậy thật đáng sợ. Rất có thể...

Thiên Duyên Nương Nương tiếp tục bảo:

- Hơn nữa hắn để lại tám chữ nhân quả không nhân, nhân quả không quả là có ý gì? Chẳng lẽ vì nhục nhã Nhân Quả Nương Nương? Không, tuyệt đối không phải vậy. Ta không hiểu tám chữ này nhưng ta dám chắc nó chứa huyền cơ lớn, lớn đến nỗi chúng ta không xem hiểu, không

thấu hiểu được. Nhưng chắc chắn có một người biết.

Trong lúc Thiên Duyên Nương Nương, Chúng Tinh Chi Mẫu giao lưu, Mỹ U U luôn im lặng chợt mở miệng hỏi:

- Hai vị tỷ tỷ đang nói về Trần Lạc học trưởng sao? Không biết học trưởng bây giờ đang ở đâu?

Thiên Duyên Nương Nương, Chúng Tinh Chi Mẫu nhìn nhau, lắc đầu. Vấn đề này đừng nói đám người Mạc Vấn Thiên không biết, Ngạo Phong và Tần Phấn không biết, nhóm Vân Khởi không biết, Thiên Duyên Nương Nương và Chúng Tinh Chi Mẫu cũng không rõ.

Đừng nói hai nàng, bản thân Trần Lạc cũng không biết hắn đang ở đâu.

Trần Lạc nhớ lúc hắn cướp Trái Tim Nhân Quả từ căn nguyên pháp tắc Vân Đoan đưa vào không gian nhân quả, chờ Nhân Quả chi thư tái tạo. Sau khi Nhân Quả chi thư hoàn thành tái tạo, Trần Lạc cứ nghĩ sẽ được cái gọi là nhân quả nhưng không, không có nhân quả gì hết, như thể hắn vốn không có nhân quả. Trần Lạc không hề bị Nhân Quả chi thư tái tạo ảnh hưởng, không một chút nào.

Tại sao những người khác có nhân quả chỉ mỗi mình Trần Lạc là không?

Trần Lạc không mơ xa Nhân Quả chi thư tái tạo cho hắn biến đổi gì, hắn chỉ muốn biết một số nhân quả của mình. Tiếc rằng không có, dù chỉ một chút ký ức kiếp trước cũng tốt, bất đắc dĩ không có gì hết.

Vậy là sao?

Rốt cuộc là tình huống gì?

Nói là uổng công thì cũng không đúng. Trần Lạc giơ tay lên, xòe năm ngón. Một vệt sáng trắng đen lơ lửng trong lòng bàn tay Trần Lạc, ánh sáng bập bùng như ngọn lửa. Thứ này là Trái Tim Nhân Quả, nhưng không phải cái Trần Lạc cướp trong căn nguyên pháp tắc Vân Đoan. Trái Tim Nhân Quả kia sau khi quay về không gian nhân quả đã dung nhập vào Nhân Quả chi thư, Trái Tim Nhân Quả nhỏ bé này diễn sinh khi Nhân Quả chi thư tái tạo.

Trần Lạc không tin vận mệnh nhưng hắn rất tin nhân quả, sâu trong lòng hắn hơi kính sợ thứ này, biết được chút tí về Nhân Quả chi thư. Trần Lạc biết khi Nhân Quả chi thư tái tạo tuyệt đối sẽ không lại diễn sinh ra Trái Tim Nhân Quả khác. Vấn đề là tại sao quyển Nhân Quả chi thư này khi tái tạo lại sinh ra một viên Trái Tim Nhân Quả mới? Trần Lạc nghĩ mãi không ra, nói đúng hơn không phải hắn không hiểu vì sao Nhân Quả chi thư sinh ra Trái Tim Nhân Quả mới, mà là khó hiểu tám chữ đời trước hắn để lại.

Nhân quả không nhân, nhân quả không quả.

Trần Lạc đã xem đi xem lại tám chữ nhiều lần mà vẫn không hiểu. Lúc Vân Đoan định ngăn cản Nhân Quả chi thư tái tạo, Trần Lạc đã hiểu, không phải ngộ mà là dùng hư vọng minh tưởng cầu chân pháp cầu đi ra. Hư Vọng chi thư nói mọi thứ trong phương thế giới này là giả tượng, dùng hư vọng linh hồn tiến hành minh tưởng là có thể trừ giả cầu sự thật.

Những gì viết trong Hư Vọng chi thư có đáng tin hay không thì Trần Lạc đã tự mình thử nghiệm. Đúng vậy, sau khi minh tưởng, trời không phải trời, đất không phải đất, người không phải người, tất cả tồn tại theo hình dạng nguyên thủy quái dị. Có lẽ vì sự thật quá đáng sợ nên Trần Lạc luôn không dám chấp nhận nó.

Khi Trần Lạc dùng hư vọng cầu chân tìm hiểu tám chữ nhân quả không nhân, nhân quả không quả, hắn mới biết trong chữ không ẩn chứa đại ảo diệu, đại huyền cơ gì, đó là câu nói kiếp trước hắn để lại. Nội dung câu nói là cho Trần Lạc biết sau khi Nhân Quả chi thư tái tạo sẽ diễn sinh ra một viên Trái Tim Nhân Quả, bảo hắn trả bất cứ giá nào cũng quyết cướp Trái Tim Nhân Quả về tay.

Đúng, đây là lời kiếp trước của hắn để lại cho Trần Lạc.

Trần Lạc cảm giác rõ ràng, hắn khẳng định như vậy. Vì trong thiên hạ chỉ có hư vọng linh hồn, thi triển minh tưởng cầu chân pháp mới hiểu được ý nghĩa trong đó. Theo Trần Lạc được biết thì thời đại thượng cổ chỉ có kiếp trước của hắn thành tựu hư vọng linh hồn. Từ xưa đến nay mỗi mình Trần Lạc là thành tựu hư vọng linh hồn, những người khác không thể nhìn thấu ý nghĩa thật sự của tám chữ này.

Nhưng rốt cuộc là vì cái gì?

Trần Lạc đến đây tìm nhân quả vì Nữ Vu nói chỉ khi tìm đến Thiên Địa Nhân tam thư mới có cơ hội giải trừ nguyền rủa trên người hắn. Hiện tại Nhân Thư sắp xuất thế trong phương thế giới này này, nhưng hắn không tin lời Nữ Vu, vì vậy hắn đến đây tìm nhân quả. Trần Lạc chỉ muốn biết kiếp trước tại sao hắn táng cổ, có liên quan gì đến Thiên Địa Nhân tam thư không?

Hiện giờ Trần Lạc không tìm được nhân quả, không có chút ký ức kiếp trước nào, chỉ được một viên Trái Tim Nhân Quả. Quan trọng là thứ này rốt cuộc có tác dụng gì? Hiện tại đã hoàn thành tái tạo Nhân Quả chi thư, Trần Lạc nghĩ không ra kiếp trước vì sao hắn bất chấp trả giá phải cướp được Trái Tim Nhân Quả nhỏ yếu này?

Thứ này rốt cuộc có tác dụng gì?

Hay bảo Trái Tim Nhân Quả là căn bản của đạo nhân quả, hay nắm giữ Trái Tim Nhân Quả này là có thể chúa tể pháp tắc nhân quả? Nhưng Nhân Quả chi thư đã hoàn thành tái tạo!

Trong khi Trần Lạc vắt óc suy nghĩ, một thanh âm nhẹ nhàng hư vô không biết từ đâu vọng lại.

- Nhân Quả chi thư đúng ra đã hoàn thành tái tạo, nhưng nó tàn khuyết, vì Trái Tim Nhân Quả thật sự nằm trong tay ngươi.

Thanh âm uy nghiêm mà đầy tang thương, thanh âm như vọng lại từ bốn phương tám hướng rồi lại như vang lên trong não, trong lòng. Kỳ lạ là thanh âm này khiến linh hồn Trần Lạc cộng minh.

Trần Lạc lòng máy động, buột miệng kêu lên:

- Kiếp trước?

- Đúng mà cũng sai.

Cái gì gọi là đúng mà cũng sai? Là sai? Rốt cuộc có đúng không?

Trần Lạc đang định hỏi thì thanh âm tang thương lại vang lên:

- Giữa ngươi và ta coi như là kiếp trước kiếp này, nhưng cũng chỉ vẻn vẹn là coi như. Hai ta không thật sự là kiếp trước và kiếp này.

Trần Lạc một lần nữa hỏi tại sao.

Thanh âm tang thương trả lời:

- Chỉ có luân hồi chuyển thế mới gọi là kiếp trước kiếp này.

- Linh hồn chuyển thế, thân thể trọng sinh, sau khi luân hồi có lẽ ký ức kiếp trước bị khiếm khuyết nhưng linh hồn không thay đổi.

- Khi táng cổ linh hồn của ta đã thành mây khói, không luân hồi, nên dĩ nhiên ta không phải là kiếp trước của ngươi.

Trần Lạc nói:

- Nhưng ta cảm giác được giữa ta và ngươi có mối liên kết, dựa theo những ký ức từng quen biết, ta khẳng định ngươi chính là ta.

Thanh âm tang thương nói:

- Ta là người thừa kế Hư Vọng chi thư đời trước, ngươi là người thừa kế Hư Vọng chi thư đời này, giữa chúng ta tự nhiên sinh ra mối liên kết. Những ký ức quen thuộc ngươi thấy đó là do Hư Vọng chi thư.

Người thừa kế Hư Vọng chi thư đời trước?

Người thừa kế Hư Vọng chi thư đời này?

Cái này...

Lần đầu tiên Trần Lạc nghe cách nói này, thoáng chốc hắn không hiểu nổi.

Thanh âm tang thương lại vang lên:

- Là người truyền thừa Hư Vọng chi thư sẽ không có kiếp trước, kiếp này, tương lai. Ta không có, ngươi cũng không thể có.

- Khoan, sao nghe kỳ kỳ. Ngươi có thể nói kỹ càng từ đầu tới đuôi cho ta nghe được không?

Trần Lạc cứ nghĩ lần này tìm nhân quả không được, gặp kiếp trước cũng đã là thu hoạch bất ngờ. Nhưng Trần Lạc chẳng ngờ kiếp trước của hắn nói kiếp trước chỉ là người truyền thừa Hư Vọng chi thư đời trước, Trần Lạc là người truyền thừa Hư Vọng chi thư đời này.

- Đây là lý do ta ở đây chờ ngươi. Ta không còn nhiều thời gian, ngươi hãy nghe kỹ đây.

- Ngày xưa lúc thời đại thượng cổ, ta dung hợp Hư Vọng chi thư thành tựu hư vọng linh hồn, quỹ tích đời ta từ đó thay đổi. Đầu tiên là gặp năm nữ nhân kỳ lạ, sau khi bị trời vĩnh viễn thẩm phán.

- Ta luôn cho rằng chính mình bị nguyền rủa, mãi sau này có cơ hội ngẫu nhiên mới biết ta không phải bị nguyền rủa, thật ra là Hư Vọng chi thư bị nguyền rủa.

Gặp năm nữ nhân kỳ lạ, sau đó bị trời mãi mãi thẩm phán?

Trần Lạc nghe xong càng thấy giống kinh nghiệm của hắn, hỏi:

- Ngươi nói năm nữ nhân đó là Thiên Hạ Ngũ Y?

- Ngũ Y? Đây là tên kiếp này của bọn họ sao? Ta biết năm người đó một đến từ cửu thiên, một đến từ cửu u, một đến từ vực sâu, một đến tư địa ngục, một đến từ thiên nhiên.

- Đó chính là Thiên Hạ Ngũ Y!

Trần Lạc cố nén lòng tò mò, hỏi tiếp:

- Ngươi nói gặp năm nữ nhân kỳ lạ là sao? Ta từng ở trong Táng Cổ Phong một ánh mắt nhìn ngàn năm, ký ức kiếp trước như mây khói thoảng qua, ta quan sát chuyện giữa các ngươi. Nếu giữa chúng ta không liên quan kiếp trước và kiếp này, vì sao năm nữ nhân đó kiếp này bám lấy ta?

- Ta gặp chuyện giống như ngươi. Ban đầu ta cho rằng năm người đó liên quan yêu hận tình thù với kiếp trước của ta, mãi khi ta biết mình không có kiếp trước, kiếp này, tương lai mới biết sự thật không phải như vậy.

- Thế thì cái gì là sự thật?

Thanh âm tang thương nói:

- Sự thật chính là Hư Vọng chi thư. Ngày xưa ta dung hợp Hư Vọng chi thư rồi mới gặp năm nữ nhân kia, hiện tại ngươi dung hợp Hư Vọng chi thư cũng gặp năm nữ nhân. Nếu người khác dung hợp Hư Vọng chi thư cũng sẽ gặp năm nữ nhân.

- Năm người đó là một loại người thừa kế, thứ bọn họ truyền thừa và Hư Vọng chi thư đã định trước như vậy, mỗi đời người thừa kế Hư Vọng chi thư sẽ gặp bọn họ.

Trần Lạc tim đập chân run nói:

- Cái này... tà hồ quá vậy?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Cửu Hanh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.