Thiên Vu

Lượt đọc: 50129 | 1 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 931+932: Ai không mệt?..

❊ ❊ ❊

- Nếu ta là ngươi, sẽ vì áy náy rồi triệt để biến mất…

Bỗng nhiên, một đạo thanh âm vừa quen thuộc vừa xa lạ vang lên, giọng điệu có vẻ phức tạp và bất đắc dĩ, theo đó, quanh thân phát sinh biến hóa, một khắc sau Trần Lạc phảng phất như đi tới một thế giới khác, một thế giới không có thiên địa, chỉ có duy nhất hắc ám, giống như một thế giới toàn là hư không.

Trong hư không có vô số những phù văn chớp lóe như sao trời, Trần Lạc nhìn thoáng qua, thấy nhìn không hiểu rồi cũng lười nhìn tiếp, còn cô gái đứng trên hư không kia, đây là một nữ nhân thoạt nhìn rất bình thường, có điều nhìn vào vừa như đẹp nhất, lại vừa như xấu nhất, thoáng chốc lại giống như một hại bụi bình thường trong thiên địa, không có bất kỳ điểm bắt mắt nào, phảng phất như chỉ nhắm mắt lại sẽ không còn bất kỳ ấn tượng gì.

- Ngươi là Nữ Vu ?

Trước đây Trần Lạc chưa từng gặp qua Nữ Vu, thế nhưng hắn biết nữ nhân trước mắt này chính là Nữ Vu hóa thân của vận mệnh, càng quái dị chính là, không hiểu vì sao hắn lại có một loại cảm giác giống như đã từng quen biết nữ nhân này, giống như rất quen thuộc với một người xa lạ.

Nữ Vu cũng không tiếp tục phác họa phù văn, nàng đứng lại trên hư không, sâu kín nhìn Trần Lạc, trong đôi mắt thần bí xẹt qua một tia phức tạp, như bất đắc dĩ, lại như quấn quýt, như bàng hoàng rồi lại giống hoang mang, ánh mắt nàng nhìn Trần Lạc cũng như ánh mắt Trần Lạc nhìn nàng, tựa như thấy một người xa lạ lại cực kỳ quen thuộc. Hồi lâu sau, Nữ Vu mới cười chế nhạo, nhẹ giọng nói :

- Chúng ta thực sự vẫn gặp lại nhau.

- Lại ?

Trần Lạc cau mày, hỏi :

- Ngươi nói là kiếp trước ?

- Có lẽ vậy, ai mà biết được.

Nữ Vu nhún nhún vai, cười nhạt nói :

- Đến ngươi cũng không nhớ rõ, ta sao nhớ được.

- Ta nghe người ta nói, chuyện nhân gian, trên trời dưới đất, ngươi không gì không biết, phàm là người hữu duyên đều có thể hỏi ngươi ba vấn đề, còn ngươi nói lời sẽ giữ lời, đúng không ?

- Không sai, bất quá ngươi cũng không phải người hữu duyên, chí ít không phải là người hữu duyên với ta.

- Vậy tại sao ngươi phải gặp ta ?

Vừa dứt lời, Nữ Vu lên tiếng :

- Trước tiên phải nói rõ một điểm, là ngươi muốn gặp ta chứ không phải ta muốn gặp ngươi.

- Nói thế, trái lại là ngươi rất cho ta mặt mũi.

- Ngươi đã tới, ta sao dám không gặp, huống chi ta có thể không nể mặt mũi của ai, nhưng cũng không dám không nể mặt mũi của ngươi.

- Ngươi biết vì sao ta tìm đến ?

- Tất nhiên !

Nữ Vu vẫn cười chế nhạo nhìn hắn, nói :

- Ta không chỉ biết vì sao ngươi tìm đến, ta còn biết câu trả lời của ta cũng không thể khiến ngươi hài lòng, xác thực phải nói ngươi không chỉ muốn câu trả lời, ngươi còn muốn động thủ, hơn nữa người ngươi muốn giết nhất chính là ta, đúng không ? Ngay cả ngươi biết rõ không giết được ta, ngươi vẫn sẽ động thủ như trước, mặc dù ta biến mất, ngươi cũng sẽ không tiếc hết thảy đuổi giết ta, ta là người quan trọng nhất để cởi ra nguyền rủa trên người ngươi, ngươi sẽ không chịu bỏ qua, ngươi sẽ bất chấp tất cả, trả lại ta gấp trăm lần những oán khí trong lòng mình, đúng không ?

Trần Lạc nhìn nàng chằm chằm, sau một lát mới lên tiếng :

- Quả thực là ngươi không gì không biết, ngay cả việc ta nghĩ thế nào, ngươi cũng đều biết rất rõ ràng.

- Dù sao ta cũng là hóa thân vận mệnh, chút bản lãnh này vẫn phải có.

- Nếu vận mệnh của ta đã bị nguyền rủa, ta tự nhiên phải tìm đến cái người gọi là hóa thân vận mệnh như ngươi, nếu có thể cởi ra nguyền rủa trên người ta thì không thể tốt hơn, còn nếu không giải được, ta cũng bất chấp tất cả.

Trần Lạc không muốn nhiều lời vô ích với nàng, nữ nhân này khiến hắn cảm giác vô cùng không được tự nhiên, bèn quát trước lấy thế :

- Oan có đầu nợ có chủ, ngươi khiến ta không được yên ổn, ta cũng sẽ khiến ngươi không dễ chịu.

- Đây là ngươi đang uy hiếp ta đúng không ?

- Uy hiếp ? Không phải ta đang uy hiếp ngươi, cũng lười uy hiếp ngươi, ta chỉ muốn biết nguyền rủa trên người ta có thể cởi xuống được hay không.

- Trước khi trả lời vấn đề này, ta muốn hỏi ngươi một vấn đề.

Nữ Vu mặc áo lụa trắng, tóc dài, đi chân trần cứ thế tùy ý phiêu lặng giữa hư không, yếu ớt nhìn Trần Lạc.

Trần Lạc không biết nàng muốn hỏi gì, nhưng vấn gật đầu.

- Ngươi tin tưởng vận mệnh không?

Trần Lạc cơ hồ không có bất luận do dự nào, trực tiếp đáp lại là không biết, đích xác hắn không biết mình rốt cuộc có tin vận mệnh không, bản tâm hắn là cự tuyệt tin tưởng, thế nhưng theo lần này thức tỉnh, nhất là sau khi linh hồn nhảy ra khỏi thiên địa, rất nhiều chuyện khiến cho hắn phải tin tưởng vận mệnh.

Nữ Vu nhàn nhạt cười, đối với câu trả lời của Trần Lạc, thoạt nhìn nàng không hề có chút bất ngờ nào, xoay người phất tay, hư không tối tăm bỗng dưng biến mất, sau đó xuất hiện một mặt trời chiều ngả về tây, hình ảnh những chiếc lá rụng bay lả lướt theo giói mùa thu.

Dưới ánh chiều chiếu rọi, cả thế giới như một mảnh màu đỏ ôn hòa, lá cây bay lượn trong gió như những bông tuyết rơi.

- Cùng đi không?

Nữ Vu mỉm cười nhạt, chân trần dẫm lên tầng lá cây khô rụng phủ kín giữa núi rừng, gió thu thổi tới, tóc dài thoáng tung bay.

Cảnh vật nơi đây xa hoa, chỉ là không có bất luận chút sinh cơ nào, không khí có vẻ trầm lặng, Trần Lạc thực sự không biết bà nhi này đang muốn chơi trò gì, không thể làm gì khác hơn là đi theo sau. Đúng như Nữ Vu vừa nói, nếu có biện pháp giải trừ nguyền rủa trên người, hắn sẽ không tiếc tất cả thực hiện bằng được, còn nếu không thể giải trừ, hắn cũng sẽ không tiếc mọi giá, tính sổ với vận mệnh.

Một câu nói thôi, ai khiến Trần Lạc ta sống không yên, ta cũng sẽ khiến hắn không được an lành.

- Biết không? Sự tồn tại của ngươi rất đặc thù, đặc thù đến nỗi gây ảnh hưởng tới rất nhiều pháp tắc không thể vận hành bình thường, mọi người đều đau đầu với ngươi, cũng rất bất đắc dĩ.

Nữ Vu cứ như nữ hài nhà bên, an tĩnh đi trên tầng lá khô giữa núi rừng, cũng tựa như một lão bà đang nói chuyện với bạn hữu:

- Ngươi nghĩ thử xem, muốn giết chết ngươi thì không nắm chắc có thể giết ngươi triệt để hay không, nếu ngươi không chết chắc chắn sẽ chọc giận ngươi, mặc dù giết chết ngươi rồi, cũng không ai có thể bảo chứng được sẽ không xuất hiện một người như ngươi.

- Ha ha…

Trần Lạc nở nụ cười khó hiểu.

- Có gì đáng cười chứ?

Nữ Vu xoay người, ngẹo đầu nhìn Trần Lạc.

- Ngươi nói thật hay, rõ ràng là vận mệnh gắn cho ta các mai tai tinh diệt thế, khiến cả thiên địa đều không dung ta, hiện giờ ngươi dĩ nhiên nói ta đặc thù? Nếu không phải vận mệnh gắn cho ta cái mác tai tinh diệt thế này, ta làm soa có thể ảnh hưởng tới các loại pháp tắc?

- Hẳn là Thiên Duyên đã nói với ngươi câu này, vận mệnh là vận mệnh của ngươi, không phải vận mệnh của vận mệnh.

Nữ Vu thủy chung giữ nguyên nụ cười này, nụ cười khiến người ta nhìn không thấu, có chút ngây thơi lại có chút hàm xúc và thần bí. Nàng cười, nói tiếp:

- Nếu ta nói, mỗi người cho tới hiện giờ vẫn nắm giữ số mạng chính mình trong tay, ngươi có tin không? Vận mệnh cũng chưa bao giờ an bài ngươi cái gì, hết thảy hết thảy đều là nhân quả, nói cách khác, ngươi xuất hiện trong dự ngôn chi thư, trên đó nói ngươi là tai tinh diệt thế, tất cả đều là hạt giống do bản thân ngươi đặt xuống, cũng không phải vì vận mệnh an bài cho ngươi.

- Đều là hạt giống do ta đặt xuống?

Trần Lạc cười lạnh, nói:

- Ta đặt xuống lúc nào?

- Cái này nói ra rất phức tạp…

Nữ Vu đi giật lùi, giơ tay đón hai mảnh lá cây rơi xuống, nói:

- Linh tượng của ngươi, linh hải của ngươi, linh hồn của ngươi, tính cách của ngươi, bằng hữu của ngươi, thiên duyên của ngươi… Còn có rất nhiều, những thứ này đều là hạt mầm ngươi đặt xuống.

Dừng một chút, lại nói:

- Biết không? Một đạo pháp tắc đều căn cứ theo Thiên, Địa, Nhân diễn sinh ra, căn cứ theo tất cả từ trên trời xuống dưới đất, cùng quỹ tích nhân gian, chúng sinh kết hợp lại với nhau, thôi diễn ra tương lai ngươi sẽ đi lên một con đường diệt thế.

- Nói như vậy, kỳ thực chính là Dự Ngôn chi thư, biết trước việc thiên địa, cũng biết trước căn nguy của thiên địa, thôi diễn rat a chính là kẻ uy hiếp tới thiên địa, sau rồi gắn cho ta cái mác tai tinh diệt thế? Rồi sao? Bóp chết đe dọa từ trong trứng nước? Thừa dịp ta còn chưa đi lên con đường diệt thế, tiêu diệt ta từ trước sao?

- Nếu ngươi nhất định phải hiểu như vậy, ta cũng sẽ không phản bác.

- Không phản bác? Vậy ngươi cũng có lý do phản bác mới được, lẽ nào thôi diễn nhất định chính xác? Nếu là thôi diễn sai lầm, ta đây chẳng phải là oan uổng, bị giết nhầm còn hơn bỏ sót?

- Chưa bao giờ sai lầm!

- Vạn nhất thì sao?

- Không có vạn nhất!

- Nói như vậy, ta nhất định sẽ diệt thế rồi? Diệt thế xong rồi thì sao?

- Sau đó?

Nữ Vu có điều bất đắc dĩ, cười nhún nhún vai, nói:

- Thiên, Địa, Nhân gây dựng lại.

- Sau đó thì sao?

- Sau đó à?

Nữ Vu ngửa đầu lên, nhìn lá cây rơi rụng như tuyết, nói:

- Sau khi Thiên, Địa, Nhân gây dựng lại, vẫn như cũ, sẽ thôi diễn ra ngươi là người diệt thế… Ha ha, có cảm thấy quen thuộc không? Không sai, kiếp trước của ngươi cũng đã trải qua một lần, tự nhiên là ngươi thấy quen thuộc rồi.

- Ngươi khẳng định như thế, cho dù Thiên, Địa, Nhân gây dựng lại, ta sẽ một lần nữa diệt thế?

- Nếu như ngươi không chết thực sự, có lẽ vậy, mục đích tới lần này là gì? Vận mệnh của ngươi bị nguyền rủa, còn vì sao bị nguyền rủa thì ta còn muốn biết hơn ngươi, cũng đừng hỏi ta, ngươi đến cùng đã diệt thế bao nhiêu lần, ta cũng không biết, việc kiếp trước ngươi không nhớ rõ, ta đồng dạng cũng không nhớ rõ.

- Ta thực sự không có bất kỳ hứng thú gì với việc diệt thế, một chút cũng không có, ta chỉ muốn biết làm cách nào giải trừ được nguyền rủa vận mệnh trên người mình.

- Tin tưởng ra, ngươi nhất định sẽ diệt thế.

Nữ Vu xoay người qua chỗ khác, lại tiếp tục tiến về phía trước, nói:

- Khi ngươi đi tới Thiên Sơn, khi ngươi quyết định gặp ta, ta biết ngươi nhất định sẽ diệt thế, bắt đầu từ bây giờ, bắt đầu từ hiện tại, ngươi đã bước lên con đường diệt thế rồi.

- Có ý gì?

Lời Nữ Vu nói không tính là quá thâm ảo, chỉ có điều Trần Lạc nghe vào lại không hiểu ra đâu vào đâu.

- Ngươi tìm ta là vì muốn cởi ra nguyền rủa vận mệnh, đúng không?

- Đúng!

- Nếu vậy, biện pháp duy nhất cởi ra nguyền rủa vận mệnh, tất nhiên là đi lên con đường diệt thế, ngươi còn muốn cởi ra không?

Nghe vậy, Trần Lạc bỗng nhiên dừng lại, nhìn Nữ Vu, sắc mặt cũng biến thành nghiêm trọng, trong đôi mắt cũng tràn ngập sát khí, lạnh lùng quát lên:

- Ngươi đùa ta à?

Nữ Vu không dừng lại, cũng không có xoay người, tiếp tục đi trên tầng lá khô rơi rụng giữa núi rừng.

- Ta chưa bao giờ nói giỡn, nhất là với ngươi.

Dứt lời, Nữ Vu xoay người, yếu ớt nhìn Trần Lạc, nói:

- Ngươi hỏi ra làm cách nào giải khai nguyền rủa vận mệnh, hiện tại ta có thể nói cho ngươi biết, biện pháp duy nhất cởi ra nguyền rủa vận mệnh chính là dung hợp tam thư Thiên, Địa, Nhân, sau đó thì xoay chuyển thiên địa, điên đảo nhân quả, ngược chiều cải mệnh.

- Dung hợp tam thư Thiên, Địa, Nhân, sau đó xoay chuyển thiên địa, điên đảo nhân quả, ngược chiều cải mệnh?

Trần Lạc lẩm bẩm nhắc lại lời Nữ Vu nói, đột nhiên bật cười ha ha, lại quát:

- Mặc dù ta không quá hiểu biết về tam thư Thiên, Địa, NHân, nhưng cũng biết Thiên thư là pháp tắc chúa tể chư thần và sinh mệnh, Địa thư là pháp tắc chúa tể vạn ma và tử vong, Nhân thư là pháp tắc chúa tể chúng sinh và vạn vật thế giới, ta cướp giật Nhân thư, tất nhiên sẽ là địch của sinh linh thế giới, ta cướp giật Thiên thư tất nhiên sẽ là địch của chư thần, ta cướp giật Địa thư tất nhiên sẽ là địch với vạn Ma, khi ta cướp được tam thư Thiên, Địa, Nhân cũng đồng nghĩa là đắc tội sạch sẽ với hết thảy chư Thần trên trời, vạn Ma dưới đất và tất cả chúng sinh nhân gian, cái đó có khác gì với diệt thế?

Nữ vu không đổi sắc, nói:

- Thế nên ta mới nói với ngươi rằng, biện pháp duy nhất cởi ra nguyền rủa vận mệnh tất nhiên là khiến ngươi bước lên con đường diệt thế.

Trần Lạc cảm giác phảng phất như mình bị vận mệnh ném vào trong một cái vòng luẩn quẩn, một cái vòng luẩn quẩn cứ luân hồi vô tận, điểm khởi đầu cũng là điểm kết thúc, kết thúc cũng là bắt đầu một vòng luẩn quẩn mới như cũ. Nếu muốn cởi ra vận mệnh nguyền rủa phải có được tam thư Thiên, Địa, Nhân, đây chính là diệt thế. Hơn nữa, cuối cùng có thể thu được tam thư Thiên, Địa, NHân hay không là một chuyện khác, dù sao trên có lão Thiên gia, dưới có Đại Địa gia, lui vạn bước mà nói, mặc dù cuối cùng thực sự chiếm được tam thư Thiên, Địa, Nhân, ai có thể bảo chứng nhất định có thể giải khai nguyền rủa vận mệnh chứ? Vạn nhất một lần nữa Thiên, Địa, Nhân gây dựng lại như cũ thì làm sao? Chẳng lẽ cứ như Nữ Vu nói, hết thảy lại bắt đầu như trước, chẳng phải là rảnh rỗi đau trứng, tự đập đá vào chân mình?

Thế nhưng nói đi nói lại, còn con đường nào khác sao? Đáp án khẳng định là không.

Thực chẳng lẽ phải đi tranh đoạt tam thư Thiên, Địa, Nhân sao?

Trần Lạc cứ thế nhìn Nữ Vu, còn Nữ Vu lại không nói gì, nhìn thẳng vào mắt hắn.

Mặt trời chiều ngả về tây, lá khô rơi rụng trong gió, hai người cứ thế nhìn nhau, ai cũng không nói nửa chữ.

Trần Lạc không biết có nên tin tưởng Nữ Vu hay không, có lẽ là tin phân nửa, cũng có lẽ là không tin phân nửa, hơn nữa hắn đột nhiên nghĩ đến mình kiếp trước, trước đó luôn luôn không biết tại sao kiếp trước mình lại muốn táng cổ, nghe Nữ Vu nói như vậy không khỏi nổi lên nghi ngờ, kiếp trước sở dĩ mình táng cổ táng bản thân, có thể hay không cũng vì muốn cởi ra vận mệnh nguyền rủa, thế nên mới đi tranh đoạt tam thư Thiên, Địa, Nhân, cuối cùng chọc cho thiên địa không dung, đánh xuống các loại thẩm phán? Nếu là thế, như vậy kiếp trước mình đến cùng có dung hợp tam thư Thiên, Địa, Nhân hay không? Biện pháp này có được không?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Cửu Hanh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.