Thiên Giáng Quỷ Tài

Lượt đọc: 3730 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 843
Đại ca trại tân thủ

❊ ❊ ❊

"Vô Hưng huynh đệ, ta định dẫn chư vị đi xem thử nơi mọi người tập huấn thường ngày. Huynh có biết, chúng ta bắt buộc phải thông qua tầng tầng sàng lọc, mới có cơ hội giành được tư cách đại diện tham gia Võ Đạo Hội không?"

"Sáng nay lúc chúng ta vừa đến Nguyệt Nhai Phong, cán sự Võ Lâm Minh đã nhắc đến nội dung liên quan, ta biết trại tập huấn hiện giờ chia làm mấy cấp bậc." Chu Hưng Vân nói thật lòng. Dù sao đây cũng chẳng phải cơ mật gì.

"Đúng vậy, ở trại huấn luyện hiện nay, người có khả năng trở thành đại diện cấp Thiếu Hiệp nhất chính là cao thủ Nhất Quân. Võ công của họ thật sự quá mạnh, Vô Hưng huynh thứ cho ta nói thẳng, đám võ giả đỉnh tiêm chúng ta căn bản không thể thắng nổi họ." Đồng Lại phân tích rành mạch, trong đám võ giả Nhất Quân có mấy cao thủ cảnh giới Cực Phong, thực lực của họ sánh ngang chưởng giáo các đại môn phái, võ giả đỉnh tiêm đến tham gia tập huấn có đuổi theo cũng không kịp họ.

"Lời này có lý, đã vậy tại sao Võ Lâm Minh..." Chu Hưng Vân giả vờ mù tịt, như thể không biết tại sao Võ Lâm Minh lại triệu tập bọn họ đến Nguyệt Nhai Phong.

"Chuyện này nói ra thì dài, nếu kể chi tiết thì sợ là phải truy ngược lại đầu năm nay, chuyện Võ Lâm Minh thảo phạt tên lãng tử của Kiếm Thục Sơn Trang." Thượng Quan Phi Hùng chen lời, vốn dĩ họ còn một chút cơ hội để làm đại diện Trung Nguyên tham gia Tứ Hải Anh Kiệt Võ Đạo Hội, hiện tại... ai cũng hiểu mà.

"Vậy chúng ta nên làm thế nào?" Chu Hưng Vân rất biết điều, thuận theo chủ đề của mấy người kia mà hỏi.

"Tuy chúng ta đã không còn khả năng xuất chiến Võ Đạo Hội với tư cách đại diện, nhưng... chúng ta có thể ở lại trại tập huấn, tiếp nhận sự chỉ điểm của cao thủ các lộ, từ đó học tập lộ tuyến võ công của các môn phái khác." Đồng Lại trông có vẻ là một người tốt, nói cho Chu Hưng Vân biết chân lý của trại tập huấn.

"Chúng ta còn có thể bồi luyện với võ giả Tam Quân, học sở trường của người khác, bù đắp sở đoản của mình!" Lâm Quan mỉm cười nói, đối với đám tân tú giang hồ không thể đại diện cấp Thiếu Hiệp xuất chiến như họ mà nói, mượn nhờ trại tập huấn để nâng cao công lực mới là điều quan trọng nhất.

"Thế này tốt quá còn gì!" Chu Hưng Vân ngốc nghếch gật đầu tán thưởng.

"Tốt thì tốt, nhưng Vô Hưng huynh đệ, có một điểm huynh không hiểu, trại tập huấn vàng thau lẫn lộn, như võ giả trẻ tuổi như huynh đệ chúng ta ít nhất có cả ngàn hai người. Tài nguyên cung ứng của Võ Lâm Minh cũng rất hữu hạn, chưa nói đến linh đan diệu dược dùng để nâng cao nội lực chỉ có võ giả Nhị Quân, Nhất Quân mới được hưởng dùng, ngay cả việc chúng ta muốn nhận được sự chỉ giáo của các vị Võ Lâm Tôn Giả thôi cũng không phải chuyện dễ dàng."

"Lời này là sao?" Chu Hưng Vân ngơ ngác hỏi.

"Nói đơn giản thì hiện tại trại tập huấn sư ít thịt nhiều, anh tài trẻ tuổi từ khắp nơi đổ về đều hy vọng vị Võ Lâm Chí Tôn đức cao vọng trọng có thể chỉ điểm họ luyện công, truyền thụ võ công cho họ. Cho nên mọi người ngày thường tập luyện đều tranh cường hiếu thắng, bởi vì võ giả trẻ tuổi thể hiện nổi bật trong ngày có thể vinh dự được Giáo đầu chỉ định, đi tham gia đặc huấn vào buổi chiều hoặc buổi tối, do các vị Tôn Giả của các phái được Võ Lâm Minh mời tới đích thân thụ nghiệp chỉ điểm!"

"Thế chẳng phải rất tốt sao!" Chu Hưng Vân chất phác thật thà nói, được Võ Lâm Chí Tôn đích thân tới thụ nghiệp giải hoặc, thật là có duyên mới gặp, không thể cầu mà được!

"Tốt? Tốt ở đâu ra? Vô Hưng huynh mới tới báo danh nên không biết tình hình tập huấn thường ngày ở trại. Đối tượng đào tạo chủ yếu của Võ Lâm Minh là võ giả Nhất Quân và Nhị Quân, chúng ta chỉ là vật làm nền không đáng kể, giống như đồng tử đọc sách bên cạnh con cháu nhà quan lớn vậy, lúc lên lớp căn bản không tới lượt chúng ta, chỉ có thể đứng chờ ở cửa thư viện." Thượng Quan Phi Hùng bất đắc dĩ nói, Đồng Lại thuận thế bổ sung: "Đặc huấn, danh ngạch dành cho chúng ta ít đến thương, trong số hơn ngàn võ giả đỉnh tiêm ở trại người mới, chỉ có mười người được tham gia đặc huấn, Vô Hưng huynh thấy xác suất mình được Giáo đầu chọn trúng là bao nhiêu?"

"Cái này cái này... Sư tỷ... ta tính toán không giỏi, tỷ có thể nói cho ta biết, xác suất Giáo đầu chọn trúng ta là bao nhiêu không?" Chu Hưng Vân còn thật sự cúi đầu đếm ngón tay tính toán, sau đó giả điên giả khờ, cố ý làm khó tiểu thư Vô Thường Hoa, hỏi thiếu nữ xác suất mình được chọn.

Chỉ là, Chu Hưng Vân không ngờ tới, tiểu thư Vô Thường Hoa vậy mà biết thủ ngữ, đơn giản làm một động tác tay, rồi không chút biến sắc.

"Nàng nói gì vậy?"

Thủ ngữ hiện đại của tiểu thư, không ai có thể xem hiểu, kể cả Chu Hưng Vân...

Thế nhưng, Chu Hưng Vân có thể bịp bợm, thay tiểu thư Vô Thường Hoa phát ngôn: "Nàng nói với võ công của ta, chỉ có một chút xíu khả năng thôi."

"Đại khái là vậy..." Đồng Lại khẽ gật đầu, thầm nghĩ sư tỷ cao quý kia vẫn còn chừa lại chút mặt mũi cho vị hôn phu đần độn của mình, đạo lý mà nói thì chắc là tuyệt đối không có khả năng.

Không phải họ xem thường Chu Hưng Vân, mà là lúc tập luyện, sẽ có người cố ý phá hoại, trăm phương ngàn kế cản trở Chu Hưng Vân thể hiện thực lực trước mặt Giáo đầu.

Trừ phi Chu Hưng Vân có thực lực áp đảo, có thể giống như Bích Viên Song Kiều Tịnh Đế Liên hai hôm trước, trực tiếp đánh gục toàn bộ đám người định chặn đường các nàng, nếu không một tân tú giang hồ, hay một môn nhân giang hồ, rất khó để ngóc đầu lên nổi trong trại tập huấn.

Đồng Lại đám người nhiệt tình tìm Chu Hưng Vân bốn người trò chuyện, mục đích căn bản chính là muốn bọn họ gia nhập vào đoàn đội của mình, để lúc tập luyện thường ngày có thể tranh thủ cục diện có lợi hơn.

Thế nhưng, ngay lúc Đồng Lại chuẩn bị nói ra ý định với Chu Hưng Vân, mời họ cùng mình liên thủ...

"Vị huynh đài phía trước kia có phải là Đồng Lại huynh của Tuyệt Địa Môn không? Mấy gương mặt lạ bên cạnh, chẳng lẽ là đệ tử Tịch Tà Môn mới đến Nguyệt Nhai Phong sáng nay?"

Phía trước đột nhiên truyền đến một giọng nói, Chu Hưng Vân nghe vậy tim đập thình thịch, hơi sợ hãi ngẩng đầu lên.

Thật ra, Chu Hưng Vân không phải sợ người này, hắn sợ thân phận mình bị bại lộ, bởi vì nam tử xuất hiện ngay phía trước mấy người, chính là đệ tử Kiếm Thục Sơn Trang, từng kết thù với hắn... Hầu Bạch Hộ.

Chu Hưng Vân ngẩng đầu nhìn thẳng Hầu Bạch Hộ, chỉ thấy sau lưng hắn ta theo sau một đám đông người, ước chừng sơ bộ phải có ba bốn mươi người, thật là một đội ngũ hùng hậu.

"Hắn là đệ tử Kiếm Thục Sơn Trang." Thượng Quan Phi Hùng thấy vậy, lập tức thì thầm giới thiệu bên tai Chu Hưng Vân mấy người.

"..." Chu Hưng Vân lặng lẽ gật đầu, hắn đương nhiên biết Hầu Bạch Hộ là đệ tử Kiếm Thục Sơn Trang, chỉ là hắn không ngờ tới, tên này vậy mà cũng đến trại tập huấn tham gia tập huấn, hơn nữa còn phất lên như diều gặp gió, trở thành một trong những đại ca trại tân thủ.

Ngay cả tên này cũng có thể xưng vương xưng bá, hèn gì Võ Lâm Minh lại "bệnh cấp chạy chữa vội", không tiếc phê chuẩn tà môn tham gia tuyển chọn.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Hầu Bạch Hộ trên giang hồ đúng là có chút danh tiếng, ít nhất là sống tốt hơn Dương Hồng.

Dương biểu ca thật thà chất phác, hầu như không mấy khi xông pha giang hồ, đầu năm nay cứ đi theo Dương Khiếu và Dương Lâm làm việc, dạo trước đi Bích Viên Sơn Trang tham gia thọ yến, cũng là cung kính khiêm nhường đi ngang qua.

Người không biết gây chuyện thì làm sao lăn lộn giang hồ? Muốn danh tiếng vang xa, oanh động toàn bộ võ lâm, thì bắt buộc phải học cách trang bức và gây chuyện. Đấy không phải sao... võ công Hầu Bạch Hộ tàm tạm, tạm coi là võ giả đỉnh tiêm cảnh giới 'Quy Nguyên', so với võ giả đồng lứa, hắn cũng chỉ là hơn không đủ bù không thiếu, nhưng hắn bây giờ lại làm ăn ngon nghẻ hơn người khác.

Thật ra, lý do Hầu Bạch Hộ có thể làm một tiểu thủ lĩnh ở Nguyệt Nhai Phong, danh tiếng giang hồ nhỏ nhoi của bản thân chỉ là nhân tố không cần thiết, nguyên do thực sự khiến hắn trở thành tiểu thủ lĩnh trại tập huấn, là nhờ được thơm lây từ Kiếm Thục Sơn Trang.

Kiếm Thục Sơn Trang là môn phái được ban tặng Hộ Quốc, đệ tử các môn phái khác nhìn thấy Hầu Bạch Hộ, ít nhiều đều phải nể hắn ba phần. Thêm nữa, Hầu Bạch Hộ là một kẻ khá có tâm cơ, liền mượn danh tiếng của bổn môn thuận gió căng buồm, kết bè kết đảng trong trại, làm cho mình trông như một tên đại ca cầm đầu.

"Hóa ra là Hầu huynh, Hầu huynh chiều nay sao có thời gian rảnh rỗi đến rừng cây dạo chơi thế? Không cần tham gia đặc huấn sao?"

Lúc Đồng Lại nhìn thấy Hầu Bạch Hộ, biểu cảm có chút không vui, nhưng hắn rất nhanh đã điều chỉnh tâm thái, khách khí hỏi thăm.

Chu Hưng Vân từ hai câu nói đơn giản của hắn, có thể rút ra một tin tức, Hầu Bạch Hộ chắc hẳn là khách quen của các buổi đặc huấn.

"Quá khen rồi, đều là do các huynh đệ giang hồ nể mặt ta, tại hạ mới có vinh hạnh tiếp nhận sự chỉ giáo của các vị Tôn Giả." Hầu Bạch Hộ nhẹ nhàng bâng quơ nói, ánh mắt lướt qua Chu Hưng Vân, Tuyền Sử Thác, Nham Đại Tịch từng người một, cuối cùng dừng lại trên người Vô Thường Hoa.

Ánh mắt nhìn chằm chằm của Hầu Bạch Hộ, không hề che giấu sự tán thưởng đối với nhan sắc của thiếu nữ.

"Vị này là vị hôn thê của Vô Hưng." Thượng Quan Phi Hùng thấy Hầu Bạch Hộ táo bạo nhìn ngó cô nương nhà người ta, không khỏi tự ý thay Chu Hưng Vân giới thiệu, nói cho Hầu Bạch Hộ biết, mỹ nhân đã có chủ, quy củ giang hồ, phi lễ chớ nhìn.

"Thất lễ rồi, cô nương đẹp tựa thiên tiên, tại hạ thật sự không ngờ tới, hôm nay lại có may mắn gặp được giai nhân xinh đẹp như vậy." Hầu Bạch Hộ căn bản không để lời của Thượng Quan Phi Hùng vào trong lòng, vẫn ngọt nhạt dụ dỗ thiếu nữ.

Chỉ cần không phải đại ca ngốc, môn nhân giang hồ có mặt tại đó, nhìn thấy khuôn mặt cười phong độ của Hầu Bạch Hộ, đều phải đoán ra hắn có ý đồ với Vô Thường Hoa.

"Anh hùng gặp nhau là giống nhau! Hầu huynh nói rất đúng! Vô Hoa sư tỷ còn đẹp hơn thiên tiên! Cho nên, tháng hai năm sau hai chúng ta tổ chức hôn yến ở Tịch Tà Môn, Hầu huynh nhất định phải đến uống rượu mừng." Chu Hưng Vân dường như nghe không hiểu tiếng người, hahaha cười ngây ngô chất phác.

"Nhất định, nhất định." Hầu Bạch Hộ nhìn Vô Thường Hoa mỉm cười gật đầu, trong lòng không kìm được mà so sánh với Chu Hưng Vân đang cười ngây ngốc.

Hầu Bạch Hộ tự tin các phương diện của mình đều mạnh hơn thằng nhóc ngốc của Tịch Tà Môn, mỹ nhân chỉ cần không mù mắt, thì phải hiểu hắn mới là người ưu tú hơn.

"Vô Hưng huynh, ta và huynh gặp nhau đã thấy thân thiết, sao không đến dưới tán cây đằng kia ngồi xuống trò chuyện cho thỏa thích." Hầu Bạch Hộ thấy gió lái buồm, thuận thế mời Chu Hưng Vân đến bìa rừng trò chuyện.

"Sao huynh biết ta tên Vô Hưng?" Chu Hưng Vân ngốc nghếch hỏi, bản thân chưa từng giới thiệu, Hầu Bạch Hộ làm sao biết tên họ hắn.

"Vừa rồi Thượng Quan huynh chẳng nói rồi sao? Vị cô nương này là vị hôn thê của Vô Hưng huynh đệ." Hầu Bạch Hộ nhịn không được chửi thầm trong lòng một tiếng đồ ngu, bề ngoài lại như anh trai nhà bên, lộ ra nụ cười thân thiện với Chu Hưng Vân.

"Hê hê hê, sư phụ luôn nói não ta như cái khúc gỗ, Hầu huynh đừng thấy lạ." Chu Hưng Vân cười e thẹn, diễn xuất đạt đến đỉnh cao, không khỏi khiến Tuyền Sử Thác và Nham Đại Tịch trợn mắt há hốc mồm, một câu cũng không nói nên lời.

"Vô Hưng huynh đệ chất phác thật thà, nghĩa khí gan dạ, thật là tấm gương của bậc quân tử, Hầu mỗ bội phục!" Hầu Bạch Hộ hào sảng ôm quyền, kính Chu Hưng Vân là một hảo hán, liền đó nhiệt tình mời mọc: "Đi, Vô Hưng huynh đệ, chúng ta đến đằng kia trò chuyện từ từ."

"..." Đồng Lại chứng kiến Hầu Bạch Hộ cướp người ngay trước mặt, vốn định ra tay trước chiếm lợi thế, mời Chu Hưng Vân bốn người vào nhóm, nhất thời ấp a ấp úng, không biết phải làm sao cho phải.

Dù sao, sự tiếp đón nhiệt tình của Hầu Bạch Hộ quá tự nhiên, Chu Hưng Vân không hiểu tình hình, cứ thế ngây ngốc rời đi cùng hắn, cũng chẳng có gì lạ.

[Dịch từ bản vi] ChuongId:841
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.