Thiên Giáng Quỷ Tài

Lượt đọc: 3730 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 820
Du ngoạn

❊ ❊ ❊

Chớp mắt đã là một ngày mới, Chu Hưng Vân xuân phong đắc ý vươn vai ở hậu viện Bích Viên sơn trang, đêm xuân tuyệt vời tối qua thật sự khiến hắn như lạc vào chốn tiên cảnh.

Quả nhiên, Chu Hưng Vân đã ngủ rất ngon, nhưng hai mỹ nữ kia lại khổ rồi, cả đêm thị tẩm không hề chợp mắt, phục vụ chu đáo tận tình cho đến tận sáng mới ngủ thiếp đi.

Này thì hay rồi, khi mặt trời đã lên cao, Chu Hưng Vân thức dậy, mà Mục Hàn Tinh và Trịnh Trình Tuyết vẫn ngủ say không biết gì.

"Túc Dao, Niệm Tịch, chúng ta đi dạo quanh Bích Viên sơn đi." Chu Hưng Vân hứng trí bừng bừng mời hai mỹ nữ đi du ngoạn ngắm cảnh.

"Được đó, được đó!" Thiếu nữ tóc đen không chút do dự đồng ý, nàng sớm đã muốn ra ngoài chơi rồi.

"Vừa hay, ta cũng đang định đi thỉnh an sư môn." Duy Túc Dao kết thúc buổi tập sáng, cất binh khí trở lại giá vũ khí trong sân.

Do người giang hồ đến Bích Viên sơn trang chúc thọ quá đông, Bích Viên sơn trang không thể an bài chỗ ở cho nhiều người như vậy, cho nên đệ tử của nhiều môn phái, giống như khi tham gia Đại hội Thiếu niên Anh hùng tại Hạo Lâm Thiếu Thất trước kia, đều dựng trại xung quanh Bích Viên sơn.

"Túc Dao, sư phụ nàng... không đến chứ." Chu Hưng Vân hỏi một cách yếu ớt, sư phụ của Duy Túc Dao có chút hiểu lầm với hắn, nếu vị sư phụ đại nhân đáng sợ này cũng tới Bích Viên sơn trang chúc thọ, lúc nhìn thấy Duy Túc Dao, chẳng phải sẽ loạn hết lên sao!

Hậu thiên là sinh nhật lão trang chủ, đừng gây ra phiền phức lớn vào lúc này.

"Sư phụ ta đã nhận sự bổ nhiệm của Võ Lâm Minh, phụ trách rèn luyện những tân tú võ lâm đã vượt qua vòng sơ tuyển đầu tiên, tham gia Đại hội Võ đạo Tứ Hải Anh Kiệt. Người phải đến thành Lâm Lan trước một bước, nên sẽ không tới Bích Viên sơn trang chúc thọ đâu." Duy Túc Dao từng nghe Ninh Hương Di nói, lần này là Đặng trưởng lão của Thủy Tiên các dẫn dắt đệ tử trong môn tới Bích Viên sơn chúc thọ.

"Vậy thì tốt..." Chu Hưng Vân thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần sư phụ của Duy Túc Dao không có mặt, mọi chuyện đều dễ bàn.

Ngay lúc Chu Hưng Vân và mấy người quyết định xuống núi chơi, Nhiêu Nguyệt tựa như một cánh hoa rơi, nhẹ nhàng đậu lại phía sau vai hắn.

"Cõng ta." Nhiêu Nguyệt kề sát tai hắn, mỉm cười nói.

"Cái này... không hay lắm đâu." Chu Hưng Vân ngượng ngùng liếc nhìn tiểu yêu nghiệt một cái, thông thường mà nói, hắn chắc chắn sẽ đồng ý ngay không cần nghĩ ngợi, cõng nàng xuống núi chơi. Vấn đề là...

Nhiêu Nguyệt cũng giống như Chu Hưng Vân, đều là 'ác đồ giang hồ' bị Võ Lâm Minh truy nã, để che giấu thân phận của mình, muội tử Nhiêu Nguyệt đã thay nam trang.

Chu Hưng Vân không muốn làm đại lão giả nữ, không có nghĩa là muội tử Nhiêu Nguyệt không muốn làm quý tỷ giả nam.

Tiểu yêu nghiệt thay một bộ y phục công tử phong độ ngời ngời, đẹp đẽ đến mức có thể khiến toàn bộ mỹ nữ thiên hạ nằm dài tư thế cầu xuất lực, có thể khiến toàn bộ nam tử đẹp trai thiên hạ tự thấy hổ thẹn mà cắt cổ... không đúng, phải là có thể khiến toàn bộ nam nhi thiên hạ mê đắm nam sắc mà không thể tự thoát ra được.

Nhớ năm xưa, săn bắn ở kinh thành, Chu Hưng Vân đi săn cùng Hiên Viên Phong Tuyết, đã từng thấy Duy Túc Dao mặc nam trang, nam trang của thiếu nữ tóc vàng quả thực anh tư sảng khoái, đẹp trai đến rụng rời.

Chỉ là, khí chất của Duy Túc Dao khác với Nhiêu Nguyệt, người trước mặc nam trang là thực sự anh tư sảng khoái, nam tử nhìn thấy nàng chỉ cảm thấy sao trên đời lại có người đẹp trai như vậy, không đến mức nảy sinh ý nghĩ lung tung. Người sau mặc nam trang lại có một loại yêu mị và quyến rũ khó tả, nam giới nào chứng kiến dung nhan của Nhiêu Nguyệt đều không thể kìm lòng mà xao xuyến.

Quả nhiên, lý do Chu Hưng Vân cảm thấy ngượng ngùng, thấy việc cõng Nhiêu Nguyệt đi du ngoạn thật không thỏa đáng, chung quy lại là... đường đường là một đấng nam nhi bảy thước, cõng một 'đấng nam nhi bảy thước' khác đi chơi, có thể không thu hút sự chú ý sao?

Đã nói là khiêm tốn đâu? Đã nói là không gây chuyện đâu? Mục đích Nhiêu Nguyệt thay nữ trang chẳng phải là để che mắt người đời sao? Nếu hắn và Nhiêu Nguyệt anh em tốt, tay trong tay đi chơi, chẳng phải sẽ trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý sao! Khiêm tốn? Không gây chuyện? Nhiêu Nguyệt thay nam trang là để che mắt người đời sao?

Sai! Sai hoàn toàn! Chu Hưng Vân đã hiểu lầm ý đồ của Nhiêu Nguyệt một cách triệt để.

Nhiêu Nguyệt cải nam trang, dụng ý căn bản là hy vọng Chu Hưng Vân có thể mặc nữ trang, chơi đùa chút trò tình thú phu phụ hoán đổi. Để Chu Hưng Vân làm một lần đại cô nương, đại tân nương.

Đáng tiếc, Chu Hưng Vân nói gì cũng không đồng ý...

Chỉ có tỷ tỷ Vô Thường Hoa là thực sự muốn che mắt người đời, chủ động cải nam trang.

Đề nghị hôm qua của Hiên Viên Sùng Võ rất hay, Chu Hưng Vân mặc nữ trang quả thực khó bị nhận ra hơn. Các thiếu nữ tư duy ngược, bản thân thay nam trang, hiệu quả ngụy trang chắc chắn tốt hơn.

Cho nên, sáng nay tỷ tỷ Vô Thường Hoa rất tự giác thay một bộ cẩm y bào màu lam đen... Cẩm y vệ song đao lưu lạnh lùng, không chỉ đẹp trai mà còn rất bá khí!

Chỉ là... tỷ tỷ lại thắt dải thắt lưng nam thành một cái nơ bướm kiểu nữ, ý gì đây? Cộng thêm mặt nạ do Tần Thọ chế tạo, rõ ràng là trang sức của nữ giới, tỷ tỷ Vô Thường Hoa trực tiếp đeo lên mặt, nam trang nữ trang phối hợp lẫn lộn, nhìn thoáng qua thì có vẻ rất lạnh lùng, nhưng nhìn kỹ lại... tỷ tỷ này có phải là tiểu Quế Tử tốt nghiệp từ Đông Xưởng không...

Chu Hưng Vân vốn muốn chỉnh lại cho Vô Thường Hoa một chút, nhưng... khí chất của thiếu nữ tóc bạc quá dọa người, nhất là ánh mắt như lưỡi dao sắc bén kia, luôn vô tình đâm vào tim hắn. Bộ y phục không ra làm sao của Vô Thường Hoa lúc này, ngược lại... khiến nàng có vẻ gần gũi hơn.

Thế là, Chu Hưng Vân giả vờ như không thấy, mặc cho tỷ tỷ lạnh lùng làm sai thì làm tiếp, để đám bạn bè nhìn xem, ngắm xem, hiểu rõ xem, đường đường là một trong Cổ Kim Lục Tuyệt thì mất mặt thế nào.

Dù sao Bích Viên sơn trang cũng là môn phái hộ quốc của triều đình, Hoàng thượng và Hoàng thái hậu phái một vị công công triều đình có chức vị cao quý tới sơn trang chúc thọ cũng chẳng có gì lạ.

Người giang hồ nhìn thấy bộ cẩm y của Vô Thường Hoa, đương nhiên sẽ coi nàng là thân tín được Hoàng thượng và Hoàng thái hậu phái tới chúc mừng. Không ai có thể ngờ rằng, mỹ nhân cẩm y song đao lưu lạnh lùng trước mắt lại chính là Vô Thường Hoa, một trong Cổ Kim Lục Tuyệt danh chấn giang hồ.

Chu Hưng Vân, Nhiêu Nguyệt, Duy Túc Dao, Mạc Niệm Tịch rời khỏi sân, đi tới Bích Viên sơn du ngoạn, Vô Thường Hoa thì im lặng theo sau mấy người.

Ngoài Mục Hàn Tinh và Trịnh Trình Tuyết vẫn đang ngủ say, không còn ai khác ở các gian phòng hậu viện Bích Viên sơn trang. Vô Thường Hoa một mình ở lại hậu viện rõ ràng là không có việc gì làm, nên dứt khoát đi theo mấy người Chu Hưng Vân dạo quanh một chút.

Hai chị em Hiên Viên Sùng Võ và Hiên Viên Phong Tuyết, sáng nay trời chưa sáng đã xuống núi cảm nhận bầu không khí giang hồ, nói là muốn mở mang tầm mắt, nhìn xem các môn phái võ lâm từ khắp năm hồ bốn biển.

Ngu Vô Song thì đã bị cha mẹ lôi về trại Kỳ Lân cung từ chiều hôm qua.

Phải biết rằng, tiểu muội muội Vô Song như một con nhóc hoang, cứ bám theo Chu Hưng Vân ra ngoài nghịch ngợm suốt mấy tháng trời không về nhà, vợ chồng Ngu Hành Tử có lẽ cảm thấy cần phải bắt con bé về dạy dỗ lại, cho nên chiều hôm qua lúc ăn tối, hai lão đã cùng tới thăm Chu Hưng Vân, nhân tiện lôi luôn đứa con gái bảo bối đang bám lấy hắn không buông đi mất.

Bích Viên sơn cây cối râm mát, núi xanh nước biếc tự nhiên, khiến người ta không khỏi cảm thấy thư thái.

Chu Hưng Vân cõng Nhiêu Nguyệt xuống núi... ừm. Không sai, Chu Hưng Vân rốt cuộc không dám làm mất hứng muội tử Nhiêu Nguyệt, đành ngoan ngoãn cõng nàng xuống núi. Điều kiện tiên quyết là gặp người thì dừng lại, tránh gây tranh cãi. Nói thật, muội tử Nhiêu Nguyệt thân mềm như ngọc, yêu mị vô cùng, cõng trên lưng thật sự rất dễ chịu, nếu không phải hoàn cảnh không cho phép, Chu Hưng Vân chắc chắn sẽ rất vui lòng cõng tiểu hồ ly leo đèo lội suối.

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, mấy người vừa tới lưng chừng núi đã thấy vô số lều trại... Chu Hưng Vân vội vàng đặt Nhiêu Nguyệt xuống, ngẩng đầu nhìn quanh tìm kiếm khu doanh trại của Thủy Tiên các. Hậu thiên là sinh nhật Trịnh lão trang chủ, các môn phái giang hồ cần đến chắc cũng đều đã tới rồi...

"Sao bọn chúng cũng tới đây?" Chu Hưng Vân không tìm thấy doanh trại Thủy Tiên các, ngược lại phát hiện ra lều của Băng Lôi đường, cùng với Kim Đao võ quán, Dã Long môn.

"Bọn họ không có xung đột trực tiếp với Bích Viên sơn trang. Hơn nữa, Băng Lôi đường và Bích Viên sơn trang là môn phái thế giao..." Duy Túc Dao phổ cập kiến thức giang hồ, ân oán giang hồ rất phức tạp, đôi khi vì lập trường khác nhau, hai môn phái có quan hệ thân thiết có thể xảy ra xung đột. Nhưng sau khi xung đột, chỉ cần không có tranh chấp về tính mạng, đôi bên hầu như đều không truy cứu trách nhiệm.

Tương tự, chính vì có "tiềm quy tắc" giang hồ nói trên, các môn phái khi xảy ra đánh nhau đều cố gắng tránh sát sinh. Mưu cầu tài lợi chứ không hại tính mạng, mọi chuyện đều dễ bàn.

Mấy môn phái như Băng Lôi đường lần này tới chúc thọ, rõ ràng là muốn mượn cơ hội này để làm dịu mối quan hệ với Bích Viên sơn trang.

Ngoại giao môn phái cực kỳ quan trọng, mỗi mùa hè, chấp sự các phái giang hồ đều dẫn đệ tử đi khắp nơi, ghé thăm các đại môn phái, góp mặt trong các hoạt động giang hồ, chẳng phải là để thiết lập bang giao với các môn phái khác sao. Việc này thực ra cũng tương tự như bang giao giữa các quốc gia, không muốn xảy ra chiến tranh thì phải giữ mối quan hệ tốt với nước láng giềng. Các môn phái tăng cường giao thương, tăng cường buôn bán, liên kết áp tải hàng hóa, bớt tranh giành địa bàn, bớt tranh giành việc làm ăn, bớt âm thầm giở trò phá hoại, thì xung đột giữa đôi bên tự nhiên sẽ ít đi.

Quả nhiên, nếu ai cũng có thể thành thật làm ăn thì thế gian sẽ không có nhiều tranh chấp đến thế. Vẫn luôn có những kẻ vì lợi ích mà bất chấp rủi ro, làm những chuyện trời không dung đất không tha.

Lan man quá, quay lại chủ đề chính, mấy môn phái như Băng Lôi đường hy vọng làm dịu quan hệ với Bích Viên sơn trang, tự nhiên sẽ phái người tới chúc thọ. Người đưa tay không đánh người cười, đối phương mang theo lễ vật, đường xa lặn lội tới chúc phúc, người Bích Viên sơn trang sao có thể đuổi họ về. Hơn nữa, Băng Lôi đường vốn là môn phái thế giao với Bích Viên sơn trang, nếu không phải Trịnh lão trang chủ bệnh nguy kịch, Chu Hưng Vân thừa cơ chen chân đoạt yêu, thì Trịnh Trình Tuyết và Đẩu Ngụy có lẽ đã thuận lý thành chương kết thành phu thê rồi. Nghĩ đến đây, Chu Hưng Vân suýt chút nữa vô tâm vô phế mà vỗ tay tán thưởng... Trịnh lão trang chủ đổ bệnh đúng là tốt quá!

"Chàng ơi, đừng lạc quan quá, bọn họ chưa biết chừng là nhắm vào chàng đấy." Nhiêu Nguyệt thản nhiên cười nói, người của mấy phái như Băng Lôi đường đều biết mối quan hệ giữa Chu Hưng Vân với Mục Hàn Tinh, Trịnh Trình Tuyết. Nay bề ngoài bọn họ tới chúc thọ, thực tế chưa biết chừng là đoán chắc Chu Hưng Vân sẽ xuất hiện nên mới đến đây một chuyến. Ý của người say không ở trong rượu, phút chốc có thể chĩa mũi nhọn vào hắn.

"Không đến mức đó chứ." Chu Hưng Vân chân thành không cho rằng mấy môn phái sẽ xé rách mặt mũi tìm hắn gây rắc rối ngay tại tiệc mừng thọ của lão trang chủ.

Chu Hưng Vân tin rằng, chỉ cần hắn hành sự khiêm tốn, không chủ động đứng ra gào lên: 'Ta chính là tên lãng tử Kiếm Thục sơn trang, tội phạm bị Võ Lâm Minh truy nã, lũ cặn bã các ngươi có giỏi thì tới khô máu với ta đây!', ... Chỉ cần hắn không tự bóc trần thân phận, đệ tử các phái như Băng Lôi đường, Kim Đao võ quán dù có lờ mờ phát hiện ra hắn, cũng sẽ không công khai làm càn.

Dù sao, nếu đối phương thực sự không nể mặt mũi Bích Viên sơn trang, lật bàn tại tiệc mừng thọ để tính sổ với Chu Hưng Vân, thì mối quan hệ ngoại giao giữa bọn họ với Bích Viên sơn trang sẽ thực sự không còn đường cứu vãn.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:817
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.