Vương Nhất Thành ùng ục đổ dầu vào chảo, Thiệu Dũng nhìn thấy, cảm giác tim sắp nhảy ra ngoài, nói: "Chú út, bà nội mà thấy chú đổ dầu thế này, chắc ngất xỉu mất."
Vương Nhất Thành: "Đồ chiên rán mà không có dầu thì còn gọi là chiên rán sao?"
Anh nói: "Lấy cái hộp bánh phồng tôm trong thùng kia ra đây, chú rán hai gói."
"Vâng."
Vương Nhất Thành bên này rất nhanh đã ra tay, chẳng mấy chốc trong nhà đã tỏa ra mùi thơm nức mũi. Bảo Nha đi đến đầu ngõ, đã lờ mờ ngửi thấy mùi thơm này. Cô bé vội vàng rảo bước, không cần hỏi, chắc chắn là nhà mình.
Bảo Nha vui vẻ về nhà, gọi: "Ba ơi, con về rồi!"
Vương Nhất Thành: "Con về đúng lúc gớm nhỉ, có phải trốn việc không đấy."
Bảo Nha vội nói: "Con đâu có, con là người như vậy sao? Con đi thư viện một chuyến, kết quả không cẩn thận quên mất thời gian."
Giọng cô bé lanh lảnh, nhanh chóng đi rửa tay, nói: "Hơn nữa nha, con biết anh Tiểu Tranh và anh Thiệu Dũng sẽ giúp đỡ mà."
Vương Nhất Thành: "Chỉ có con là khôn lỏi, cá lù đù vàng hấp xì dầu được không?"
"Dạ được."
Vương Nhất Thành mỉm cười, tiếp tục bận rộn. Tên này tuy làm việc đổ mồ hôi, nhưng cũng không muốn chịu khổ, người ta đặt hẳn cái quạt điện bên cạnh, đang thổi vù vù.
Vương Nhất Thành: "Việc học của mấy đứa thế nào?"
Bảo Nha: "Cũng được ạ, cũng mới bắt đầu chưa lâu."
Bọn họ tập quân sự nửa tháng rồi, thời gian chính thức vào học vẫn chưa lâu. Nhưng lúc này Bảo Nha phải cảm thán anh Tiểu Tranh đúng là lợi hại, dầu gió và thuốc hoắc hương chính khí thủy mà anh chuẩn bị, lúc tập quân sự rất hữu dụng.
Trời nóng bức, suýt chút nữa thì say nắng.
Cũng may ba thường xuyên mang canh đậu xanh qua.
Vương Nhất Thành người này, những lúc quan trọng vẫn rất đáng tin cậy. Ngày thường thì sao cũng được, nhưng vào những thời khắc quan trọng như lớp 12, anh sẵn sàng dành thời gian hầm canh làm đồ ăn ngon mang cho con gái, bổ sung dinh dưỡng.
Giống như đợt tập quân sự cũng vậy. Vương Nhất Thành biết rõ, con bé Bảo Nha này nhìn thì hay chạy nhảy bên ngoài, nhưng nói đến tập quân sự thì chưa chắc đã chịu nổi. Đừng nói đến tập quân sự cấp ba, cái đó chỉ là tập luyện đơn giản, so với đại học vẫn có khoảng cách.
Nên Vương Nhất Thành mỗi buổi trưa rảnh rỗi đều mang canh đậu xanh cho con gái.
Anh sẽ nấu canh đậu xanh vào buổi sáng, thả xuống giếng cho mát, rồi buổi trưa về nhà một chuyến mang canh đậu xanh cho con gái. Mát lạnh ngọt lịm, uống vào rất giải nhiệt.
Nói thật, đừng nói là bạn cùng phòng của Bảo Nha, ngay cả lớp họ, khoa họ cũng chưa từng thấy ai như vậy. Nhà ai làm cha mà vì con tập quân sự lại ngày nào cũng mang canh đậu xanh đến chứ. Nhưng Vương Nhất Thành thì làm được. Anh cũng không thấy phiền.
Ngay cả bạn cùng phòng của Bảo Nha cũng được hưởng ké, ngày nào cũng được uống canh đậu xanh. Mấy cô gái nhỏ vô cùng ngại ngùng, nhưng lại vô cùng ghen tị với Vương Mỹ Bảo.
Ba của cô ấy cũng quá tốt rồi đi.
Chỉ riêng món canh đậu xanh này, đã đồn ầm lên trong trường. Chuyện này đặt vào người bình thường thì đã sớm ngại ngùng rồi, nhưng Vương Mỹ Bảo là ai chứ, đó là bé Bảo Nha lớn lên trong sự chú ý của mọi người từ nhỏ mà. Cô bé mới không thèm để tâm đâu.
Dù sao thì, lớp 12 uống bao nhiêu là thuốc bổ, cô bé đâu thèm để ý đến chút ánh mắt này.
Ghen tị thì ghen tị thôi.
Dù sao cô bé cũng tự hào.
Chưa bàn đến thành tích thế nào, tóm lại vì sự kiện canh đậu xanh, Vương Mỹ Bảo bây giờ cũng giống như ba ruột, ai ai cũng biết.
Nhưng Bảo Nha không để tâm đến ánh mắt của người khác, bất kể là ghen tị hay đố kỵ, dù sao canh đậu xanh cũng là của cô bé.
Bảo Nha đặt cặp sách xuống, cũng qua giúp một tay. Cô bé đi gọt hoa quả, trời nóng là phải ăn dưa hấu, mặc dù bây giờ đã là mùa thu, nhưng dưa chín muộn vẫn còn bán. Bảo Nha gọt dưa, sau đó dọn bàn ăn ra sân, nhà họ vẫn rất thích ăn cơm ngoài sân.
Mùa thu gió thổi hiu hiu, cũng thật thoải mái.
Vương Nhất Thành làm sáu món, mấy người nhanh chóng ngồi xuống.
Bảo Nha: "Đều rất ngon ạ."
Vương Nhất Thành: "Con cũng không xem là ai làm, ba nói cho con biết, trình độ này của ba, ở thời cổ đại chính là ngự trù đấy."
Bảo Nha phì cười, gật đầu tán thành: "Ba nói đúng."
Cô bé nói: "Để con nếm thử Thịt chiên chua ngọt xem, lâu lắm rồi không ăn."
Vương Nhất Thành: "Chứ sao, món này làm phiền phức lắm."
Thiệu Dũng há to miệng ăn.
Cao Tranh: "Bảo Nha, bây giờ lịch học của em nhiều không?"
Bảo Nha: "Nhiều ạ, cần học thuộc cần hiểu đều đặc biệt nhiều."
Cô bé không ngừng đũa, nói: "Nhưng con cảm nhận được sự khác biệt giữa đại học và cấp ba rồi. Trước kia học cấp ba, thầy cô suốt ngày canh chừng bọn con, từng giờ từng phút đều không lơi lỏng. Bây giờ thì không thế, muốn học hay không hoàn toàn dựa vào tự giác. Không hiểu sao càng bắt con tự giác, con lại càng sợ mình học không tốt, ngược lại còn chăm chỉ hơn trước."
Cô bé vừa ăn thức ăn, vừa nói: "Nhưng con cũng có bạn học lên đại học là buông thả hoàn toàn. Đương nhiên rồi, những người như vậy rất ít rất ít."
Cao Tranh: "Em cũng đừng vất vả quá."
"Em biết mà." Bảo Nha đột nhiên hỏi: "Anh Tiểu Tranh, còn các anh thì sao? Học kỳ này xong là anh đi thực tập rồi, có dự định gì không?"
Động tác của Cao Tranh khựng lại một chút, ngẩng đầu nhìn Bảo Nha nghiêm túc nói: "Anh định xin đi du học."
Bảo Nha khẽ "ồ" một tiếng.
Cao Tranh: "Anh học kiến trúc, nếu đi du học sẽ rất hữu ích, nên anh muốn đi tu nghiệp thêm. Khoảng ba năm sẽ về."
Cậu nghiêm túc nhìn chằm chằm Bảo Nha, nói: "Em không giữ anh lại sao."
Bảo Nha: "Tất nhiên là không, anh đi học chứ có phải đi chơi đâu."
Cô bé rũ mắt, sắc mặt có chút không vui, nhưng miệng thì cứng cỏi, rất nghiêm túc: "Anh đi đi, em chắc sẽ không cân nhắc đâu."
Thiệu Dũng, kẻ không biết nhìn sắc mặt, hỏi: "Sao vậy?"
Bảo Nha: "Hệ thống pháp luật khác nhau, em không có sự cần thiết phải đi du học."
Nói thế nào nhỉ?
Chuyên ngành này của Cao Tranh rất thích hợp để đi du học, cậu còn thích hợp hơn cả Lam Lăng. Nhưng những người như Vương Nhất Thành và Bảo Nha thì không thích hợp, nên hai cha con họ cũng không cưỡng cầu. Tuy nhiên, Bảo Nha cảm thấy việc xuất ngoại du học đúng là "kẻ thù" lớn nhất của gia đình mình.
Chị Lam đi rồi, Cao Tranh cũng sắp đi, thật hụt hẫng quá.
Cô bé cắn môi, cúi đầu ăn thức ăn.
Cao Tranh: "Anh sẽ về mà."
Cậu nghiêm túc nhìn Bảo Nha, Bảo Nha phồng má,"ồ" một tiếng, có chút ỉu xìu.
Vương Nhất Thành: "Ăn cơm ăn cơm. Mới tháng mấy chứ, cho dù có xuất ngoại cũng là chuyện mùa hè năm sau, còn một khoảng thời gian dài như vậy, mấy đứa đừng có làm ra cái vẻ sắp phải chia ly ngay lập tức như thế, làm như tiểu thuyết của chú không bằng, sao hả? Sinh ly tử biệt à."
"Phỉ phui phỉ phui!"
"Phỉ phui phỉ phui!"
"Ba đừng có nói bậy."
"Đúng vậy, chú Vương chú không thể nói như thế được."
Vương Nhất Thành cười như không cười: "Mấy đứa lại đồng tâm hiệp lực đối phó với chú rồi, mấy đứa giỏi nhỉ."
Thiệu Dũng cúi đầu gặm móng giò, ngẩng đầu nói: "Chú út, cháu bênh chú."
Vương Nhất Thành: "Mày cứ ăn đi, cái rắm cũng không hiểu."
Thiệu Dũng: "...?"
Rõ ràng cậu đang nói đỡ cho chú út, sao lại bị mắng rồi?
Tủi thân quá!
Vương Nhất Thành: Tên này ế vợ cũng không có gì lạ.
Vương Nhất Thành không thèm để ý đến thằng nhóc ngốc nghếch này, lại đầy ẩn ý nhìn Bảo Nha và Cao Tranh, sau đó nói: "Chuyện xuất ngoại là của năm sau, không cần nghĩ nhiều. Ba nói cho mấy đứa một chuyện quan trọng."
"Chuyện gì ạ?"
Mọi người đồng loạt nhìn Vương Nhất Thành, Vương Nhất Thành: "Ba có đối tượng rồi."
Bảo Nha: "Hả?"
Cao Tranh: "?"
Thiệu Dũng: "Đệt, nhanh vậy!"
Vương Nhất Thành: "Phản ứng của mấy đứa thật sự rất chân thành đấy."
Bảo Nha gãi đầu, nói: "Con không phải đang sốc sao? Động tác của ba cũng nhanh quá rồi."
Nhưng nghĩ lại, thực ra cũng không bất ngờ, tính cách của ba cô bé chính là như vậy mà.
"Vậy ba tìm được người thế nào ạ? Là người khác giới thiệu sao? Hay tự quen biết? Bao nhiêu tuổi? Trông có đẹp không?" Bảo Nha chớp đôi mắt to, hỏi liên thanh.
Vương Nhất Thành: "Chuyện này phải kể từ lúc ba còn là một kẻ độc thân đắt giá..."
Vương Nhất Thành cảm thấy mình và Tần Tuyết Mạn đến với nhau, đúng là khá tình cờ, ít nhiều cũng coi như có chút duyên phận.
Vương Nhất Thành kể lại toàn bộ buổi xem mắt với những tình tiết thăng trầm, Bảo Nha nghe xong chỉ thấy da đầu tê rần.
Da đầu tê rần không phải vì nữ đồng chí mà ba cô bé gặp, mà là vì nam đồng chí mà Tần Tuyết Mạn gặp. Bởi vì cô bé cũng là con gái mà, nếu có một ngày cô bé phải làm quen với loại người như vậy, thì thật sự quá đáng sợ.
Nhưng Bảo Nha cũng cảm thán: "Tại sao luôn có những nam đồng chí hy vọng vợ mình vừa xinh đẹp, vừa kiếm được tiền, lại vừa giỏi việc nhà chứ. Đúng là vừa muốn cái này, lại muốn cái kia, còn đòi thêm cái nọ."
Vương Nhất Thành: "Ba nuôi con lớn thế này, con đừng có mà ngốc nghếch đấy."
Bảo Nha vỗ ngực đảm bảo: "Ba yên tâm, con không phải loại người như vậy đâu."
Bắt cô bé hy sinh vì đàn ông sao?
Nằm mơ đi.
"Cho nên hai người cùng chung cảnh ngộ liền đến với nhau ạ?"
Vương Nhất Thành gật đầu: "Đúng vậy."
Anh nói: "Hai người bọn ba thử xem sao, cũng coi như bớt lo cho bản thân."
Bảo Nha: "Vậy hôm nào ba giới thiệu cho bọn con làm quen nhé?"
Vương Nhất Thành: "Chuyện này là tất nhiên rồi."
Bảo Nha ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên cười tươi rói.
Thiệu Dũng: "..."
Chú út có thể sắp kết hôn lần thứ năm rồi, cậu mạc danh kỳ diệu nghĩ đến Hà Tứ Trụ Nhi ở quê. Tên này luôn tự xưng muốn so kè với chú út. Đúng là so đo mọi mặt. Chú út có thể sắp kết hôn lần thứ năm rồi, tên này một lần còn chưa kết hôn.
Thiệu Dũng: Mình không thể sống đến mức độ này được.
Không biết tại sao, Thiệu Dũng lại nghĩ đến một nhân vật đối chiếu khác của chú út, tên đó chính là Cố Lẫm. Từ khi Cố Lẫm rời khỏi quê hương, cậu chưa từng gặp lại tên này nữa. Năm xưa người trong thôn còn nói tên này là người tốt, kết quả bây giờ nhìn xem, chú út của cậu lợi hại như vậy, tên này vì một Từ Tiểu Điệp mà cam tâm tình nguyện làm manh lưu nhi, trốn chui trốn lủi.
"Chú út, chú nói xem Cố Lẫm còn ở Thủ đô không?"
Vương Nhất Thành: "Còn, đợt trước bọn họ làm loạn, chú đều nhìn thấy hắn."
Thiệu Dũng: "Cháu nghe Bảo Nha và anh Tiểu Tranh kể rồi, ôi mẹ ơi, bọn họ đúng là lợi hại. Không thấy mất mặt sao."
Mấy người lại bàn luận về Cố Lẫm và Từ Tiểu Điệp.
Những người luôn theo dõi lờ mờ nghe thấy cái tên "Cố Lẫm","Từ Tiểu Điệp", nhìn nhau một cái. Bọn họ cũng có người theo dõi bên phía Cố Lẫm, gần như tất cả những người có liên quan đến thôn Thanh Thủy, bọn họ đều có người theo dõi.
Giống như loại manh lưu nhi như Cố Lẫm, thực ra bọn họ có thể trục xuất về nguyên quán.
Nhưng bọn họ lại không hành động thiếu suy nghĩ. Dù sao thì manh lưu nhi tuy đúng là không phù hợp với chính sách, nhưng hắn thực ra cũng chẳng gây ra hậu quả gì lớn, chi bằng cứ để hắn ở lại với Từ Tiểu Điệp, rồi tiếp tục quan sát chi tiết.
Tuy nhiên, mặc dù là âm thầm quan sát, nhưng mọi người vẫn rất chướng mắt Cố Lẫm và Từ Tiểu Điệp.
Hai người này đúng là... nhìn bọn họ mà đau cả đầu.
Tên Cố Lẫm đó còn bị cắm sừng nữa chứ.
Thế mà, Cố Lẫm vẫn cảm thấy Từ Tiểu Điệp đối với hắn là chân ái.
Cùng là đàn ông, bọn họ thật sự không thể hiểu nổi. Từ Tiểu Điệp có nhiều sơ hở như vậy, Cố Lẫm thế mà lại tin? Hắn liều mạng không cần con gái, không cần người nhà cũng phải ở bên Từ Tiểu Điệp, vì tình yêu. Thật sự đáng giá sao?
Không thể hiểu nổi, quá không thể hiểu nổi.
Người ngoài không thể hiểu nổi, nhưng người trong cuộc lại tỏ vẻ như vậy rất tốt, chân ái vô địch.
Vương Nhất Thành thì cảm thấy, mặc kệ sừng xanh sừng đỏ gì, bản thân Cố Lẫm thích thì còn hơn bất cứ thứ gì.
Lúc này anh cũng đang nói về Cố Lẫm.
"Nam chính lần này của ba chính là lấy nguyên mẫu từ hắn đấy, không thể nói là giống hoàn toàn, nhưng cũng giống đến năm phần rồi, không biết Hương Chức có tức giận không."
Bảo Nha: "Chắc chắn là không rồi, Hương Chức bây giờ sống rất tốt, cậu ấy đã bắt đầu cuộc sống mới rồi, sao còn quản ba cậu ấy sống tốt hay không chứ."
Thiệu Dũng cũng là sau khi đến Thủ đô mới biết hóa ra bọn họ có qua lại với Hương Chức. Nói thật, trong lòng cậu thật sự thở phào nhẹ nhõm. Dù sao mọi người đều lớn lên cùng nhau, Hương Chức bặt vô âm tín, cậu cũng khá lo lắng, bây giờ biết Hương Chức mọi chuyện đều ổn. Cậu cũng cảm thấy ông trời vẫn rất có mắt.
Vốn dĩ là vậy mà, Hương Chức làm gì mà phải sống khổ sở như thế!
Bây giờ thoát khỏi nhà họ Cố mới là tốt.
,