Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính

Lượt đọc: 5863 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 856

❊ ❊ ❊

Thực ra Vương Nhất Thành đã mua nhà rồi, nhưng vì bọn họ đều đi học ở bên này, nên Vương Nhất Thành cũng không định chuyển nhà. Ở gần mới tiện chứ, ở quá xa, đi học đều mất thời gian, có thời gian đó ngủ thêm một lát không tốt sao?

Chính vì vậy, nên trước khi tốt nghiệp Vương Nhất Thành không định chuyển nhà.

Nhưng anh nhớ rất rõ ràng, Vu Chiêu Đệ từng nói, Tứ hợp viện ở Tứ Cửu Thành sau này rất đáng tiền. Cho nên năm ngoái trong tay có nhiều tiền, Vương Nhất Thành đã nhờ đồng chí Sấu Tử - thổ địa ở đây giúp đỡ lưu ý.

Nhà mua được vào năm ngoái, cách Cố Cung vô cùng gần, đi bộ còn gần hơn anh đi đến trường, nói cách khác ra khỏi cửa không xa chính là Cố Cung, Vương Nhất Thành vô cùng hài lòng. Đây là vị trí tương đương tương đương ưu việt, tất nhiên, giá cả cũng ưu việt. Đặt ở hiện tại là cái giá trên trời nghĩ cũng không dám nghĩ.

Đồ tốt a, bất kể lúc nào cũng đều đắt đỏ.

Căn nhà anh mua này đã không còn được tính là Tứ hợp viện nữa rồi, đây là Vương phủ thời nhà Thanh. Đòi mạng rồi, Vương Nhất Thành cũng không ngờ, có một ngày mình có thể mua được Vương phủ. Nhưng mới nói chủ nghĩa xã hội tốt chứ, dân chúng làm chủ a.

Đặt ở kiếp trước của anh lúc đó còn muốn ở Vương phủ?

Nhà xí của Vương phủ mày cũng đừng hòng!

Nhưng bây giờ, nó là của anh rồi.

Hắc hắc.

Nửa đêm nằm mơ cũng có thể cười tỉnh.

Đây không phải là thứ dân chúng có thể tùy tùy tiện tiện mua được, Vương Nhất Thành cũng không ngờ có thể lập tức tậu được một cái Vương phủ. Nhưng lúc anh nhờ Sấu Tử tìm nhà cũng từng nói yêu cầu, thứ anh muốn chính là quyền sở hữu rõ ràng, các phương diện đều ưu việt.

Sấu Tử rất quen thuộc với Vương Nhất Thành, đương nhiên cũng biết tính cách của con người Vương Nhất Thành.

Quan niệm tiêu dùng của con người anh chính là, trong phạm vi có hạn mua thứ tốt nhất thích nhất, anh sẽ không tìm mấy món đồ thay thế rẻ tiền đâu. Theo cách nhìn của Vương Nhất Thành, đã chọn thì phải chọn đồ tốt, thà tiêu nhiều tiền cũng vậy, thứ gọi là đồ thay thế không tồn tại trong suy tính của Vương Nhất Thành. Hơn nữa cho dù mua đồ thay thế giá rẻ, cuối cùng vẫn muốn cái đồ tốt kia, chi bằng ngay từ đầu đã chọn thứ mình thích nhất.

Cho nên từ sớm anh đã muốn một căn tốt một chút. Sấu Tử biết quan niệm tiêu dùng của Vương Nhất Thành, cũng biết dạo này nhuận bút của anh bay tới như hoa tuyết. Dứt khoát to gan giúp anh tìm, không ngờ vậy mà lại tìm được một cái Vương phủ.

Gia đình này muốn xuất ngoại rời đi, cho nên mới muốn bán nhà tổ.

Nhưng giá đưa ra thật sự không thấp. Trong tình hình tiền lương công nhân hiện tại là ba bốn chục tệ, nhà họ lại dám đòi bốn mươi vạn. Người bình thường thật sự nhìn cũng không dám nhìn, thời đại mà hộ vạn tệ còn phải được ngước nhìn. Cho nên gia đình này rao bán hơn nửa năm rồi, vẫn chưa có một ai đến xem nhà.

Cuối cùng liên tục giảm giá, xuống đến ba mươi bảy vạn, mới gặp được một người đến xem nhà là Vương Nhất Thành.

Nói thật, lúc Vương Nhất Thành vừa đi xem nhà, gia đình đó đều không nghĩ Vương Nhất Thành mua nổi. Nhưng xét thấy anh là kẻ to gan ngốc nghếch duy nhất dám đến xem nhà, thái độ của gia đình này vẫn rất tốt. Suy cho cùng hiếm khi gặp được kẻ to gan ngốc nghếch như vậy a.

Thực ra nhà họ cũng biết đòi giá cao, nhưng có cách nào đâu, đây vốn dĩ không phải là thứ có thể bán rẻ, quá thấp bọn họ cũng cảm thấy lỗ chết mất. Nhưng hoàn toàn không ngờ tới, Vương Nhất Thành lại thật sự quyết định muốn mua.

Vương Nhất Thành cũng nghĩ, mình điên rồi mới không mua.

Tứ hợp viện này là Vương phủ, là Vương phủ a.

Tuy nói những năm trước cũng bị phá hoại một chút, nhưng đồ tốt bên trong không ít. Chỉ nói gỗ của một số xà nhà, đều không phải là thứ gia đình bình thường có thể dùng. Diện tích chỗ này cũng không nhỏ, có ao cá có hòn non bộ, hòn non bộ còn là đá Thái Hồ. Không nói quý giá bao nhiêu, tóm lại là xứng đáng.

Vương Nhất Thành xem đi xem lại, cuối cùng mặc cả xuống ba mươi lăm vạn, hai bên đều vui vẻ.

Vương Nhất Thành chính là người như vậy, rõ ràng đã mặc cả, nhưng cũng sẽ không khiến người ta không vui.

Nói thật lòng, Vương Nhất Thành thật sự nhìn đâu cũng thấy ưng ý. Suy cho cùng, từ trong xương tủy mà nói, anh có ký ức của kiếp trước, anh tuy cảm thấy ở nhà lầu tiện lợi. Nhưng lại càng thích loại Tứ hợp viện này hơn.

Điều này khác với lúc anh mới mua nhà không muốn mua nhà dân bình thường a.

Loại Vương phủ này và Tứ hợp viện bình thường hay đại tạp viện có thể giống nhau sao?

Nói rách trời cũng không thể.

Vương Nhất Thành quả quyết ra tay, làm xong mọi thủ tục. So với không ít Tứ hợp viện thủ tục lộn xộn, còn có một số hộ gia đình cũ không chịu dời đi, Vương phủ này ngược lại hoàn toàn không có tình trạng đó. Thực ra điều này cũng không bất ngờ, thông thường những ngôi nhà kiểu này đều không thích hợp để phân chia ra ngoài, mà được giữ lại cho mục đích khác, cho nên mặc dù ngôi nhà có chút hư hỏng, nhưng lại không liên quan đến vấn đề quyền sở hữu.

Vương Nhất Thành cũng không muốn mua một căn nhà rồi phải cãi cọ với những người thuê nhà sống chết bám trụ không đi.

Còn đừng nói, thật sự có những ngôi nhà gặp tình trạng này.

Anh không làm đâu, có tiền mua gì chẳng được, làm gì phải tự rước lấy rắc rối.

Vương Nhất Thành bên này mua Vương phủ, nhưng cũng không thể lập tức dọn vào ở. Bên đó cũng bỏ hoang rất lâu rồi, cần phải dọn dẹp. Một việc không phiền hai chủ, anh tìm cậu của Sấu Tử, cậu của Sấu Tử làm nghề trang trí nội thất cùng người ta.

Bọn họ nhận công việc này, vì Vương phủ quá lớn, tổng thể có quá nhiều chỗ cần tu sửa, Vương Nhất Thành lại muốn giữ nguyên vẻ cổ kính vốn có. Công trình tu sửa này phải mất hơn nửa năm. Còn đừng nói, đúng là như vậy, nhà của Vương Nhất Thành mua vào nửa cuối năm ngoái, làm xong thủ tục còn chưa đến cuối năm. Đến bây giờ là tháng sáu rồi, vẫn chưa tu sửa xong hoàn toàn. Nhưng cho dù có tu sửa xong, Vương Nhất Thành cũng không định lập tức đến ở.

Bên đó đi học vẫn có chút khoảng cách, không tiện lắm. Nếu thật sự dọn qua đó, anh vẫn muốn mua một chiếc xe. Đáng tiếc hiện tại xe ô tô con không cho phép cá nhân mua. Anh đang cân nhắc chuyện này đây, suy cho cùng, anh chính là Vương Nhất Thành chú trọng hưởng thụ.

Có tiền không tiêu, sao có thể là anh được.

Nhưng bây giờ, Vương Nhất Thành ngược lại chỉ là một ông bố già bình thường, xách bình giữ nhiệt đến trường cấp ba. Bảo Nha đã quen với việc ba ruột cứ cách một ngày lại đến một lần, chập tối tan học liền chạy ùa ra cổng.

"Ba!"

Bảo Nha không thích buộc tóc đuôi ngựa, chạy lên lắc lư qua lại, cô bé xưa nay luôn búi tóc củ tỏi.

Cô bé mặc một bộ đồng phục học sinh, cực kỳ thanh sảng.

"Ba, hôm nay có món gì ngon vậy a?"

Mặc dù đã gần nửa học kỳ rồi, nhưng Bảo Nha cũng ăn không ngán. Bởi vì mỗi lần ba đều sẽ thay đổi kiểu cách, đổi khẩu vị, cho nên căn bản không hề ngán.

"Ba hầm tổ yến, còn làm bánh hoa quế cho con nữa."

Bảo Nha cười híp mắt: "Oa ồ."

Cô bé vui vẻ nhận lấy bình giữ nhiệt, nói: "Cảm ơn ba."

Vương Nhất Thành: "Con a, thật sự nên cảm ơn ba. Con nói xem trên đời này sao lại có người ba tốt như ba chứ, chính ba còn khâm phục bản thân mình đây này."

Kiếp trước anh gặp phải một ông bố ruột khốn nạn, còn có người cha nuôi không thèm ngó ngàng tới anh. Kiếp này cha ruột ngược lại là người tốt, nhưng lại mất sớm. Vương Nhất Thành không có duyên phận gì với cha, nhưng con gái anh nhất định phải có.

Anh nói: "Ăn đi ăn đi, đợi con thi đại học xong, ba sẽ được giải thoát."

Có thể nói, đối với tất cả học sinh mà nói, thời điểm chạy nước rút năm lớp 12 là thời khắc được coi trọng nhất.

Qua cái thôn này thì không còn cái điếm này nữa.

Bảo Nha cười khanh khách, tán thành.

"Vậy ba, con về đây a."

Bảo Nha ngược lại cũng không hàn huyên nhiều, suy cho cùng cái nào nặng cái nào nhẹ cô bé vẫn hiểu, bây giờ ôn tập rất bận rộn.

Vương Nhất Thành: "Được. Con đi đi."

Hai cha con rất nhanh đã tách ra.

Vương Nhất Thành nhìn con gái chạy đi, nhận lấy bình giữ nhiệt trống không đi về.

Mỗi lần đều giao nhận như vậy, anh đưa cho con gái bình giữ nhiệt đầy ắp, con gái trả lại cho anh bình giữ nhiệt trống không của lần trước. Vương Nhất Thành xách bình giữ nhiệt trống không, lắc lư đi về nhà. Còn Bảo Nha thì quay lại phòng học.

Nhắc đến chuyện này, lứa học sinh bọn họ so với lứa trước thật sự không giống nhau. Lứa học sinh lớp 12 trước làm gì có chuyện đưa đồ tẩm bổ như thế này. Nhưng kể từ khi học kỳ này khai giảng, Vương Nhất Thành cứ cách một ngày lại đến một lần, trường học thật sự không ai không biết không ai không hay.

Đặc biệt là những học sinh cùng khối 12, một số gia đình có điều kiện khá giả vừa nghe nói bạn học người ta đều có người đưa canh tẩm bổ, thì cũng không thể ngồi yên a. Có thể nói, Bảo Nha bằng sức lực của một người đã kéo theo phong trào đưa canh tẩm bổ.

Lứa học sinh lớp 12 trước của bọn họ hoàn toàn không có, nhưng lứa này của bọn họ ngược lại có không ít.

Nhưng tuy không ít, cũng không có ai kiên định bền bỉ như Vương Nhất Thành.

Anh không chỉ đưa, còn thay đổi kiểu cách, thậm chí mọi người đều biết, đây còn là do đích thân ba của bạn học Vương Mỹ Bảo nấu.

Một người đàn ông to lớn a.

Thật sự rất khó tưởng tượng.

Đừng nói bọn họ rất khó tưởng tượng, ngay cả bạn học cùng lớp của Vương Nhất Thành bọn họ cũng rất khó tưởng tượng. Giống như Sấu Tử và Chu Kiến Thiết liền rất không thể hiểu nổi. Không phải không thể hiểu nổi Vương Nhất Thành nấu ăn a, mà là không thể hiểu nổi sao Vương Nhất Thành lại có nhiều tinh lực đến thế.

Anh thật sự quá có tinh lực rồi, vừa có tinh lực vùi đầu vào học tập, lại có thời gian viết bài. Bọn họ học đại học gần ba năm rưỡi rồi, Vương Nhất Thành vậy mà đã viết được năm bộ truyện dài. Không chỉ vậy, anh còn có vô số thời gian làm những việc khác.

Đường lớn ngõ nhỏ ở Tứ Cửu Thành, anh đều đi khắp rồi, không có chỗ nào không biết cũng không có chỗ nào không quen.

Nói một câu thật lòng, có những bạn học trong trường bọn họ, ngay cả cổng trường cũng rất ít khi ra ngoài. Người chỗ nào cũng rành rẽ như Vương Nhất Thành, thật sự rất hiếm. Người bản địa như Sấu Tử đều không bằng Vương Nhất Thành rồi. Ngoài ra, phim mới ở rạp chiếu phim, không có bộ nào anh chưa xem, thư viện cũng là nơi thường xuyên lui tới.

Nhắc đến danh tác trong và ngoài nước, hình như anh cũng đều đọc qua.

Không chỉ vậy, hai năm nay ngoại ngữ của anh cũng ngày càng tốt. Ồ, anh còn có thời gian cứ cách một ngày lại hầm canh mang cho con gái, sấm đánh không lay chuyển.

Cho nên a, Sấu Tử và Chu Kiến Thiết đều thắc mắc, một ngày của bọn họ là hai mươi bốn tiếng, chẳng lẽ tên này là bốn mươi tám tiếng? Nếu không sao anh lại có nhiều tinh thần đến thế. Điều này rất ly kỳ, quan trọng nhất là, cũng không nhìn ra anh mệt mỏi a.

Bọn họ có khá nhiều người bận rộn lên đều có chút xám xịt, con người ít nhiều đều có vẻ mệt mỏi tiều tụy.

Nhưng tên này xưa nay luôn hăng hái bừng bừng.

Khiến người ta hoang mang lại khó hiểu.

Nhưng, Vương Nhất Thành dường như chính là rất có tinh lực làm những việc này.

Anh thậm chí mỗi tuần còn phải đến Phan Gia Viên lượn một vòng. Sấu Tử: "..........................."

Vương Nhất Thành, là người có tinh lực dồi dào nhất mà cậu ta từng gặp.

Hơn nữa, loại tinh lực dồi dào này dường như cũng di truyền. Sấu Tử cảm thấy, con gái của Vương Nhất Thành - bạn học Vương Mỹ Bảo cũng tinh lực dồi dào. Cô bé dường như có tinh lực vô cùng vô tận, dùng mãi không hết. Điều này không chỉ có đám người Sấu Tử nghĩ như vậy, bạn học của Bảo Nha cũng cảm thấy, Vương Mỹ Bảo tinh thần dồi dào hơn bọn họ.

Nhưng bọn họ không thấy lạ a.

Nếu trong nhà bọn họ có một người ba như chú Vương, bọn họ cũng có thể tinh lực dồi dào a.

Bởi vì, Vương Mỹ Bảo ăn ngon a.

Nhà ai một tuần ít nhất một lần tổ yến chứ, điên rồi sao?

Nhưng người ta lại có thể làm được.

Mọi người cũng đều biết, gia đình Vương Mỹ Bảo không phải là người có tiền xuất thân tư bản gì, ba cô bé thậm chí còn là một sinh viên. Nhưng, điều kiện nhà cô bé quả thực rất tốt, bởi vì ba cô bé là một đại tác gia nổi tiếng.

Ô, điều này đã thể hiện ra, tri thức chính là tiền bạc rồi.

Có lẽ cũng là nhìn thấy tấm gương điển hình dựa vào tài hoa kiếm tiền, nên kéo theo các bạn cùng lớp của cô bé đều dụng công hơn không ít, muốn nỗ lực hơn một chút.

Giáo viên chủ nhiệm của Bảo Nha liền cảm thấy, Vương Nhất Thành đưa cơm vậy mà còn có lợi ích gián tiếp.

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.