Vu Chiêu Đệ lẩm bẩm một mình: "Xem ra, cơ hội phát tài của chúng ta vẫn còn rất nhiều."
Cô ta vừa đi vừa lầm bầm,"Binh" một tiếng, đâm sầm ngay vào cột điện.
Vương Nhất Thành nghe thấy tiếng động, vội vàng nhìn sang!
Được lắm!
Cái đồ ngốc này quả nhiên đâm thật rồi.
Vừa nãy là suýt đâm, bây giờ là đâm thật rồi.
Đỉnh thật!
Vương Nhất Thành cảm thán một câu, đi vòng qua con hẻm, đi về nhà mình, anh rất nhanh đã bước vào sân, gọi: "Bảo Nha."
Bảo Nha thò đầu ra: "Làm gì thế ạ?"
Vương Nhất Thành: "Anh Tiểu Tranh của con sẽ đi cùng chúng ta, đúng không?"
Bảo Nha: "Đúng vậy ạ."
Cao Tranh cũng phải về nhà ăn tết, bọn họ sẽ đi cùng nhau, tàu hỏa sẽ đến tỉnh thành trước, sau đó mới đến thành phố của bọn họ.
"Vậy cậu ấy có mua đồ mang về không?"
Bảo Nha: "Có mua ạ. Chiều nay con sẽ đi cùng anh Tiểu Tranh đi mua đồ."
Bọn họ đi chuyến tàu ngày mai, thời gian vẫn còn kịp.
Vương Nhất Thành gật đầu: "Được. Vậy con canh chừng bảo cậu ấy mua ít thôi nhé."
Bảo Nha: "Tại sao ạ?"
Cô bé chớp chớp đôi mắt to tròn, không hiểu lắm.
Vương Nhất Thành cười híp mắt: "Như vậy cậu ấy mới có thể giúp ba xách đồ chứ."
Bảo Nha: "... Xì~"
Cô bé mới thèm không thèm để ý đến ba đâu.
Bảo Nha rất nhanh đã thay áo khoác, nói: "Con đi tìm anh Tiểu Tranh đây."
Vương Nhất Thành: "Đi đi."
Cô bé chuồn nhanh ra khỏi cửa, Lam Lăng nói: "Quan hệ của hai đứa tốt thật đấy."
Vương Nhất Thành: "Dù sao cũng lớn lên cùng nhau từ nhỏ mà. Tiểu Tranh rất bảo vệ Bảo Nha. Bảo Nha cũng từng cứu Tiểu Tranh." Thanh mai trúc mã cộng thêm tình nghĩa vào sinh ra tử, làm sao mà không tốt cho được.
Anh nói: "Em xem thử đồ anh chuẩn bị, còn thiếu gì không..."
Hai người bắt đầu lầm bầm bàn bạc.
Bảo Nha một mình ra khỏi nhà, cũng không đạp xe, ngồi xe buýt đi tìm Cao Tranh, cô bé không phải lần đầu đến Thanh Hoa, quen đường quen nẻo đi đến dưới lầu ký túc xá, gân cổ lên hét về phía cửa sổ trên lầu: "Cao Tranh, Cao Tranh, anh Tiểu Tranh."
Cửa sổ rất nhanh được mở ra, Cao Tranh thò đầu ra: "Bảo Nha, em đợi anh, anh xuống ngay đây."
Cậu thoăn thoắt, vội vàng khoác áo ngoài.
"Em gái cậu đến rồi à?"
"Ừ."
Mấy người trong ký túc xá đều thò đầu nhìn ra ngoài, nói: "Hai người các cậu trông chẳng giống nhau chút nào."
"Bọn tôi đâu phải anh em ruột, làm sao mà giống nhau được." Cao Tranh thuận miệng đáp một câu.
Mấy người trong ký túc xá của cậu từng người một lập tức kinh ngạc nhìn về phía Cao Tranh, Cao Tranh lúc nào cũng mở miệng là em gái ngậm miệng là em gái, bọn họ đều tưởng là em gái ruột, hóa ra... không phải sao?
"Không phải!"
"Cậu chưa từng nói không phải em gái ruột mà."
"Vậy vậy vậy, vậy cậu còn đến nhà em ấy ở?"
"Cuối tuần cậu toàn đến nhà em ấy ở đúng không?"
"Đệt, tôi vẫn luôn tưởng đó là em gái ruột của cậu."
Mọi người từng người một đều ngơ ngác.
Cao Tranh: "Chuyện này có gì lạ đâu? Tôi qua đó ở cũng đâu có gì kỳ lạ."
Chắc là do Cao Tranh quá mức lý lẽ hùng hồn, những người khác bỗng nhiên tỉnh ngộ: "Em họ ngoại à? Hay là em họ nội?"
Bởi vì Cao Tranh luôn gọi là Bảo Nha, cho nên mọi người căn bản không biết cô bé họ Vương.
Cao Tranh: "Cũng không phải, tôi không có anh em họ nội, họ hàng bên nội nhà tôi chết sạch rồi. Bên ngoại tôi chỉ có anh em họ trai thôi."
Nhà cậu thế hệ này không có đứa con gái nào, bà ngoại cậu vì chuyện này không biết đã lải nhải bao nhiêu lần rồi, nhà người ta đều mong có con trai, nhà cậu lại mong có con gái, vật hiếm thì quý mà.
Nhưng mà, không có.
Mẹ cậu chỉ sinh được mỗi mình cậu.
Nhà hai người cậu của cậu cũng toàn là con trai.
Cho nên cậu căn bản không có chị em họ gái.
Mọi người đều bị cậu làm cho hồ đồ rồi, hóa ra đây là em gái không có bất kỳ quan hệ huyết thống nào à.
"Vậy đó là em gái kiểu gì của cậu?"
Cái này cũng không phải mọi người tò mò, chủ yếu là Cao Tranh người này suốt ngày mở miệng là em gái ngậm miệng là em gái. Bọn họ thế này chẳng phải là tò mò sao?
Cao Tranh trêu chọc: "Các cậu cũng nhiều chuyện quá rồi đấy?"
Nhưng cậu cũng không giấu giếm: "Mẹ tôi từng kết hôn với ba em ấy."
"Em gái kế à."
Cao Tranh: "Đúng, tuy nói bọn họ ly hôn rồi, nhưng tình cảm của chúng tôi vẫn rất tốt, chú Vương cũng rất chăm sóc tôi."
"Đệt, nhà cậu thế này có hơi phức tạp đấy."
Cao Tranh: "Phức tạp cái rắm ấy, thôi, tôi đi đây."
Cậu thoăn thoắt ra khỏi cửa, vừa ra đã thấy Bảo Nha đứng giậm chân xoa tay tại chỗ, trông khá lạnh.
Cao Tranh tiến lên kéo kéo mũ của cô bé, lại che chắn mặt cho cô, nói: "Bây giờ trời lạnh, em phải chú ý giữ ấm, đừng có suốt ngày chỉ lo làm điệu."
Bảo Nha hừ hừ: "Làm điệu cũng là bản tính mà, ba em mặc còn ít hơn em nữa kìa."
Cao Tranh: "Ba em càng thích ra vẻ hơn."
Vương Nhất Thành, một kỳ nam tử vì muốn đẹp trai mà giữa mùa đông giá rét không mặc áo bông chỉ mặc áo khoác dạ.
Cao Tranh: "Người bình thường không sánh bằng đâu."
Cậu nắm tay Bảo Nha, nói: "Đi thôi, chúng ta đến cửa hàng bách hóa."
Hai người cùng nhau đi, người trong ký túc xá của Cao Tranh nằm bò ra cửa sổ nhìn, cảm thán: "Tình cảm anh em của bọn họ tốt thật đấy."
Một cậu bạn đeo kính cận dày cộp đẩy đẩy gọng kính, nói: "Nói một cách nghiêm túc, bọn họ bây giờ không phải là anh em. Bố mẹ bọn họ ly hôn rồi."
"Cậu ám chỉ cái gì?"
Kính cận dày: "Tôi không ám chỉ gì cả, chỉ là nghĩa đen thôi."
"Các cậu đừng nói bậy nữa, cô bé người ta tuy cao, nhưng tuổi còn nhỏ, mới học lớp 10 thôi."
"Cậu không nghĩ tới sao? Lớp 10 thì cũng chỉ nhỏ hơn Cao Tranh ba tuổi thôi."
"Đừng nói nữa, để Cao Tranh nghe thấy lại không vui đâu."
Kính cận dày: "Biết rồi, đây chẳng phải đang nói lén sao?"
"Tôi đã nói rồi mà, tại sao Cao Tranh với em gái cậu ấy chẳng giống nhau chút nào..."
"Ai nói không giống? Đều là dáng người cao ráo."
"Phụt!"
Mấy người đều bật cười.
Cao Tranh nào biết sau khi mình đi lại trở thành trung tâm của chủ đề bàn tán, cậu và Bảo Nha cùng nhau đội gió đi đến bến xe, Bảo Nha dọc đường cứ lải nhải không ngừng, Cao Tranh hỏi: "Bây giờ em học piano thế nào rồi?"
Bảo Nha: "Rất tốt ạ. Là họ hàng nhà chị Lam, dạy rất tận tâm. Em cũng không nói là nhất định phải học ra trò trống gì, em chỉ thấy thú vị nên mới học thôi."
Cao Tranh: "Cái này anh biết."
Cậu và Bảo Nha lớn lên cùng nhau, đương nhiên biết cô bé này thật sự rất giống chú Vương, bọn họ đều hứng thú với mọi thứ, đều muốn học hỏi một chút, chỉ cần cậu nhắc đến thứ gì, Vương Nhất Thành đều biết, nếu cậu hỏi ông ấy làm tinh diệu đến mức nào, thì không có đâu.
Nhưng ông ấy biết làm, hơn nữa còn làm rất tốt.
Bảo Nha cũng như vậy, bọn họ đều là kiểu người có tính tò mò cao, muốn hiểu biết nhiều thứ, nhưng lại không cố chấp theo đuổi một kết quả.
Tính cách này tốt hay không, mỗi người một ý, dù sao Cao Tranh thấy cũng khá tốt, ít nhất tính cách này tâm lý rất thoải mái.
Cậu nói: "Mọi người về nhà đều mua gì vậy? Anh chép bài một chút, anh cũng không biết mang quà gì về nhà nữa."
Bảo Nha: "Cái này em biết nè, ba em và chị Lam sắp xếp đồ đạc em đã nhìn thấy. Bọn họ mua bánh Đạo Hương Thôn, còn mua vịt quay, còn mua..."
Nói đến đây, Bảo Nha khựng lại một chút, nói: "Lúc anh mua bánh Đạo Hương Thôn, mua ít thôi nhé."
Cao Tranh nhướng mày,"Tại sao?"
Bảo Nha: "Quà tết ba em gửi, có cái này rồi. Em đi cùng ba đi gửi mà, quà năm mới ba gửi cho mẹ anh chính là bánh Đạo Hương Thôn."
Cao Tranh bật cười: "Chú Vương tái hôn rồi mà vẫn còn nhớ đến mẹ anh à!"
Bảo Nha trợn trắng mắt: "Mới không phải, ba em còn gửi cho chị Đường nữa, cũng gửi cho dì cả của em rồi."
Ông ngoại cô bé qua đời hai năm trước rồi, bây giờ bên nhà mẹ cô bé, cô bé chỉ còn mỗi dì cả là người thân, nhưng dì cả đi theo quân đội, những năm nay vẫn luôn ở nơi xa xôi, Bảo Nha cũng chưa từng gặp mặt, chỉ xem qua ảnh chụp.
"Ba em đúng là biết cách đối nhân xử thế."
Bảo Nha: "Cái này gọi là có qua có lại."
Cô bé nói: "Anh chẳng hiểu gì cả."
Cao Tranh: "Ai nói anh không hiểu, thực ra anh rất hiểu, đúng rồi, khi nào em quay lại Thủ đô? Chúng ta vẫn đi cùng nhau nhé."
Bảo Nha: "Em không biết nữa, đợi em về hỏi đồng chí lão Vương một chút."
Cao Tranh: "Được."
Cậu đi đến quầy hàng, nói: "Thực ra anh có thể mua nhiều một chút, dù sao anh cũng phải tặng cho họ hàng bạn bè. Cũng không phải để nhà tự ăn."
"Anh có đủ tiền không?"
Bảo Nha tò mò hỏi.
Cao Tranh: "Em coi thường ai đấy? Anh là người có tiền đấy nhé."
Mẹ cậu ở những phương diện khác làm rất qua loa, nhưng cho tiền thì trước nay luôn hào phóng, cậu còn có bà ngoại rất thương cậu nữa.
"Nhà anh, bà ngoại thương anh nhất."
Bảo Nha: "Nhà em bà nội cũng thương em nhất mà."
Hai người nhìn nhau cười.
Được thiên vị mà, lúc nào cũng có chút đắc ý nho nhỏ.
Cao Tranh: "Đợi nghỉ lễ xong quay lại, anh đưa em đi Hậu Hải trượt băng nhé."
Bảo Nha: "Được ạ."
Hai đứa trẻ ríu rít trò chuyện, mua đồ xong vừa bước ra, mắt Bảo Nha lập tức sáng rực: "Anh Tiểu Tranh, bên kia có bán kẹo hồ lô kìa."
"Đi!"
"Mua!"
Hai người đồng loạt lao thẳng về phía hàng kẹo hồ lô, rất nhanh mỗi người đã cầm một xiên.
Bảo Nha: "Ngon quá, chua chua ngọt ngọt."
Cao Tranh tuy là nam đồng chí, nhưng cũng khá thích ăn mấy thứ chua chua ngọt ngọt này, cậu rất nhanh đã ăn xong, nói: "Làm thêm xiên nữa đi."
Bảo Nha gật đầu: "Mua thêm hai xiên nữa, mang về cho ba và chị Lam."
"Được."
Hai người tìm một chỗ khuất gió, ngồi xuống ăn đồ. Cao Tranh nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh cóng đỏ bừng của Bảo Nha, hỏi: "Ba em và chị Lam mới cưới quan hệ vẫn khá tốt chứ?"
Bảo Nha: "Rất tốt ạ."
Cô bé hơi nheo mắt, nói: "Sao thế? Anh không vui à?"
Cao Tranh bật cười: "Anh có gì mà không vui, mẹ anh đã ly hôn với ba em rồi, ba em tái hôn cũng là chuyện đương nhiên. Hơn nữa anh cũng biết mẹ anh là người thế nào mà. Anh chỉ tiện miệng hỏi thôi."
Có đôi khi, một người bị tổn thương sâu sắc đến tận cùng, thật sự rất khó để trao đi chân tâm lần nữa.
Người ba kia của cậu, đúng là hại người không cạn.
"Mẹ anh vốn dĩ là vì anh, bây giờ anh cũng lớn rồi, bà ấy có thể tùy ý sống những ngày tháng mình muốn."
Bảo Nha gật đầu: "Vốn dĩ là vậy mà, dì Hồng là một nữ cường nhân, cuộc sống bây giờ chính là cuộc sống mà dì ấy thích."
Cao Tranh: "Cũng đúng."
Hai người ngồi ăn đồ, lải nhải chuyện nhà cửa.
Cao Tranh do dự một chút, mím mím môi, nói: "Bảo Nha, anh nghe nói một chuyện."
Bảo Nha: "Dạ?"
Cao Tranh liếc mắt nhìn cô bé, nói: "Anh nghe nói..." Ngập ngừng một chút.
Bảo Nha: "Anh muốn nói thì nói đi. Sao lại lề mề thế, trước kia anh đâu có như vậy."
Cao Tranh: "Chẳng phải anh khó mở miệng sao? Thực ra, có một lần anh vô tình nghe được, chị Lam sẽ xin đi du học theo diện nhà nước cử đi."
Cậu nghiêm túc nhìn Bảo Nha: "Nếu chị ấy ra nước ngoài, chắc sẽ chia tay với ba em nhỉ?"
Bởi vì cậu biết con người Vương Nhất Thành, ông ấy chưa bao giờ ủng hộ chuyện vợ chồng xa cách. Ông ấy dường như tin chắc rằng, nếu xa cách hai nơi thì tình cảm sẽ nhạt phai. Thay vì đến lúc đó ầm ĩ không vui, chi bằng trực tiếp chia tay. Ông ấy chắc chắn sẽ chủ động ly hôn.
Giống như chú Vương và mẹ cậu ly hôn rất dứt khoát vậy.
Bảo Nha: "Ây da, làm em hết hồn, em tưởng anh nói chuyện gì, hóa ra là chuyện này à, chuyện này em biết mà. Em nghe ba em nói rồi, nếu chị Lam có thể xin được suất du học nhà nước, bọn họ sẽ chia tay."
Cao Tranh: "...................................."
Cậu im lặng một hồi lâu, nói: "Chuyện này đúng là đủ tùy hứng, nhưng cũng không có gì bất ngờ, đúng là tác phong của chú Vương."
Bảo Nha: "Ba em nói, ba còn chẳng tin bản thân có thể kiên thủ với một người, làm sao có thể tin người khác được. Cho nên làm người cũng không cần nghĩ xa xôi như vậy, chỉ nhìn trước mắt là được. Lúc ở bên nhau thì cứ vui vẻ ở bên nhau, nếu phải chia tay, thì cũng nên phóng khoáng một chút."
"Ba em biết rõ kết quả có thể là chia tay, mà vẫn sẵn lòng ở bên nhau hiện tại sao?"
Cô bé ăn xong kẹo hồ lô, nhắm chuẩn thùng rác ở đằng xa ném vào, nói: "Dù sao em cũng thấy chẳng có gì to tát, ba vui vẻ là được rồi. Vừa nãy em chẳng nói rồi sao? Làm người không cần nhìn quá xa. Ai mà biết ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì."
"Ây dô. Em đạo lý cũng nhiều ghê."
Bảo Nha tinh nghịch chớp mắt: "Chứ sao nữa."
Cô bé mềm mỏng nói: "Em quen rồi, chẳng tính là gì cả."
Cao Tranh nghĩ lại thấy đúng thật, những thao tác của chú Vương Nhất Thành, Bảo Nha là người cảm nhận sâu sắc nhất mà.
"Này, anh phát hiện ra những người chú Vương thích, đều là nữ cường nhân." Cao Tranh đột nhiên nhắc đến chuyện này.
Bảo Nha: "Không phải chứ?"
"Đúng vậy mà, em xem Đường Khả Hân phải không? Mẹ anh phải không? Thực ra Lam Lăng bây giờ cũng vậy. Em ngẫm kỹ lại xem."
Bảo Nha nghiêng đầu: "Chị Đường chỉ là ngoài mạnh trong yếu thôi, hồi mới đến thôn bị người ta dọa sợ đến mức phải giấu đồ vào nhà em cơ mà."
,