Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính

Lượt đọc: 5960 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 835

❊ ❊ ❊

Vì cả hai đều đi học, nên mẹ Lam Lăng thường xuyên trợ cấp cho con gái.

Họ nhét cho Lam Lăng không ít tem phiếu thịt và các loại tem phiếu khác, cũng thường xuyên qua đưa cái này tặng cái kia, ăn không hết, căn bản là ăn không hết. Tiểu Tranh mỗi tuần qua cũng sẽ mua thức ăn. Nhà anh về khoản ăn uống, đúng là không chịu thiệt thòi chút nào.

Ăn uống không thiếu, lại có thêm một người cùng dọn dẹp việc nhà, Vương Nhất Thành cảm thấy thật sự rất tốt.

Tất nhiên đây không phải vì có người san sẻ, mà phần lớn là vì Lam Lăng là bạn học của anh, họ có thể nói chuyện hợp nhau. Chẳng trách người ta bảo bạn học với nhau dễ thành đôi, đôi khi có thể nói chuyện hợp nhau, thật sự rất quan trọng.

Hai bên đều hài lòng, ngày tháng tự nhiên sẽ tốt đẹp hơn.

Mặc dù cả hai đều biết cuộc hôn nhân này sẽ không kéo dài lâu, nhưng lại không hề buồn bã. Lúc ở bên nhau cố gắng đối xử tốt với nhau là được, cớ sao phải nghĩ nhiều như vậy. Dù sao thì Vương Nhất Thành cũng sẽ không nghĩ nhiều đến thế, anh sống qua ngày, trước nay đều chỉ nhìn hiện tại.

Thời tiết dần ấm lên, họ lại có thêm nhiều điểm đến để đi chơi. Vương Nhất Thành liền nói với Lam Lăng: "Mấy ngày nữa chúng ta đi Bắc Đới Hà nhé?"

"Ây? Được thôi!"

Vương Nhất Thành bật cười, lại hỏi: "Vậy em có ngại Bảo Nha đi cùng không?"

Lam Lăng trợn trắng mắt, nói: "Toàn nói bậy, em ngại cái này làm gì, chúng ta đông người chơi càng náo nhiệt mà."

Vương Nhất Thành: "Thì anh luôn phải hỏi ý kiến của em chứ, tự anh quyết định thì không hay lắm. Nếu em đồng ý, vậy một thời gian nữa trời ấm lên chúng ta cùng đi." Bây giờ vẫn còn hơi se lạnh.

Lam Lăng tò mò hỏi: "Nếu em không đồng ý thì sao."

Vương Nhất Thành nhún vai: "Không đồng ý thì thôi chứ sao, anh sẽ không dẫn Bảo Nha theo. Dù sao em cũng không phải lúc nào cũng có thời gian, trúng cái cuối tuần nào em bận, anh sẽ dẫn Bảo Nha và Tiểu Tranh đi riêng."

Lam Lăng: "Cũng đúng ha."

Vương Nhất Thành phì cười: "Chứ sao nữa."

Cho nên chẳng có gì phải khó xử, nếu Lam Lăng thấy không thoải mái thì đi riêng thôi, dù sao anh cũng không ngại đi thêm vài chuyến.

Nếu Lam Lăng không muốn, vậy cho dù miễn cưỡng ghép họ lại với nhau, e là Bảo Nha cũng sẽ không vui. Nói thật, Vương Nhất Thành không muốn con gái mình không vui đâu. Cho nên không hợp thì không đi, cùng lắm thì họ có thể đi riêng.

Nếu Lam Lăng bằng lòng, Vương Nhất Thành cũng chẳng có gì để nói, vậy thì chuẩn bị thôi.

Nhưng thực ra anh cũng đoán được Lam Lăng sẽ đồng ý, vì Lam Lăng và Bảo Nha là "bạn tốt", chơi với nhau khá thân. Cũng có thể vì tuổi tác của họ thật sự không chênh lệch quá lớn. Cho nên mới hợp nhau.

Đứa trẻ Bảo Nha này ấy à, phần lớn thời gian đều có thể hòa hợp với bất kỳ ai. Hồi trước con bé và Đường Khả Hân cũng là bạn tốt đấy thôi.

Còn về Hồng Nguyệt Tân... à, bà ấy thì không được.

Hồng Nguyệt Tân thì đúng chuẩn là bậc trưởng bối rồi.

Vương Nhất Thành đều cảm thấy, Hồng Nguyệt Tân đôi khi quá nghiêm túc. Đáng sợ lắm cơ.

Họ bàn bạc xong một thời gian nữa sẽ đi Bắc Đới Hà, Lam Lăng cười nói: "Em nhớ Kiều Muội và Quan Dĩnh Tâm nói, nghỉ hè họ cũng sẽ dẫn người qua đó chơi, em thế này lại làm lỡ việc kiếm tiền của anh rồi."

Từ khi kết hôn với Lam Lăng, Vương Nhất Thành không đi làm hướng dẫn viên du lịch nữa. Đó là vì Vương Nhất Thành phát hiện ra, sách của anh bán rất chạy, thực ra thu nhập rất khả quan nên không cần phải chịu tội đi làm hướng dẫn viên. Mặc dù bản thân anh chơi cũng rất vui, nhưng làm hướng dẫn viên rốt cuộc vẫn phải chăm sóc người khác, anh thích thoải mái hơn một chút.

Mà sách của anh bán khá tốt, cũng không cần thiết phải kiên quyết làm nghề này.

Nhưng Lam Lăng không nghĩ vậy, cô luôn cho rằng Vương Nhất Thành không đi là vì đã kết hôn, không muốn đi lại quá gần gũi với Quan Dĩnh Tâm.

Hồi đó hai người họ ít nhiều cũng có chút tin đồn, mặc dù sau này mọi người không nói nữa, nhưng cô luôn cảm thấy Vương Nhất Thành đang tị hiềm vì cô. Trong lòng Lam Lăng thầm vui vẻ, nhưng lại cảm thấy mình làm lỡ kế hoạch của Vương Nhất Thành.

"Hình như thu nhập của họ khá tốt."

Lam Lăng nói câu này không có ý gì khác, chỉ sợ Vương Nhất Thành nghĩ nhiều, bèn nói: "Em không phải bảo anh đi kiếm tiền đâu nhé."

Vương Nhất Thành phì cười: "Anh biết mà, em không cần giải thích đâu. Nhưng em nói thì anh mới nói nhé, đừng gọi Sấu Tử là Kiều Muội nữa, cậu ta nghe thấy cái tên này là phiền lòng đấy."

Lam Lăng nhướng mày, nói: "Hồi cấp ba cậu ấy được gọi là Kiều Muội mà. Nhưng anh nói đúng, nếu có người gọi em là Lăng ca, em cũng thấy không thoải mái. Lần sau em không gọi nữa."

Vương Nhất Thành: "Chúng ta có thể đi biển, nghe nói ở biển có thể mặc đồ bơi."

Lam Lăng đỏ mặt: "Em mới không mặc, xấu hổ chết đi được."

Bây giờ phong khí vẫn còn rất bảo thủ.

Cô kiên định nhìn Vương Nhất Thành, nói: "Em không mặc, anh cũng đừng xúi giục Bảo Nha mặc nhé. Bây giờ tuy nói là không giống ngày xưa, nhưng phong khí vẫn rất bảo thủ, anh đừng có hố con bé."

Vương Nhất Thành buồn bực nhìn Lam Lăng, nói: "Trong lòng em, anh là người không đáng tin cậy như vậy sao? Đó là con gái ruột của anh đấy, hơn nữa, con gái anh muốn thế nào thì thế ấy. Anh đều chiều theo con bé."

Lam Lăng: "Thật chưa từng thấy người làm ba nào như anh."

Vương Nhất Thành: "Thế này chẳng phải là thấy rồi sao."

Lam Lăng lườm anh một cái, hừ một tiếng, nhưng rất nhanh lại nói: "Có đến trường không?"

Vương Nhất Thành: "Có."

Hôm nay họ có khá ít tiết học, buổi trưa về nhà nghỉ trưa rồi. Ở gần chính là có điểm lợi này, về nhà nghỉ trưa cũng không lỡ việc. Nhưng buổi chiều Vương Nhất Thành không có tiết, buổi chiều anh vẫn đến trường, cơ bản đều là đến thư viện.

Tên này tuy lấc cấc, nhưng quả thực là một người thích đọc sách, thư viện coi như là nơi anh đến vô cùng thường xuyên.

"Đi thôi."

Hai người cùng nhau ra khỏi nhà, đi đến hành lang vẫn chưa tách ra, liền thấy Quan Dĩnh Tâm đi tới đón đầu. Lam Lăng lén lút véo Vương Nhất Thành một cái.

Vương Nhất Thành: Em xem xem, nữ đồng chí này sao lại nghĩ nhiều thế, mặc kệ trước đây anh từng nghĩ thế nào, nhưng bây giờ là quan hệ bạn học trong sạch nhé.

Hành lá trộn đậu phụ, rõ ràng rành mạch.

Véo người ta làm gì.

Quan Dĩnh Tâm lên tiếng trước: "Vương Nhất Thành, chúc mừng nhé."

Vương Nhất Thành: "?"

Anh bật cười, nói: "Không phải lễ tết gì, cậu chúc mừng tôi chuyện gì vậy."

Anh có chút buồn bực.

Quan Dĩnh Tâm kinh ngạc nhìn anh, lập tức phản ứng lại: "Cậu không biết à, tòa soạn gửi thư cho cậu rồi, cậu lại qua vòng duyệt bản thảo rồi."

Cô chân thành cảm thán: "Sao cậu lợi hại thế."

Lớp họ có không ít người gửi bản thảo, nhưng có thể làm được gửi là duyệt, cũng chỉ có Vương Nhất Thành thôi.

Vương Nhất Thành lập tức cười rộ lên: "Duyệt rồi sao? Đây đúng là chuyện tốt, cảm ơn cậu đã báo cho tôi biết nhé."

Anh đắc ý nhướng mày nhìn Lam Lăng, nói: "Xem ra là anh thắng rồi."

Lam Lăng: "Có thư của tôi không?"

Cô hỏi Quan Dĩnh Tâm.

Quan Dĩnh Tâm: "Ờ... cái này tôi không biết."

Cô cũng sợ người ta hiểu lầm mình chú ý đến Vương Nhất Thành, vội vàng giải thích: "Thư của Vương Nhất Thành là Sấu Tử lấy về, la lối om sòm cả lớp đều biết rồi. Cậu không học cùng lớp với chúng tôi, cho dù có cậu ấy cũng không dám lấy đâu. Hay là cậu cứ đi hỏi thử xem."

Lam Lăng: "Được."

Cô nói: "Tôi không tin là tôi không được."

Quan Dĩnh Tâm nghi hoặc nhìn hai người họ, Vương Nhất Thành giải thích: "Lần trước chiếu phim Kỳ nghỉ La Mã cậu nhớ không?"

Quan Dĩnh Tâm gật đầu, cô không đi xem, vô cùng hối hận.

Lần đó cũng không biết chọn phim kiểu gì mà lại chọn phim này. Sau này mặc dù cũng có chiếu phim, nhưng không chiếu lại phim này nữa. Mặc dù có không ít người đề nghị chiếu lại lần nữa, nhưng nhà trường cũng sợ gây ra ảnh hưởng không tốt. Do đó không chiếu lại nữa.

Cho nên những người chưa xem đều rất tiếc nuối.

Quan Dĩnh Tâm: "Tôi biết."

Vương Nhất Thành: "Hai chúng tôi xem xong cá cược mỗi người viết một câu chuyện tình yêu. Gửi bản thảo thử xem sao."

Quan Dĩnh Tâm bừng tỉnh đại ngộ: "Thì ra là vậy."

Lam Lăng nói: "Tôi phải đi xem thử, nếu thua, tôi thật sự rất không phục đấy."

Quan Dĩnh Tâm cảm khái: "Các cậu thật sự rất có sức sống."

Vương Nhất Thành nhướng mày: "Sinh viên đại học thời đại mới, sao có thể không có sức sống? Mặc dù tuổi tôi lớn hơn cậu, nhưng cậu cũng không thể cảm thấy tôi nên thiếu sức sống chứ."

Quan Dĩnh Tâm: "..."

Lam Lăng: "..."

Vương Nhất Thành: "Tôi đùa thôi."

Quan Dĩnh Tâm: "Tôi biết. Được rồi, tôi còn có việc, đi trước đây."

Khựng lại một chút, cô lại nhìn về phía Lam Lăng, nói: "Cậu nhất định không được thua nhé."

Lam Lăng: "Ừ ừ."

Vương Nhất Thành: "Ây không phải, chúng ta mới là bạn cùng lớp mà, sao cậu lại cùi chỏ hướng ra ngoài thế?"

Quan Dĩnh Tâm: "Tôi là nữ đồng chí, tôi hy vọng nữ đồng chí thắng."

Lam Lăng lập tức cười híp mắt.

Vương Nhất Thành nhún vai, nói: "Nếu Lam Lăng thắng, lần sau anh sẽ càng nỗ lực hơn."

Lam Lăng: "Em cũng sẽ càng nỗ lực hơn."

Lầm bầm xong, cô cũng sốt ruột: "Em đi phòng bảo vệ xem thử."

"Đi đi, anh không đi cùng em đâu, anh đi kiểm tra thành quả thắng lợi của chính mình đây."

Lam Lăng: "Xì."

Vương Nhất Thành ngậm cười một mình quay về phòng học, Sấu Tử: "Ngũ ca Ngũ ca, thư bảo đảm của anh này."

Vương Nhất Thành đưa tay nhận lấy, Sấu Tử tò mò: "Lần này anh viết cái gì thế?"

Vương Nhất Thành: "Câu chuyện tình yêu."

Sấu Tử: "Ây dô dô!"

Quả nhiên thanh niên đã có vợ thì khác hẳn người bình thường mà.

"Cái gì thế?"

Vương Nhất Thành: "Không phải đã nói rồi sao, là câu chuyện tình yêu? Lam Lăng cảm thấy tất cả các câu chuyện tình yêu đều nên đoàn viên đại kết cục, nên cô ấy muốn viết một câu chuyện đoàn viên. Tôi cảm thấy câu chuyện tình yêu là bi kịch mới khiến người ta nhớ mãi không quên, tôi viết là một bi kịch. Mỗi người tự gửi bản thảo xem sao."

Khóe miệng Sấu Tử giật giật: "Hai người đúng là có tinh thần thật, quả nhiên là người có văn hóa."

Vương Nhất Thành: "Nói cứ như cậu không phải ấy."

Sấu Tử: "Tôi không có cái sức lực này của hai người đâu."

Vương Nhất Thành phì cười.

"Bản thảo này của anh khi nào phát hành?"

Vương Nhất Thành: "Tháng sau."

Anh đã xem thư rồi, nói: "Lịch xếp là tháng sau."

"Nhuận bút bao nhiêu?"

"Không nhiều, chỉ là một truyện ngắn, có thể có bao nhiêu? Tám đồng một nghìn chữ."

Sấu Tử: "Hả? Không thấp đâu. Bài này của anh bao nhiêu chữ?"

Vương Nhất Thành: "Chín vạn chữ."

Sấu Tử trừng to mắt: "Cái tên này anh đúng là biết làm màu, thế này là mấy trăm đồng rồi, anh còn giả vờ bình tĩnh với tôi. Mọi người xem, mọi người xem này, xem cái tên này biết ra vẻ cỡ nào, hơn bảy trăm đồng mà còn bảo với tôi là không nhiều. Còn có thiên lý nữa không."

Chu Kiến Thiết: "Quá đáng lắm luôn."

Sấu Tử: "Đúng thế."

Chu Kiến Thiết: "Hồi trước tôi đi làm, lương một tháng mới có ba mươi chín đồng, một khoản nhuận bút này của cậu ta gần bằng hai năm tiền lương của tôi rồi, cậu ta thế mà còn bảo không nhiều."

"Đúng thế!"

"Anh khiêm tốn quá đà chính là đạo đức giả đấy nhé."

Hai người kẻ xướng người họa, ai bảo quan hệ của họ tốt chứ.

Vương Nhất Thành: "Các cậu đây là ghen tị trắng trợn, tôi coi như nhìn thấu các cậu rồi, ghen tị chứ gì."

Chu Kiến Thiết: "Hừ."

Sấu Tử: "Hừ hừ."

Nhưng rất nhanh, Sấu Tử nói: "Cái này của anh có phải nhuận bút cao hơn cuốn trước không?"

Vương Nhất Thành gật đầu.

Sấu Tử: "Tôi thật sự không thể tưởng tượng nổi, anh lại đi viết tình yêu."

Vương Nhất Thành hất cằm: "Không ai hiểu tình yêu hơn tôi."

"Xì!"

Sấu Tử và Chu Kiến Thiết đều tỏ vẻ mình nhẫn nhịn hết nổi rồi.

Tên này đúng là biết chém gió.

"Vương Nhất Thành!"

Vương Nhất Thành ngẩng đầu, thấy Lam Lăng đứng ở cửa vẫy tay với anh, Vương Nhất Thành đứng dậy: "Thế nào?"

Lam Lăng cười híp mắt hất cằm lên, hơi kiêu ngạo vẫy vẫy phong thư trong tay, tự hào nói: "Thấy chưa, em cũng qua vòng duyệt rồi."

Vương Nhất Thành: "Vậy chúng ta vẫn bất phân thắng bại sao?"

Lam Lăng cười híp mắt: "Đúng vậy, sau này thi tiếp."

Vương Nhất Thành: "Được thôi, không thành vấn đề."

Anh thuận thế dựa vào cái bàn ở cửa, hỏi: "Của em khi nào phát hành?"

"Tháng sau."

Vương Nhất Thành nhướng mày: "Anh cũng vậy, chúng ta không phải là cùng lúc chứ?"

"Có khả năng."

Lam Lăng: "Vậy đến lúc đó xem ai được hoan nghênh hơn."

Vương Nhất Thành: "Được thôi."

Vì bản thảo được duyệt, tâm trạng Lam Lăng khá tốt, cô ngâm nga một điệu nhạc nhỏ nói: "Vậy em đi học đây."

Vương Nhất Thành gật đầu.

,

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.