Để cảm nhận chính xác cảm giác của bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire khi chúng bắt đầu cuộc hành trình mệt mỏi leo lên nhà ông bà Squalor, thì các bạn nên nhắm mắt khi đọc chương này, bởi vì ánh sáng lờ mờ từ mấy cây nến trên bậc thang làm chúng có cảm thấy đôi mắt chúng như đang nhắm mặc dù nó đang nhìn chăm chăm hết mức có thể. Tại mỗi khúc quanh trên cầu thang, có một cái cửa dẫn đến căn nhà mỗi lầu và một cái cửa thang máy. Phía sau cửa thang máy, bọn trẻ không nghe thấy gì hết, vì thang máy đã tắt, nhưng phía sau cánh cửa dẫn đến căn nhà bọn trẻ nghe thấy tiếng ồn của những người sống ở đây. Khi tới lầu bảy, chúng nghe tiếng hai người đàn ông cười vì ai đó kề chuyện cười. Khi tới lầu mười hai, chúng nghe tiếng nước văng tung tóe vì ai đó đang tắm. Khi tới lầu mười chin, chúng nghe tiếng một ngưởi phụ nữ nói "Để tụi nó ăn bánh đi." Bằng một giọng lạ lẫm.
"Chị tự hỏi mọi người sẽ nghe thấy gì khi đi ngang qua căn nhà trên cùng." Violet hỏi lớn "khi chúng ta sống trong đó."
"Em hi vọng họ sẽ nghe tiếng lật trang sách." Klaus nói "Có thể ông bà Squalor sẽ có một số cuốn sách thú vị để đọc."
"Hoặc có thể người ta sẽ nghe thấy tiếng chị dùng cái cờ lê." Violet nói "Chị hi vọng nhà Squalor có vài dụng cụ và họ sẽ cho chị dùng để phát minh."
"Crife!" Sunny nói, nó bò cẩn thận qua một trong mấy cây nến.
Violet nhìn xuống và mìm cười "Chị không nghĩ đó là vấn đề đâu, Sunny." Con bé nói "Em thường tìm thấy cái gì đó để cắn. Chừng nào em muốn anh chị ẵm thì nói nha."
"Em ước gì có ai đó ẵm em." Klaus nói vịn lấy cái lang cang "Em bắt đầu thấy mệt rồi."
"Chị cũng vậy." Violet thừa nhận "Em nghĩ là sau khi bá tước Olaf bắt chúng ta chạy ngần ấy vòng khi ông ta cải trang thành giáo viên thể dục, thì mấy bậc thang này không làm chúng ta mệt đúng không, nhưng thực ra không phải vậy. Ta đang ở lầu mấy vậy?"
"Em không biết." Klaus nói "Mấy cái cửa không ghi số, em đếm hụt rồi."
"Chúng ta sẽ không lộn nhà đâu." Violet nói "Nó trên tầng cao nhất, nên chúng ta chỉ cần đi đến bậc thang cuối cùng."
"Ước gì chị có thể sáng chế ra cái gì đó mang chúng ta lên lầu." Klaus nói.
Violet cười mặc dù em nó không thể thấy trong bóng tối. "Thiết bị đó được phát minh lâu rồi." Con bé nói "Nó gọi là thang máy. Nhưng thang máy lỗi mốt rồi, nhớ không?"
Klaus cũng cười "Và những bàn chân mệt mõi đang là mốt." nó nói.
"Em còn nhớ lúc đó." Violet nói "Ba mẹ tham gia Cuộc Thi Chạy Thường Niên lần thứ mười sáu, chân họ mệt mõi tới mức khi về nhà, ba chuẩn bị bữa tối trong khi ngồi trên sàn bếp thay vì đứng."
"Dĩ nhiên em nhớ rồi." Klaus nói "Tụi mình chỉ được ăn salad, vì ba mẹ đâu có đứng tới cái bếp đâu."
"Đó sẽ là một bữa ăn tuyệt vời cho dì Josephine." Violet nói và nhớ về một trong những người bảo hộ trước kia "Dì ấy không bao giờ muốn dùng bếp vì sợ nó nổ."
"Pomres." Sunny nói buồn bã. Ý nó là "Khi tắt bếp thì dì vẫn sợ."
"Đúng rồi." Violet nói nhỏ lại khi bọn trẻ nghe thấy tiếng ai đó hắc xì sau cánh cửa.
"Không biết nhà Squalor như thế nào ha." Klaus nói.
"Họ chắc phải khá giả mới sống ở Dark Avenue này." Violet nói.
"Akrofil." Sunny nói, nghĩa là "Và dĩ nhiên họ không sợ độ cao."
Klaus mìm cười và nhìn em nó "Em có vẻ mệt rồi, Sunny." Nó nói "Violet và anh có thể thay phiên ẵm em. Anh chị sẽ thay phiên sau mỗi ba lầu."
Violet gật đầu đồng ý với kế hoạch của Klaus, và sau đó nó nói lớn "Đúng vậy." vì nó nhận ra cái gật đầu của nó trong bóng tối chẳng ai thấy cả. Chúng tiếp tục đi lên và rất tiếc khi phải nói rằng hai đứa lớn nhà Baudelaire phai thay phiên nhau ẵm Sunny rất nhiều lần. Nếu bọn trẻ nhà Baudelaire đi một cầu thang bình thường, tôi sẽ viết câu "lên và lên chúng đi", nhưng ở trường hợp này tôi phài viết "Lên và lên và lên và lên" và nó sẽ kéo dài bốn mươi tám hay tắm mươi bốn trang rồi mới việt được "chúng đi", bởi vì cái cầu thang này dài không tưởng. Thỉnh thoảng chúng đi qua một bóng người đi xuống nhưng tụi nhỏ quá mệt để nói "chào buổi chiều" - và sau đó là "chào buổi tối" với những cư dân sống trong tòa nhà số 667 Dark Avenue. Bọn trẻ nhà Baudelaire bắt đầu đói. Chúng bắt đầu đau nhức. Chúng bắt đầu mệt khi nhìn chằm chằm vào ánh nến, bậc thang và mấy cái cửa. Cho đến khi chúng không thể chịu đựng được nữa, chúng đi đến một cây nến khác, một bật thang khác, và một cái cửa khác, và khoảng năm lượt sau đó, bậc thang cuối cùng cũng kết thúc, để lại bọn nhỏ đuối sức trong một căn phòng nhỏ với cây nến cuối cùng ngồi chính giữa cái thảm. Bằng ánh sáng ngọn nến, bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire có thể nhìn thấy cánh cửa dẫn đến ngôi nhà mới của chúng, bên kia lối đi, qua cánh cửa thang máy có mấy cái nút mũi tên bên cạnh.
"Chị nghĩ là." Violet nói, thở hổn hển "Nếu cái thang máy còn là mốt, chúng ta sẽ đến căn nhà của gia đình Squalor trong vài phút."
"Có lẽ nó sẽ sớm trở lại mốt thôi." Klaus nói "Em hi vọng vậy. Cái cửa kia chắc là nhà của gia đình Squalor. Ta gõ cửa thôi."
Chúng gõ cửa, và ngay lập tức cánh cửa mở ra một người đàn ông cao lớn mặc bộ đồ sọc mỏng dài dọc xuống. Bộ com-lê này gọi là đồ vest sọc, thường được mặc bởi các ngôi sao điện ảnh và mấy tay găng tơ.
"Ta nghĩ là ta nghe thấy ai đó đến gần cửa." người đàn ông nói, trao cho tụi nhỏ một nụ cười lớn đến nổi chúng có thể nhìn thấy trong căn phòng mờ. "Mời vào. Tên ta là Jerome Squalor, ta rất vui khi tụi cháu đến đây ở với chúng ta."
"Cháu cũng rất vui khi gặp bác, bác Squalor." Violet nói, nó vẫn thở hổn hển và hai đứa em nó bước tới lối vào cũng mờ ảo như cầu thang "Cháu là Violet Baudelaire, đây là em trai cháu, Klaus và em gái cháu, Sunny."
"Trời thần ơi, hình như cháu khó thở." Ông Squalor nói "May mắn thay, ta nghĩ ta có thể giúp cháu hai điều về việc đó. Đầu tiên là cháu có thể không gọi ta lác bác Squalor nữa mà hãy gọi là Jerome. Ta cũng sẽ gọi các cháu bằng tên. Và cách đó sẽ giúp ta tiết kiệm hơi thở. Thứ hai, ta sẽ pha cho cháu một ly martini lạnh thơm ngon. Vào lối này,"
"Một ly martini à?" Klaus hỏi "Đó là thức uống có cồn phải không?"
"Bình thường là vậy." Jerome đồng ý "Nhưng bây giờ, rượu martini lỗi mốt rồi. Một ly martini chỉ đơn giản là một ly nước lạnh đựng trong một cái ly sang chảnh cùng đầu ô liu, nên nó hoàn toàn phù hợp cho trẻ em cũng như người lớn."
"Cháu chưa bao giờ uống một ly martini như vậy." Violet nói "Nhưng cháu sẽ thử."
"Ah!" Jerome nói "Cháu thích mạo hiểm, ta thích điều đó trong một con người, mẹ cháu cũng thích mạo hiểm, cháu biết đấy, cô ấy và ta là bạn tốt của nhau. Chúng ta từng leo núi Fraught với vài người bạn - quỷ thần ơi chắc cũng hai mươi năm rồi. Núi Fraught bước biết đến là có nhiều động vật nguy hiểm, nhưng mẹ cháu không sợ. Rồi sau đó, bay lên trời-"
"Jerome, ai ngoài cửa thế?" Một giọng nói từ phòng bên, một người đàn bà cao và mảnh khảnh cũng mặc đồ vest sọc bước ra. Bà ta có móng tay dài được đánh bóng kỹ lưỡng đến mức nó chiếu sáng ngay cả trong ánh sáng lờ mờ.
"Dĩ nhiên là bọn trẻ nhà Baudelaire rồi." Jerome trả lời.
"Nhưng hôm nay chúng đâu có tới." Người đàn bà hét lên.
"Có chứ." Jerome nói "Anh đã trông chờ chúng từng ngày! Em biết mà." Ông ta nói, kéo người đàn bà đến lũ trẻ nhà Baudelaire "Ta muốn nhận nuôi các cháu từ lúc nghe tin đám cháy. Nhưng thật không may, điều đó không thể."
"Trước đây trẻ mồ côi bị lỗi mốt." Người đàn bà giải thích "Bây giờ lại là mốt."
"Vợ ta lúc nào cũng chú ý cái gì lỗi mốt và đang là mốt." Jerome nói "Ta không quan tâm nhiều lắm. Cô ta là người khăng khăng đưa ra ý kiến loại bỏ thang máy. Esme, anh chuẩn bị làm vài ly martini nước. Em dùng một ly không?"
"Có chứ!" Esme thét lên "Martini nước đang là mốt!" Bà ta bước nhanh về phía tụi nhỏ và nhìn chúng "Ta là Esme Gigi Geniveve Squalor, cố vấn tài chính quan trọng thứ sáu của thành phố." Bà ta tuyên bố "Mặc dù tôi giàu không tưởng, nhưng mấy đứa có thể gọi ta là Esme. Ta sẽ học tên mấy đứa sau. Ta rất vui khi các cháu ở đây, bởi vì trẻ mồ côi đang là mốt, và khi bạn bè ta biết ta có ba đứa trẻ mồ côi thực sự, họ sẽ phát bệnh vì ghen tị, đúng không Jerome?"
"Anh hi vọng là không." Jerome nói và dẫn tụi nhỏ qua một cánh hành lang dài âm u đến một cái phòng to lớn âm u có nhiều cái ghế bành, bàn ghế sang chảnh. Phía xa cuối phòng là một dãy cửa sổ phủ màn nên ánh sáng không thể chiếu vào. "Anh không thích nghe ai đó bệnh. Ngồi đi các cháu, và chúng ta sẽ nói cho các cháu nghe một tí về ngôi nhà mới."
Bọn trẻ nhà Baudelaire ngồi xuống ba cái ghế to lớn, mừng rõ vì cuối cùng cũng được nghỉ chân. Jerome bước đến một cái bàn để bình nước bên cạnh một cái tô ô liu và mấy cái ly sang chảnh, ông nhanh chóng chuẩn bị martini nước. "Đây đây." Ông ta nói rồi đưa cho Esme và bọn trẻ mỗi người một cái ly sang chảnh "Để chúng ta xem. Trong trường hợp các cháu lạc đường, hãy nhớ số nhà là 667 Dark Avenue, căn nhà trên cùng."
"Đừng có nói mấy điều ngớ ngẩn vậy chứ." Esme nói, vẫy vẫy bàn tay dài móng trước mặt như thể bị một con bướm đêm tấn công "Mấy đứa, đây là mấy điều cần biết. Bóng tối là mốt. Ánh sáng lỗi mốt. Thang máy lỗi mốt. Vest sọc là mốt. Mấy cái đồ kinh tởm tụi cháu mặc đang lỗi mốt."
"Ý Esme là." Jerome nói "Chúng ta muốn các cháu cảm thấy thoải mái nhất có thể."
Violet uống một ngụm martini nước. Con bé thấy nó không khác gì là nước bình thường với một ít vị ô liu. Con bé không thích lắm nhưng nó giúp con bé giải khát sau khi leo cầu thang. "Rất tuyệt." con bé nói.
Ông Poe có kể ta nghe về những người giám hộ của các cháu trước đây." Jerome nói, lắc đầu "Ta cảm thấy kinh khủng giùm các cháu, đáng lẻ ta đã lo lắng cho các cháu suốt thời gian qua."
"Nhưng không thể giúp." Esme nói "Vì khi cái gì đó lỗi mốt, thì nó lỗi mốt, và trẻ mồ côi từng lỗi mốt."
"Ta cũng có nghe về bá tước Olaf." Jerome nói "Ta bảo người giữ cửa không được để ai vào tòa nhà, bất kể người đó trông lờ mờ như cái tên đáng ghét đó nên mấy đứa sẽ được an toàn."
"Thật dễ chịu." Klaus nói.
"Dù sao thì hắn ta cũng đang trên núi." Esme nói "Nhớ không Jerome? Người quản lý ngân hàng lỗi thời này nói ông ta sẽ đi trực thăng lên núi tìm cặp song sinh bị hắn ta bắt cóc."
"Thực ra." Violet nói "Họ sinh ba, các bạn nhà Quagmire là bạn tốt của chúng cháu."
"Trời ơi!" Jerome nói "Chắc các cháu lo đến phát bệnh!"
"Vâng, nếu họ tìm thấy chúng sớm." Esme nói "Có lẽ chúng ta sẽ nhận nuôi chúng luôn. Năm đứa trẻ mồ côi! Ta sẽ là người khủng nhất thị trấn này!"
"Ta có đủ phòng cho chúng mà." Jerome nói "Đây là căn nhà có bảy mươi mốt phòng ngủ, nên mấy đứa cứ việc chọn phòng. Klaus này, ông Poe nói là cháu thích sáng chế đồ đúng không?"
"Chị cháu mới là nhà sáng chế." Klaus trả lời "Cháu thích tìm tòi hơn."
"Vậy thì" Jerome nói "Cháu ở phòng ngủ cạnh thư viện. còn Violet ở phòng có cái ghế thùng lớn, để giữ các dụng cụ. Sunny ở phòng giữa. Thấy sao nào?" Dĩ nhiên điều đó nghe tuyệt vời rồi, nhưng bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire chưa kịp nói thì tiếng chuông điện thoại reo lên ngay lập tức.
"Em nghe cho! Em nghe cho!" Esme hét lên và chạy qua phòng nghe điện thoại "Nhà Squalor nghe." Bà ta nói vào ống nghe và chờ người bên kia nói lại "Vâng, đây là bà Squalor. Vâng. Vâng. Vâng? Oh, cám ơn, cám ơn, cám ơn!" Bà ta gác máy và quay lại bọn trẻ. "Đoán xem?" Bà ta hỏi "Ta có một số tin thú vị về những gì ta nói!"
"Tìm được các bạn nhà Quagmire rồi hả?" Klaus hi vọng.
"Ai?" Esme hỏi "À, là chúng. Không, chưa tìm được chúng. Đừng ngớ ngẩn vậy chứ. Jerome, mấy đứa nghe em nói đây - Bóng tối lỗi thời rồi! Ánh sáng là mốt!"
"À, anh không chắc đó là tin thú vị." Jerome nói "Nhưng sẽ rất nhẹ nhõm nếu có chút ánh sáng ở đây. Đến đây mấy đứa Baudelaire, giúp bác vén màng qua nào rồi các cháu sẽ được nhìn quang cảnh của ta. Các cháu sẽ nhìn mọi thừ chút xíu từ độ cao này."
"Em sẽ đi mở hết đèn trong nhà." Esme nói rồi thở dài "Nhanh lên, trước khi ai đó thấy cái nhà này vẫn tối!"
Esme chạy khỏi phòng trong khi Jerome nhìn mấy đứa nhỏ nhún vai rồi đi tới mấy cái cửa sổ. Bọn trẻ nhà Baudelaire đi theo ông ta, giúp ông ta mở mấy tấm màng nặng trịch che phủ cửa sổ. Ngay lập tức, ánh sáng chiếu vào phòng làm cho họ nheo mắt khi mắt đang điều chỉnh theo ánh sáng thường. Nếu bọn trẻ nhà Baudelaire nhìn quanh căn nhà khi có ánh sáng đầy đủ, chúng mới thấy được độ sang trọng của nội thất. Cái ghế dài có gối đệm thêu bằng bạc. Cái ghế được sơn bằng vàng. Và bàn được làm từ gỗ các loại cây đắt nhất thế giới. Nhưng bọn trẻ không nhìn quanh căn phòng sang trọng đó. Chúng đang nhìn ra thành phố bên dưới.
"Khung cảnh kì diệu, các cháu có nghĩ vậy không?" Jerome hỏi chúng và chúng gật đầu đồng ý. Dường như họ đang nhìn ra một thành phố tí hon, với mấy hộp diêm thay vì tòa nhà, những cái kẹp sách thay vì con đường. Họ có thể thấy những miếng màu tí hon như những con côn trùng nhưng thật ra là những chiếc xe và toa xe trong thành phố, chúng lái trên những cái kẹp sách đến những hộp diêm nơi những chấm nhỏ con người làm việc và sinh sống. Bọn trẻ nhà Baudelaire có thể nhìn thấy khu phố chúng ở với ba mẹ và một phần thị trấn bạn nó ở, và ở một dải màu xanh nhạt xa xa là bãi biển nơi chúng nhận được tin khủng khiếp bắt đầu tất cả bất hạnh.
"Ta biết các cháu sẽ thích nó." Jerome nói "Rất đắt đỏ để sống trong căn nhà cao nhất nhưng ta nghĩ rằng đó là cái giá cho tầm nhìn như thế này. Nhìn những cái hộp tí hon bên đó kìa là nhà máy sản xuất nước cam. Tòa nhà màu tía bên cạnh công viên là nhà hàng yêu thích của ta. Oh, nhìn thẳng xuống kìa, họ chặt hết mấy cái cây khủng khiếp làm con đường ta tối tăm."
"Dĩ nhiên là phải chặt rồi." Esme nói, nhanh chóng trở lại phòng thổi hết mấy cây nến ngồi trên lò sưởi "Ánh sáng bình thường là mốt, nó mốt như martini nước, vest sọc và trẻ mồ côi."
Violet, Klaus và Sunny nhìn thẳng xuống, và thấy Jerome nói đúng. Những cái cây kì lạ che khuất ánh sáng mặt trời trên đường Dark Avenue nhìn chẳng cao hơn một cuộn giấy từ độ cao này, đang bị chặt bởi những chấm nhỏ người làm vườn. Mạc dù cây cối làm cho đường phố trở nên ảm đạm nhưng trông khá tàn nhẫn khi chặt hết như vậy, để lại những cây, từ cửa sổ này, nhìn như những cái đinh ghim. Ba đứa trẻ nhìn nhau và nhìn xuống đường Dark Avenue. Những cái cây không còn mốt nữa, nên mấy người làm vườn loại bỏ chúng. Bọn trẻ nhà Baudelaire không dám nghĩ điều gì sẽ xảy ra nếu trẻ mồ côi không còn là mốt nữa.