Thang Máy Thế Phẩm

Lượt đọc: 37 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10

❊ ❊ ❊

Thành ngữ Pháp "cul-de-sac" mô tả điều bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire tìm ra khi chúng đi tới cuối hành lang, và cũng giống như tất cả các thành ngữ của Pháp, nó dễ hiểu hơn khi bạn dịch từng từ tiếng Pháp sang tiếng Anh. Từ "de", ví dụ, là một từ rất phổ biến trong tiếng Pháp, cho nên khi tôi không biết một chữ tiếng Pháp, tôi có thể chắc rằng từ "de" nghĩa là "của". Từ "sac" ít phổ biến hơn, nhưng tôi khá chắc nó có nghĩa là cái gì đó giống như "tình huống bí ẩn". Còn từ "cul" là từ tiếng Pháp hiếm nên tôi phải dựa vào bản dịch và tôi đoán trong trường hợp này nó có nghĩa là "Ở cuối hành lang tăm tối, bọn trẻ nhà Baudelaire tìm thấy một loại", cho nên thành ngữ "cul-de-sa" ở đây có nghĩa là "Ở cuối hành lang tăm tối, bọn trẻ nhà Baudelaire tìm thấy một loại tình huống bí ẩn."

Nếu bọn trẻ nhà Baudelaire có thể chọn một câu thành ngữ Pháp cho thứ đang chờ chúng ở cuối hành lang, chúng sẽ chọn một câu có nghĩa là "Ngay khi ba đứa trẻ đến cuối hành lang, cảnh sát bắt Gunther và giải cứu anh em nhà Quagmire." Hay ít nhất là "Bọn trẻ nhà Baudelaire vui mừng khi thấy hành lang dẫn thẳng đến Veblen Hall, nơi Buổi Đấu Giá tổ chức." Nhưng cuối hành lang được chứng minh là bí ẩn và đáng lo ngại như phần còn lại của nó. Toàn bộ độ dài của hành lang rất tối và nhiều khúc quanh quẹo khiến ba đứa nhỏ liên tục bị va vào tường. Trần hành lang rất thấp - Gunther hẳn đã phải cúi mình khi ông ta dùng nơi này vào kế hoạch thâm độc của mình - và trên đầu chúng, ba đứa nhỏ có thể nghe thấy nhiều tiếng ồn có thể nói cho chúng biết hành lang đang dẫn chúng đến đâu. Sau vài khúc quẹo, chúng nghe thấy giọng nói của người gác cửa cùng tiếng bước chân của ông ta khi ông ấy đi lại bên trên, rồi bọn trẻ nhà Baudelaire nhận ra chúng chắc đang ở dưới sảnh chung cư mà nhà Squalor ở. Sau vài khúc quanh tiếp, chúng nghe hai người đàn ông thảo luận về trang trí biển cả rồi chúng nhận ra chúng đang bên dưới Dark Avenue. Và thêm vài khúc quanh co nữa, chúng nghe tiếng rầm rầm của một chiếc xe điện cũ chạy qua đầu, rồi chúng biết hành lang đang dẫn chúng đi dưới một trạm xe điện thành phố. Thêm tiếp nhiều nhiều khúc quẹo sau, bọn trẻ nhà Baudelaire nghe nhiều âm thanh khác của thành phố - tiếng móng ngựa, tiếng ken két của các thiết bị nhà máy, tiếng chuông nhà thờ và tiếng lóc cóc khi người ta làm rớt đồ - nhưng cuối cùng khi chúng đến cuối hành lang, không còn âm thanh nào trên đầu chúng nữa. Bọn trẻ nhà Baudelaire đứng yên và cố tưởng tượng ra một nơi trong thành phố hoàn toàn im lặng.

"Em nghĩ ta đang ở đâu?" Violet hỏi, lắng tai nghe thật kĩ "Nó im lặng như là ngôi mộ bên trên."

"Đó không phải là điều em lo." Klaus trả lời, gõ vào tường bằng cái kẹp lửa "Em không thể tìm thấy chỗ quẹo nào cả. Em nghĩ ta đang ở cuối đường."

"Cuối đường!" Violet nói và gõ cái kẹp lên bức tường đối diện "Không thê hết đường. Không ai xây một đường hầm mà không dẫn tới đâu cả."

"Pratjic." Sunny nói nghĩa là "Gunther phải kết thúc nó ở đâu đó nếu ông ta dùng lối đi này."

"Em đang gõ từng inch trên tường." Klaus nói hung hang "Không có cửa, cầu thang, khúc quanh hay bất cứ thứ gì. Hết đường rồi. Không còn từ nào cho nó cả. Có một câu thành ngữ Pháp cho "cùng đường" nhưng em không thể nhớ."

"Chị đoán chúng ta phải quay bước về sau." Violet khổ sở nói "Chị đoán ta phải quay quanh tìm đường quay lại, leo lên cái lưới rồi nhờ Sunny dùng răng leo lên nhà tìm vài thứ có thể nối làm dây, rồi leo lên tâng cao nhất, trượt lang cang xuống sảnh, rồi lẻn qua người gác cửa và chạy tới Veblen Hall."

"Pyetian." Sunny nói nghĩa là "Chúng ta sẽ không thể kịp giờ ngăn chặn Gunther và cứu anh em nhà Quagmire."

"Chị biết." Violet thở dài "Nhưng chị không biết ta phải làm gì nữa. Cứ như chúng ta bất lợi rồi, dù có mấy cái kẹp lửa này."

"Nếu ta có mấy cái xẻng." Klaus nói "Ta có thể đào đường ra khỏi hành lang này, nhưng ta không thể dùng kẹp lửa làm xẻng."

"Tend." Sunny nói nghĩa là "Nếu ta có thuốc nổ, ta có thể cho tanh bành mở lối ra khỏi hành lang này, nhưng ta không thể dùng kẹp lửa như thuốc nổ."

"Nhưng ta có thể dùng chúng để gây tiếng động." Violet nói ngay "Hãy đập lên trần bằng kẹp lửa của chúng ta, và biết đâu ta có thể gây sự chú ý với ai đó đang đi qua."

"Nhưng nghe có ai đi qua đâu." Klaus nói "Nhưng tốt hơn nên thử. Lại đây, Sunny. Anh ẵm em lên để em cũng có thể gõ vào trần."

Klaus ẵm em gái nó lên, và ba đứa bắt đầu gõ vào trần, dự là mất vài phút. Nhưng ngay khi kẹp của chúng vừa chạm một cái vào trần, bọn trẻ nhà Baudelaire bị tắm bằng bụi đen. Nó rơi lên chúng như cơn bão khô bẩn thỉu và tụi nhỏ phải ngưng lại ho, dụi mắt và phun bụi từ miệng ra.

"Ugh!" Violet phun ra "Thấy gớm quá."

"Mùi nó như bánh mì khét." Klaus nói.

"Peflob!" Sunny ré lên.

Khi đó, Violet ngừng ho, liếm đầu ngón tay và suy nghĩ "Đó là tro." Con bé nói "Có lẽ chúng ta đang ở dưới lò sưởi."

"Em không nghĩ vậy." Klaus nói "Nhìn lên."

Bọn trẻ nhà Baudelaire nhìn lên và thấy lớp bụi để lộ ra một vệt sáng nhỏ bằng cây bút chì. Bọn trẻ nhìn chăm chú vào nó và có thể thấy mặt trời buổi sáng đang rọi thẳng vào chúng.

"Tisdu?" Sunny nói nghĩa là "Nơi nào trong thành phố mà mình có thể thấy tro tàn ngoài đường?"

"Có thể ta đang ở dưới cái lò nướng thịt." Klaus nói.

"Ta sẽ sớm biết thôi." Violet trả lời và bắt đầu quét đống bụi ra khỏi trần. Khi nó rơi lên đám nhỏ một màn bụi đen dày, sọc ánh sáng trở thành bốn sọc, giống như một hình vuông được vẽ lên trần. Bên cạnh ánh sáng hình vuông, bọn trẻ nhà Baudelaire có thể thấy một cặp bản lề "Nhìn kìa." Violet nói "Nó là một cái cửa sập. Ta không thể thấy nó trong bóng tối của hành lang như nó ở đó."

Klaus đẩy cái kẹp vào cái cửa sập để cố mở nó, nhưng nó không nhúc nhích. "Dĩ nhiên nó khóa rồi." Nó nói "Em cá Gunther khóa nó lại khi ông ta bắt anh em nhà Quagmire đi."

Violet nhìn cái cửa sập và mấy đứa nhỏ có thể thấy qua ánh sáng mặt trời chiếu vào, con bé cột tóc nó lại bằng dải ruy băng để tóc không vướn mắt. "Một cái ổ khóa không thể ngăn cản chúng ta." Con bé nói "Không phải tất cả các cách chúng ta đã dùng. Chị nghĩ bây giờ đúng thời điểm cho mấy cái kẹp này rồi - không phải đuốc hàn, không phải vật làm ồn." Con bé mỉm cười và chuyển sự chú ý của nó sang hai đứa em "Chúng ta có thể dùng nó như cái xà beng." Nó nói hào hứng.

"Herdiset?" Sunny hỏi.

"Xà beng là một cái đòn bẩy di dộng." Violet nói "Và mấy cái kẹp sẽ làm việc hoàn hảo. Chúng ta sẽ dính cái đầu cong vào phần mà ánh sáng chiếu qua, sau đó đẩy phần còn lại xuống. Nó sẽ kéo cái cửa sập xuống. Hiểu chưa?"

"Em nghĩ vậy." Klaus nói "Thử thôi." Bọn trẻ nhà Baudelaire thử. Cẩn thận, chúng đính phần kẹp bị nung nóng trong lò vào khe ánh sáng hình vuông. Rồi gồng mình nổ lực, chúng đẩy đầu kẹp xuống mạnh hết sức có thể, và tôi rất vui mừng khi bào rằng mấy cái xà beng này làm việc tuyệt vời. Với một âm thanh tanh tách to lớn kèm một đám tro bụi khác, cái cửa sập bị bẻ cong trên bản lề và vung về phía mấy đứa nhỏ, làm chúng phải cúi xuống né. Ánh mặt trời chiếu vào hành lang, bọn trẻ nhà Baudelaire thấy rằng cuối cùng chúng cũng đã đi đến cuối hành trình dài và tối tăm. "Thành công rồi!" Violet thốt lên "Nó thật sự hiệu quả!".

"Đúng thời điểm cho kĩ năng sáng chế của chị." Klaus hét lên "Giải pháp nằm ngay trên đầu kẹp của chúng ta!"

"Lên!" Sunny ré lên và ba đứa đồng ý. Nhón chân lên, bọn trẻ nhà Baudelaire có thể tóm lấy cái bản lề và kéo mình ra khỏi hành lang, để lại đằng sau mấy cái xà beng của chúng, rồi trong một khoảnh khắc chúng nheo mắt dưới ánh mặt trời.

Một trong những tài sản có giá trị nhất của tôi là chiếc hộp gỗ nhỏ có khóa đặc biệt hơn năm trăm tuổi, và nó hoạt động theo một mã bí mật mà ông tôi đã dạy cho tôi. Ông tôi đã học nó từ ông của ông và ông của ông học nó từ ông của ông và tôi sẽ dạy nó cho cháu của tôi nếu tôi sẽ một gia đình cho riêng mình thay vì sống phần đời còn lại một mình trên thế giới này. Chiếc hộp gỗ nhỏ là một trong những tài sản quý giá nhất của tôi, vì khi khóa được mở đúng mã, một chiếc chìa khóa bạc nhỏ sẽ được tìm thấy bên trong và chiếc chìa này mở khóa một trong những tài sản quý giá nhất của tôi, là một cái hộp gỗ lớn hơn một chút được tặng cho tôi bởi người phụ nữ mà ông tôi từ chối nói đến. Bên trong cái hộp gỗ lớn hơn một chút này là một cuộn giấy da, một từ ở đây có nghĩa là "một số tờ giấy rất cũ in hình bản đồ thành phố vào thời điểm những đứa trẻ mồ côi nhà Baudelaire sống". Bản đồ có từng chi tiết của thành phố được viết bằng mực xanh đen, với số đo các tòa nhà, bản phác thảo trang phục, biểu dồ thay đổi thời tiết được thêm bên lề bởi mười hai đời chủ trước đây và tất cả đều chết hết. Tôi đã dành nhiều nhiều giờ để có thể tính từng inch bản đồ này cẩn thận hết mức, để mọi thử tìm hiểu được từ nó có thể sao chép vào tài liệu của tôi và sau đó là vào mấy quyển sách như thế này, trong niềm hi vọng rằng công chúng cuối cùng cũng sẽ thấu hiểu được từng chi tiết của âm mưu thâm độc mà tôi dành cả đời để cố trốn thoát. Bản đồ bao gồm hàng ngàn thứ hấp dẫn được khám phá bởi các nhà thám hiểm, điều tra viên hình sự, và những diễn viên xiếc suốt những năm qua, nhưng điều thú vị nhất mà bản đồ chứa đựng được phát hiện ngay thời điểm đó bởi bọn trẻ nhà Baudelaire. Đôi khi, trong đêm khuya khi tôi không ngủ được, tôi đứng dậy khỏi giường, mở mã khóa hộp gỗ nhỏ để lấy cái chìa khóa bạc mở hộp gỗ lớn hơn một chút để tôi có thể ngồi vào bàn của mình và nhìn lại, bên ánh nến, hai đường chấm chấm cho thấy hành lang ngầm bắt đầu từ đáy trục thang máy tại 667 Dark Avenue rồi kết thúc tại cửa sập mà bọn trẻ nhà Baudelaire đã xoay sở mở ra bằng mấy thanh xà beng tự chế. Tôi nhìn chằm chằm vào phần thành phố nơi bọn trẻ mồ côi chui ra khỏi cái hành lang kinh khủng đó, nhưng dù tôi có nhìn chăm chú thế nào thì tôi cũng không thể tin nổi vào mắt mình, chứ đừng nói đến mắt của mấy đứa nhỏ.

Chị em nó ở trong bóng tối quá lâu đến nổi chúng mất nhiều thời gian để làm quen với môi trường xung quanh, đứng một lúc, dụi mắt và cố nhìn chính xác nơi mà cửa sập dẫn ra. Nhưng trong ánh sáng mặt trời đột ngột buổi sáng, điều duy nhất mà bọn trẻ có thể thấy là cái bóng dáng mũm mĩm của một người đàn ông đứng gần chúng.

"Xin lỗi." Violet gọi, mắt vẫn đang điều chỉnh "Chúng cháu cần đến Veblen Hall. Khẩn cấp. Ông có thể chỉ đường cho chúng cháu không?"

"C..cách ha...hai kh..khối hướng đó." Cái bóng nói cà lăm, rồi bọn trẻ dần dần nhận ra đó là một người đưa thư hơi thừa cân, đứng trên đường và nhìn bọn trẻ một cách sợ hãi. "Đừng làm hại tôi." Người đưa thư nói thêm, bước ra xa khỏi tụi nhỏ.

"Tụi cháu không làm hại ông." Klaus nói, phủi tro khỏi mắt kính.

"Ma lúc nào cũng nói như vậy." Người đưa thư nói "Nhưng rồi chúng cũng làm hại thôi."

"Nhưng tụi cháu đâu phải ma." Violet nói.

"Đừng có nói với tôi mấy người không phải là ma." Người đưa thư trả lời "Tôi tự mình thấy mấy người hiện lên từ đống tro, như thể mấy người đến từ lòng đất. Người ta luôn đồn lô đất này bị ám, nơi dinh thự nhà Baudelaire bị cháy rụi, và giờ tôi tin điều đó là thật."

Người đưa thư bỏ chạy trước khi bọn trẻ nhà Baudelaire có thể trả lời, nhưng tụi nó quá ngạc nhiên với câu từ của ông ấy để có thể nói tiếp. Chúng chớp chớp mắt trong nắng sáng và cuối cùng mắt chúng cũng điều chỉnh lại để thấy người đưa thư nói đúng. Đúng như vậy. Dĩ nhiên không phải ba đứa nhỏ là ma. Chúng không phải những sinh vật ma quái trồi lên từ lòng đất mà chúng leo mình ra khỏi hành lang. Nhưng người đưa thư nói đúng vị trí chúng đang ở. Bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire nhìn xung quanh, và chụm lại với nhau như thể họ vẫn còn trong hành lang tối tăm thay vì ngoài trời trong sáng ban ngày, đứng giữa đống tro tàn ngôi nhà bị phá hủy của chúng.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lemony Snicket

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.