Nhiều năm trước khi bọn trẻ nhà Baudelaire được sinh ra, Veblen Hall đã thắng giải thưởng Cánh Cửa uy tín, một giải thưởng được trao tặng mỗi năm cho cái cửa xây đẹp nhất thành phố, và nếu bạn tự mình dứng trước Veblen Hall, như bọn trẻ nhà Baudelaire sáng đó, bạn sẽ ngay lập tức thấy tại sao ủy ban lại trao chiếc cúp màu hồng sáng bóng cho cái cửa được đánh bóng loáng, với cái bản lề bằng đồng tinh tế, cùng cái nắm cửa sáng bóng tuyệt đẹp được làm từ khối pha lê tốt thứ hai thế giới. Nhưng ba chị em nó không có hứng để đánh giá cao mấy chi tiết kiến trúc. Violet dẫn đầu đường cầu thang tới Veblen Hall và nắm lấy cái nắm cửa mà không nghĩ là tro bụi sẽ để lại trên bề mặt được đánh bóng của nó. Nếu tôi ở đó với bọn trẻ nhà Baudelaire, tôi sẽ không bao giờ mở cái cửa từng đoạt giải này. Tôi sẽ cân nhắc bản thân mình đã may mắn thoát khỏi lưới treo giữa trục thang máy, để thoát khỏi kế hoạc xấu xa của Gunther, tôi sẽ chạy trốn đến một nơi xa xôi trên thế giới rồi trốn khỏi Gunther và đồng bọn của ông ấy suốt cuộc đời còn lại còn hơn là mạo hiểm đi gặp gỡ nhân vật phản diện nguy hiểm này - một cuộc gặp gỡ, tôi rất tiếc khi phải nói, điều đó chỉ mang lại thêm nhiều đau khổ hơn cho cuộc sống sau này của ba đứa trẻ mồ côi. Nhưng ba đứa trẻ này can đảm hơn tôi nhiều, chúng dừng lại một chút để lấy hết can đảm dùng nó.
"Phía sau cái nắm cửa này." Violet nói "Là cơ hội cuối cùng của chúng ta để tiết lộ danh tính thật sự của Gunther và những kế hoạch khủng khiếp của ông ta."
"Chỉ cần vượt qua mấy cái bản lề bằng đồng này." Klaus nói "Là cơ hội cuối cùng của chúng ta để cứu anh em nhà Quagmire không bị buôn ra khỏi thành phố."
"Sorusu." Sunny nói nghĩa là "Phía sau tấm ván gỗ này là câu trả lời cho bí ẩn của chữ V.F.D và tại sao hành lang bí mật lại dẫn chúng ta tới dinh thự Baudelaire bị đốt trụi, làm ba mẹ mình thiệt mạng và bắt đầu hàng loạt sự kiện bất hạnh ám lấy chúng ta dù bất cứ đâu."
Bọn trẻ nhà Baudelaire nhìn nhau và đứng thẳng hết cỡ, kiểu như xương sống của chúng cũng mạnh mẽ như lòng can đảm của chúng, Violet mở cửa Veblen Hall, và ngay lập tức bọn trẻ mồ côi thấy chúng đang đứng giữa một đám huyên náo, một từ có nghĩa là "một rừng người trong một căn phòng rộng lớn sang chảnh." Veblen Hall có trần nhà rất cao, một cái sàn nhà sáng bóng, một cái cửa lớn đã giành giải nhì cho giải thưởng Cửa Sổ năm ngoái. Treo trên trần nhà là ba cái banner khổng lồ, một tấm với chữ "Buổi" viết trên đó, một tấm có chữ "Đấu Giá" viết trên đó, còn cái cuối cùng lớn gấp hai lần cái kia, là bức chân dung không lồ của Gunther. Đứng trên sàn nhà có ít nhất hai trăm người, và bọn trẻ nhà Baudelaire có thể nói rằng đó là một rừng người. Hầu hết mọi người đều mặc đồ vest sọc, nhấm nháp ly soda sủi bọt và ăn cá hồi được phục vụ bởi các nhân viên mặc đồ cá hồi từ Café Salmonella, hình như họ được thuê để phục vụ cho buổi đấu giá. Bọn trẻ nhà Baudelaire mặc quần áo bình thường thay vì vest sọc, mà chúng còn phủ đầy bụi bẩn từ căn phòng nhỏ dơ bẩn dưới đáy trục thang máy, trong đống tro tàn từ lô đất nhà Baudelaire nơi hành lang dẫn chúng đến. Đám đông sẽ cau mày với bộ trang phục như vậy khi thấy tụi nhỏ, nhưng họ quá bận nhìn vào cuối phòng thay vì nhìn ai đã bước qua cánh cửa từng đoạt giải thưởng.
Phía cuối Veblen Hall, ngay bên dưới banner lớn nhất và trước cái cửa sổ to bự, Gunther đang đứng trên một cái sân khấu nhỏ và nói vào micro. Một bên ông ta là cái bình thủy tinh nhỏ vẽ trên là những bông hoa màu xanh dương, phía còn lại là Esme, đang ngồi trên một cái ghế sang chảnh, nhìn Gunther như thể ông ta là một bộ đồ ngũ của con mèo, một cụm từ ở đây có nghĩa là "Một quý ông quyến rũ và đẹp trai thay vì một nhân vật phản diện tàn nhẫn không thật thà."
"Lô hàng 46, xin vui lòng" Gunther nói vào micro. Với chuyến đi trong đường đi tăm tối, bọn trẻ nhà Baudelaire gần như quên rằng Gunther đang giả vờ rằng mình không thông thạo tiếng anh. "Xin vui lòng, quý ông quý bà, hãy nhìn chiếc bình bông màu xanh dương này. Mốt bình bông. Mốt thủy tinh. Mốt hoa hòe, xin vui lòng, đặc biệt bông hoa màu xanh dương. Ai đấu giá?"
"Một trăm." Tiếng gọi lên từ đám đông.
"Trăm rưỡi." Một tiếng nói khác.
"Hai trăm." Tiếng khác.
"Hai trăm rưỡi." Trở lại người đấu giá đầu tiên.
"Hai trăm năm mươi ba." Tiếng khác.
"Ta đến đúng lúc." Klaus thì thầm với Violet "V.F.D là lô hàng 50. Ta chờ tới lúc đó nói hay giờ đối đầu với Gunther luôn?"
"Chị không biết." Violet thì thầm lại "Ta chỉ tập trung vào việc đến Veblen Hall đúng giờ mà quên lập kế hoạch hành động rồi."
"Hai trăm năm mươi ba là giá đấu cuối cùng phải không bà con, xin vui lòng?" Gunther hỏi vào micro "Ô Kê. Đây là cái bình bông, xin vui lòng. Đưa tiền, xin vui lòng, cho bà Squalor." Một bà mặc vest sọc đi tới rìa sân khấu và đưa một xấp ngân phiếu cho Esme, người đang cười tham lam và đưa cho bà kia cái bình để đổi lấy. Nhìn Esme đếm xấp ngân phiếu sau đó bình tĩnh đặt chúng vào ví của mình, trong khi đó, ở phía sau cánh gà, anh em nhà Quagmire đang bị nhốt bên trong bất cứ thứ gì tên V.F.D, làm bọn trẻ nhà Baudelaire cảm thấy phát buồn nôn.
"Evomer." Sunny nói nghĩa là "Em không thể chịu hơn nữa. Hãy nói cho mọi người trong phòng này chuyện gí đang thật sự diễn ra."
"Xin lỗi." Ai đó nói, và ba đứa nhỏ nhìn lên thấy một người đàn ông nghiêm khắc nhìn chúng từ sau một cái kính râm lớn. Ông ta đang cầm một ổ bánh mì cá hồi và chỉ vào bọn trẻ nhà Baudelaire bằng tay còn lại "Ta phải yêu cầu tụi bây rời Veblen Hall ngay." Ông ta nói "Đây là Buổi Đấu Giá. Chứ không phải chỗ cho đám con nít dơ bẩn tụi bây."
"Nhưng tụi cháu phải ở đây." Violet nói, nghĩ nhanh "Chúng cháu đến gặp người giám hộ."
"Đừng làm ta cười chứ." Ông ta nói, trông có vẻ ông ấy chưa bao giờ cười trong đời "Ai mà lại muốn nuôi lũ nhóc dơ như tụi bây?"
"Jerome và Esme Squalor." Klaus nói "Chúng cháu sống ở nhà họ."
"Để xem nào." Ông ta nói "Jerry, tới đây."
Khi giọng người đàn ông cất lên, một số người quay sang nhìn tụi nhỏ, nhưng hầu như mọi người lắng nghe Gunther khi ông ta bắt đầu đấu giá lô hàng 47, ông ta giới thiệu nó là một đôi giày múa ba lê, xin vui lòng, làm bằng sô cô la. Jerome tách mình ra khỏi một đám người nhỏ và bước nhanh tới để xem có chuyện gì. Khi ông ta bắt gặp bọn trẻ mồ côi, ông ta như thể bị bạn đánh bằng một chiếc lông vũ, một cụm từ ở đây có nghĩa là ông có vẻ hạnh phúc nhưng vô cùng ngạc nhiên khi thấy chúng.
"Thật vui khi gặp mấy đứa." Ông ấy nói "Nhưng bất ngờ thiệt đó. Esme bảo với bác là tụi cháu không được khỏe."
"Ông biết tụi nhỏ này à Jerome?" Người đàn ông mang kính râm nói.
"Dĩ nhiên rồi." Jerome trả lời "Chúng là bọn trẻ nhà Baudelaire. Tôi kể với ông rồi đó."
"Vâng." Ông ta nói, mất hứng "À, nếu chúng là trẻ mồ côi, thì tôi nghĩ chúng ổn khi ở đây. Nhưng Jerry, ông nên mua cho chúng đồ mới!"
Ông ta bước đi trước khi Jerome có thể trả lời. "Ta không thích bị gọi là Jerry." Ông thừa nhận với tụi nhỏ "Nhưng ta không muốn đôi co với ông ấy. À, mấy cháu nhà Baudelaire, thấy ổn hơn chưa?"
Bọn trẻ đứng hình một lát nhìn người giám hộ của chúng. Chúng nhận thấy ông ấy cầm một nữa ổ bánh mì cá hồi trên tay, mặc dù ông ấy bảo với chị em nó rằng mình không thích cá hổi. Jerome chắc không muốn đôi co với mấy người phục vụ mặc đồ cá hồi. Bọn trẻ nhà Baudelaire nhìn ông ấy rồi nhìn nhau. Chúng không thấy tốt hơn gì cả. Chúng biết là Jerome sẽ không muốn đôi co với chúng nếu chúng kể với ông ấy lần nữa về thân phận thật sự của Gunther. Ông ấy sẽ không muốn phải đôi co với Esme nếu chúng nói với ông ấy bà ta là một phần trong kế hoạch nguy hiểm ấy. Và ông cũng sẽ không muốn đôi co với Gunther nếu chúng kể ông ta rằng bọn trẻ nhà Quagmire bị nhốt ở một trong các món hàng trong Buổi Đấu Giá. Bọn trẻ nhà Baudelaire không thấy tốt hơn chút nào khi chúng nhận ra người duy nhất có thể giúp chúng là người có thể bị đánh nốc ao bằng một cọng lông vũ.
"Menrov?" Sunny nói.
"Menrov?" Jerome lặp lại, cười với đứa út nhà Baudelaire " 'Menrov' nghĩa là gì?"
"Cháu sẽ nói nó nghĩa là gì." Klaus nói, nghĩ nhanh. Có lẽ có cách để Jerome giúp chúng mà không cần ông ta phải đôi co với ai cả. "Nó nghĩa là 'Bác có thể làm cho chúng cháu một việc không, Jerome?' "
Violet và Sunny nhìn nó tò mò. "Menrov?" không có nghĩa là "Bác có thể làm cho chúng cháu một việc không, Jerome?" và Klaus chắc chắn biết vậy. "Menrov?" nghĩa là "Ta có nên thử nói với Jerome về Gunther, về Esme và anh em nhà Quagmire không?" nhưng chị em nó im lặng, biết rằng Klaus phải có lý do gì đó mới nói dối người giám hộ như vậy.
"Dĩ nhiên rồi." Jerome nói "Đó là gì nào?"
"Chị em cháu thật sự muốn sở hữu một món hàng trong buổi đấu giá này." Klaus nói "Chúng cháu tự hỏi bác có thể mua nó cho chúng cháu không, như một món quà."
"Bác nghĩ là được chứ." Jerome nói "Ta không biết mấy cháu thích mấy món đồ mốt."
"Có chứ." Violet nói, nó hiểu ý định của Klaus "Chúng cháu rất hứng thú với lô hàng 50 - V.F.D."
"V.F.D.?" Jerome hỏi "Nó nghĩa là gì?"
"Là một bất ngờ." Klaus nói nhanh "Bác đấu giá cho tụi cháu chứ?"
"Nếu nó quan trọng với mấy cháu." Jerome nói "Bác sẽ đấu, nhưng bác không muốn mấy đứa hư đâu nha. Mấy đứa chắc chắn đến đúng lúc. Hình như Gunther vừa đấu xong đôi giày ba lê, nên ta đang sắp tới lô 50. Chúng ta tới chỗ ta đứng để xem đấu giá đi. Đó là chỗ đẹp để xem và có một người bạn của mấy đứa đứng đó với ta."
"Bạn chúng cháu?" Violet nói.
"Mấy cháu sẽ biết." Jerome nói và chúng thấy. Khi chúng theo Jerome băng qua căng phòng to lớn đến dưới banner chữ "Buổi", chúng thấy ông Poe, đang cầm một ly soda rau mùi và ho vào cái khăn tay trắng.
"Hú hồn chim én." Ông Poe nói, khi ông ấy ho xong "Mấy đứa Baudelaire tụi cháu làm gì ở đây thế?"
"Bác đang làm gì ở đây?" Klaus hỏi "Ông bảo với tụi cháu ông sẽ đi trực thăng tới một đỉnh núi mà."
Ông Poe ngừng ho vào khăn tay trắng một lần nữa. "Cái báo cáo về đỉnh núi hóa ra là sai." Ông Poe nói tiếp khi cơn ho vửa qua "Giờ ta biết chắc anh em sinh đôi nhà Quagmire đang bị ép làm viêc tại một nhà máy keo gần đó. Ta sẽ đến đó sau, ta muốn nghỉ cho Buổi Đấu Giá này. Giờ bác là Phó Chủ Tịch Phụ Trách Vấn Đề Trẻ Mồ Côi, bác đang làm ra nhiều tiền hơn, vợ bác muốn bác có thể mua vài thứ trang trí biển cả."
"Nhưng..." Violet bắt đầu nói thì bị ông Poe ngăn lại.
"Suỵt." Ông ta nói "Gunther đang bắt đầu lô 48 và đó là thứ ta muốn đấu giá."
"Xin vui lòng, lô hàng 48." Gunther thông báo. Đôi mắt sáng quắc của ông ta nhìn đám đông phía sau cái kính một tròng, nhưng ông không phát hiện ra bọn trẻ nhà Baudelaire. "Là tượng một con cá, sơn đỏ, xin vui lòng. Rất bự, rất bự. Đủ bự để chui vào ngủ trong nó nếu mấy người có hứng, xin vui lòng. Ai đấu?"
"Tôi đấu giá, Gunther." Ông Poe nói lớn "Một trăm."
"Hai trăm." Một tiếng la khác từ đám đông.
Klaus nghiên người gần với ông Poe để nói chuyện với ông mà không cho Jerome nghe. "Bác Poe, có vài thứ bác cần biết về Gunther." Nó nghĩ rằng nếu có thể thuyết phục ông Poe thì bọn trẻ nhà Baudelaire sẽ không phải làm từ thiện nữa, một cụm từ ở đây có nghĩa là "Giả vờ muốn có V.F.D nên Jerome sẽ đấu giá và cứu anh em nhà Quagmire mà không biết." "Ông ta thật sự là..."
"Một nhà đấu giá, ta biết rồi." Ông Poe kết thúc giùm nó, và tiếp tục đấu giá "Hai trăm lẻ sáu."
"Ba trăm." Một giọng khác đáp lại.
"Không, không phải." Violet nói "Ông ta không phải là nhà đấu giá. Ông ta là bá tước Olaf cải trang."
"Ba trăm mười hai." Ông Poe nói lớn và nhìn tụi nhỏ "Đừng có xàm." Ông nói với tụi nó "Bá tước Olaf là tội phạm. Gunther là người nước ngoài. Ta không thể nhớ tên bệnh sợ người nước ngoài, nhưng ta ngạc nhiên là mấy đứa sợ như vậy."
"Bốn trăm." Giọng khác hô lên.
"Tên là 'xenophobia'" Klaus nói "Nhưng không phải ở đây, Gunther không phải là người nước ngoài. Ông ta không phải là Gunther!"
Ông Poe lôi cái khăn trắng ra một lần nữa, và bọn trẻ nhà Baudelaire chờ ông ta ho vào nó trước khi trả lời "Mấy đứa chẳng có lý gì cả." Ông nói "Ta có thể bàn chuyện này sau khi ta mua cái món trang trí biển cả này không? Tôi đấu bốn trăm lẻ chín!"
"Năm trăm." Một giọng khác nói lên.
"Ta từ bỏ." Ông Poe nói, rồi ho vào cái khăn tay "Năm trăm thì quá nhiều để trả cho một bức tượng cá trích lớn như vậy."
"Năm trăm là giá đấu cao nhất, xin vui lòng." Gunther nói và cười với người nào đó trong đám đông. "Xin vui lòng, người thắng đưa tiền cho bà Squalor, xin vui lòng."
"Tại sao, nhìn kìa mấy đứa." Jerome nói "Người gác cửa mua con cá đỏ đó kìa."
"Người gác cửa sao?" Ông Poe nói khi người gác cửa đưa cho Esme một đống tiền xu và nâng bức tượng con cá đỏ không lồ một cách khó khăn ra khỏi sân khấu, tay ông ta vẫn giấu trong cái tay áo dài thiệt dài. "Ta thật bất ngờ khi người gác cửa mà cũng có thể mua thứ gì trong Buổi Đấu Giá."
"Ông ta từng nói với tôi mình là một diễn viên." Jerome nói "Ông ta là một người thú vị. Muốn gặp ông ta không?"
"Muốn chứ." Ông Poe nói và ho vào cái khăn tay "Tôi chắc chắn muốn gặp những người thú vị kể từ khi thăng chức."
Người gác cửa đang chen chút qua lũ trẻ với con cá trích đỏ tươi rồi Jerome vỗ vai ông ta "Đến gặp ông Poe này." Ông ấy nói.
"Tôi không có thời gian gặp ai đâu." Người gác cửa trả lời "Tôi phải mang thứ này lên xe tải của sếp và..." Người gác cửa dừng giữa chừng khi thấy bọn trẻ nhà Baudelaire "Tụi bây không được ở đây!" Ông ta nói "Tụi bây không được ra khỏi nhà."
"Oh, nhưng giờ tụi nó khỏe rồi." Jerome nói, nhưng người gác cửa không thèm nghe. Ông ta quay quanh - vung trúng vài người mặc vest sọc vì bức tượng con cá của mình - rồi gọi những người trên sân khấu. "Ê sếp!" Ông ta kêu rồi cả Esme và Gunther đều quay nhìn khi ông ta chỉ ba đứa nhỏ nhà Baudelaire "Tụi mồ côi ở đây!"
Esme thở gấp, bà ta bị giật mình đến mức gần như làm rớt túi tiền xu, nhưng Gunther chỉ quay sang nhìn trực diện vào tụi nhỏ. Mắt ông ta sáng rực rực lên, kể cả con mắt sau cái kính một tròng và bọn trẻ nhà Baudelaire kinh hoàng khi nhận ra nét mặt ấy. Gunther mỉm cười như thể người gác cửa kể chuyện cười và đó là vẻ mặt khi tâm trí thâm độc của ông ta đang làm việc hết công suất.
"Trẻ mồ côi là mốt." Ông ta nói, vẫn khăng khăng giả vờ rằng mình không nói tiếng Anh trôi chảy "Ô Kê cho mấy đứa mồ côi ở đây, xin vui lòng." Esme tò mò nhìn Gunther, rồi nhún vai, ra hiệu cho người gác cửa bằng bàn tay dài móng là mọi thứ đều ổn. Người gác cửa nhún vai với bà ấy, rồi trao cho bọn trẻ nhà Baudelaire một nụ cười khó hiểu, sau đó đi ra khỏi cánh cửa từng đoạt giải thưởng "Chúng ta sẽ bỏ qua lô hàng 49, xin vui lòng." Gunther tiếp tục "Chúng ta sẽ đấu giá lô hàng 50, xin vui lòng, và sau đó, xin vui lòng, buổi đấu giá kết thúc."
"Vậy mấy món đồ khác thì sao?" Ai đó nói.
"Bỏ qua hết." Esme bác bỏ "Hôm nay ta có đủ tiền rồi."
"Ta không bao giờ nghĩ sẽ nghe Esme nói kiểu đó." Jerome thì thầm.
"Lô hàng 50, xin vui lòng." Gunther thông báo, và đầy ra một cái thùng các tong lớn lên sân khấu. Nó to bằng tựng con cá - Đúng kích thước để chứa hai đứa nhỏ. Cái hộp có chữ "V.F.D" in lớn màu đen trên nó, và bọn trẻ nhà Baudelaire thấy có một số lỗ thông hơi nhỏ được chọc vào đỉnh. Ba chị em nó có thể mường tượng ra hình ảnh bạn mình, bị nhốt bên trong hộp, lo sợ chúng sắp bị mang ra khỏi thành phố. "V.F.D, xin vui lòng." Gunther nói "Ai đấu giá?"
"Tôi đấu hai mươi." Jerome nói và nhìn tụi nhỏ.
" 'V.F.D" là cái quái gì?" Ông Poe hỏi.
Violet biết nó không có thời gian để thử giải thích mọi thứ với ông Poe "Đó là một ngạc nhiên." Con bé nói "Xoay vòng và tìm hiểu thử."
"Năm mươi." Một giọng khác nói và bọn trẻ nhà Baudelaire quay sang thấy giá đấu thứ hai đến từ người đeo kính râm đã đuổi tụi nó đi.
"Nhìn không giống đồng bọn của Gunther." Klaus thì thầm với chị em nó.
"Ai mà biết được." Violet trả lời "Khó mà phát hiện."
"Năm mươi lăm." Jerome nói lên. Esme nhìn chằm chằm ông ta rồi lườm bọn trẻ nhà Baudelaire.
"Một trăm." Người đàn ông đeo kính râm nói.
"Chúa ơi, nè mấy đứa." Jerome nói "Nó đang mắc dần lên. Tụi cháu có chắc muốn cái V.F.D này chứ?"
"Ông mua nó cho tụi nhỏ ư?" Ông Poe nói "Thôi đi ông Squalor, đừng lại tụi nhỏ hư."
"Bác ấy không làm hư tụi cháu!" Violet nói, sợ Gunther dừng đấu giá "Làm ơn đi bác Jerome, làm ơn mua lô 50 cho chúng cháu đi. Chúng cháu sẽ giải thích mọi thứ sau."
Jerome thở dài "Được thôi." Ông ấy nói "Ta nghĩ là cũng tự nhiên thôi khi mấy đứa ghiền món đồ mốt gì đó sau khi ở một thời gian với Esme. Tôi đấu giá một trăm lẻ tám."
"Hai trăm." Người đàn ông đeo kính râm nói. Bọn trẻ nhà Baudelaire rướn cổ để gắng có một ánh nhìn tốt hơn về ông ta, nhưng người đàn ông đeo kính râm không có gì là quen thuộc.
"Hai trăm lẻ bốn." Jerome nói và nhìn xuống tụi trẻ "Ta không đấu cao hơn nữa đâu mấy đứa. Nó đang trở nên quá mắc, và trả giá quá nhiều giông như đôi co với ta hơn là tận hưởng nó."
"Ba trăm." Người đàn ông đeo kính râm nói, và bọn trẻ nhà Baudelaire nhìn nhau bàng hoàng. Chúng có thể làm gì đây? Bạn chúng đang trượt khỏi tầm tay chúng.
"Làm ơn đi bác Jerome." Violet nói "Cháu cầu xin bác, làm ơn mua nó cho chúng cháu đi."
Jerome lắc đầu "Một ngày nào đó mấy cháu sẽ hiểu." Ông ta nói "Chẳng hay ho gì khi lãng phí tiền vào mấy thứ vớ vẩn."
Klaus quay qua ông Poe "Bác Poe." Nó nói "Ông cho tụi cháu vay tiền từ ngân hàng chứ?"
"Để mua một cái thùng các tông?" Ông Poe hỏi "Ta sẽ nói là không. Trang trí biển cả là một chuyện, nhưng ta không muốn mấy đứa lãng phí tiền vào một cái thùng, chẳng biết nó là gì."
"Giá đấu cuối cùng là ba trăm, xin vui lòng." Gunther nói, quay sang và trao cho Esme một cái nháy mắt "Xin vui lòng, thưa ông, nếu..."
"Một ngàn!"
Gunther ngưng lại khi tiếng đấu giá mới cao hơn cho lô hành 50. Mắt Esme trợn lên, cười toe toét với suy nghĩ sẽ có một khoảng tiền khổng lồ rơi vào túi mình. Cả đám đông nhìn quanh, cố tìm ra giọng nói ấy phát ra từ đâu, nhưng chẳng ai nghi ngờ một từ dài và có giá trị như vậy lại phát ra từ miệng của một đứa bé còn chưa lớn hơn khúc xúc xích.
"Một ngàn!" Sunny ré lên lần nữa, anh chị nó nín thở. Dĩ nhiên chúng biết em chúng chẳng có đồng bạc nào, nhưng chúng hi vọng là Gunther không thể thấy ai đã đấu giá, và tham lam để tìm ra. Nhà đấu giá giả tạo nhìn Esme, rồi nhìn lại vào đám đông.
"Làm quái nào mà Sunny có số tiền đó?" Jerome hỏi ông Poe.
"À, khi ở trường nội trú." Ông Poe trả lời "Sunny làm thư ký, nhưng tôi cũng không biết tiền lương nó cao vậy."
"Một ngàn!" Sunny khăng khăng, và cuối cùng Gunther nhượng bộ.
"Giá đấu cao nhất giờ là một ngàn." Ông ta nói rồi nhớ ra là mình phải giả vờ không thông thạo tiếng Anh "Xin vui lòng." Ông thêm vào.
"Thật là tiếc!" Người đàn ông đeo kính râm nói "Tôi không trả nhiều hơn một ngàn cho V.F.D đâu. Nó không đáng."
"Nó là của ta." Violet nói một cách mãnh liệt, ba đứa trẻ bước về phía sân khấu. Từng con mắt trong đám đông đổ dồn vào chị em nó khi chúng để lại một dãy tro tàn phía sau chúng khi đi đến cái thùng các tông. Jerome thì bối rối. Ông Poe thì lúng túng, một từ ở đây có nghĩa là "cũng bối rối như Jerome". Esme nhìn chúng dữ tợn. Người đàn ông đeo kính râm nhìn như mới mất một món hàng. Còn Gunther vẫn cười như thể câu chuyện cười ông ta kể đang buồn cười và buồn cười hơn. Violet và Klaus lên sân khấu rồi ẵm Sunny lên cùng mình, ba đứa trẻ mồ côi nhìn cay đắng vào người đàn ông cay độc bắt cóc bạn bè chúng.
"Đưa một ngàn đây, xin vui lòng, cho bà Squalor." Gunther nói, nhìn chằm chằm vào tụi nhỏ "Và rồi buổi đấu giá kết thúc."
"Thứ duy nhất kết thúc." Klaus nói "Là kế hoạch của ông."
"Silko!" Sunny đồng ý và rồi dùng răng dù vẫn còn đau sau chuyến leo trục thang máy, đứa con út nhà Baudelaire cắn vào cái thùng các tông và xé nó ra, hi vọng sẽ không làm đau Duncan và Isadora Quagmire.
"Chờ một phút, mấy đứa." Esme gầm gừ, đứng dậy khỏi cái ghế sang chảnh của mình và dậm đùng đùng tới cái thùng "Tụi bây không được mở cái thùng cho đến khi tụi bây đưa ta tiền. Đó là bất hợp pháp!"
"Cái gì mà bất hợp pháp." Klaus nói "Đấu giá con nít hả? Và ngay bây giờ toàn bộ căn phòng này sẽ thấy bà phạm pháp thế nào!"
"Cái gì vậy?" Ông Poe hỏi, bước đi tới sân khấu. Jerome theo ông ta, nhìn lũ trẻ và vợ mình đối thoại.
"Anh em nhà Quagmire đang ở trong cái thùng này." Violet giải thích, giúp em nó xé thùng ra "Gunther và Esme đang muốn đem các bạn ấy ra khỏi thành phố."
"Cái gì?" Jerome thốt lên "Esme, phải vậy không?"
Esme không trả lời, nhưng trong một khoảnh khắc nữa mọi người có thể thấy nó đúng hay không. Bọn trẻ đã xé được một mảng lớn bìa các tông, và chúng có thể thấy một lớp giấy trắng bên trong, như thể Gunther gói anh em nhà Quagmire cứ như người bán thịt quấn một cặp ức gà.
"Chờ đó, Duncan!" Violet gọi vào trong cái thùng "Vài giây nữa thôi, Isadora! Chúng tớ sẽ đưa các cậu ra khỏi đây!"
Ông Poe cau mày và ho vào cái khăn tay trắng "Nhìn đây mấy đứa Baudelaire." Ông ta nói nghiêm khắc khi cơn ho vừa qua "Ta có thông tin đáng tin cậy là bọn trẻ nhà Quagmire đang ở nhà máy keo, không phải bên trong một cái thùng các tông."
"Rồi ta sẽ thấy." Klaus nói rồi Sunny cắn cái thùng thêm một vết lớn. Với một âm thanh đổ vỡ, nó tét ngay ra và những thứ bên trong thùng đổ ra khắp sân khấu. Cần dùng câu thành ngữ "Con cá trích đỏ" để mô tả những gì bên trong cái thùng các tông. Con cá trích đỏ, tất nhiên là một loại cá nhưng nó cũng thể hiện cho một ý nghĩa là "một đầu mối đánh lạc hướng". Gunther dùng từ viết tắt V.F.D trên thùng để đánh lừa bọn trẻ nhà Baudelaire, khiến chúng nghĩ rằng bạn mình bị nhốt bên trong, và tôi rất tiếc khi nói với các bạn rằng bọn trẻ đã không nhận ra đó là một con cá trích màu đỏ cho đến khi chúng nhìn quanh sân khấu xem cái thùng đó chứa gì.
(CÒN 1 CHƯƠNG NỮA THÔI LÀ END TẬP 6. MONG MỌI NGƯỜI TIẾP TỤC ỦNG HỘ. TÌNH HÌNH HIỆN TẠI ĐÃ DỊCH XONG TẬP 7 LUÔN RỒI)