"Bác chắc các cháu sẽ lo lắng lắm." Ông Poe nói. Ông Poe là nhân viên ngân hàng, người chịu trách nhiệm cho bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire sau cái chết của ba mẹ chúng do cơn hỏa hoạng kinh khủng. Tôi rát tiếc khi phải nói đến hiện tại, ông ta vẫn chưa làm tốt việc của ông ta, bọn trẻ nhà Baudelaire đã học được rằng điều duy nhất chúng có thể tin tưởng ở ông Poe là ông ta luôn luôn ho. Chắc luôn, ngay khi kết thúc câu nói, ông ta lấy cái khăn tay màu trắng ra và ho vào nó.
Ánh sáng trắng là thứ duy nhất mà bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire nhìn thấy. Violet, Klaus và Sunny đang đứng với ông Poe trước một căn hộ khổng lồ trên đường Dark Avenue, một trong những con đường trong cái quận xa hoa nhất thành phố. Mặc dù đường Dark Avenue chỉ cách dinh thự nhà Baudelaire vài dãy phố, nhưng ba đứa trẻ chưa bao giờ vào khu này trước đây, và chúng cho rằng từ "bóng tôi" (dark) trong Dark Avenue chỉ đơn giản là một cái tên và không có gì hơn, con đường tên George Washington Boulevard không nhất thiết phải có ông George Washington sống ở đó, hay đường số Sáu đâu có bị chia thành sáu phần bằng nhau. Nhưng chiều nay, bọn trẻ nhà Baudelaire nhận ra rằng Dark Avenue có nghĩa hơn một cái tên. Đó là một sự mô tả thích hợp. Thay vì đặt đèn đường thì dọc theo vỉa hè là những cái cây to lớn được đặt theo khoảng cách đều mà bọn trẻ chưa bao giờ thấy trước đây, nhưng bây giờ chúng đã thấy trong sự ghê sợ. Bên trên thân cây dày đầy gai là những cành cây chỉa xuống như giá phơi quần áo, vươn ra những cái lá phẳng rộng theo đủ hướng, như một cái trần nhà thấp bằng lá trên đầu bọn trẻ nhà Baudelaire. Cái trần nhà này chắn hết sánh sáng phía trên, nên dù mới giữa chiều, nhưng con đường tối thui như ban đêm - có chút xanh xanh. Điều này làm tụi nhỏ khó có cảm giác mình được chào đón tới nhà mới.
"Mấy cháu không việc gì phải lo cả." Ông Poe nói, đút cái khăn tay vào túi. "Bác biết mấy người bảo hộ trước có gây rắc rối một chút, nhưng bác nghị ông bà Squalor sẽ cho mấy đứa một ngôi nhà lý tưởng."
"Tụi cháu không lo lắng." Violet "Tụi cháu chỉ lo âu thôi."
"Lo lắng hay lo âu thì đều cùng một nghĩa." Ông Poe nói "Nhưng mà cháu lo âu điều gì nữa?"
"Dĩ nhiên là bá tước Olaf." Violet trả lời. Violet mười bốn tuổi, là chị cả trong nhà Baudelaire, là đứa nói chuyện như người lớn. Nó là nhà sáng chế cừ khôi, và tôi chắc là nếu không lo âu, nó sẽ không cột tóc nó bằng sợi ruy băng để tránh vướn tóc vào mắt khi nó nghĩ đến một phát minh có thể làm tươi sáng cuộc đời nó.
"Bá tước Olaf gì chứ?" Ông Poe bác bỏ "Đừng có lo. Ông ta không tìm tới đây đâu."
Ba đứa nhỏ nhìn nhau thở dài. Bá tước Olaf là người bảo hộ đầu tiên mà ông Poe tìm cho tụi nhỏ, ông ta là một người đen tối như con đường Dark Avenue này vậy. Ông ta có một hàng lông mày dài, một hình xăm con mắt trên mắt cá chân và hai bàn tay dơ bản luôn hăm he cướp lấy cái gia tài của bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire thừa kế khi Violet đủ tuổi. Bọn trẻ đã thuyết phúc ông Poe đưa chúng ra khỏi sự chăm sóc của Olaf, nhưng kể từ đó tên bá tước bám theo chúng với lòng quyết tâm bền bỉ, có nghĩa là "Chúng đi đến đâu, thì lập kế hoạch đến đó, rồi mặc đồ cải trang để cố đánh lừa tụi nhỏ".
"Khó mà không lo lắng về Olaf." Klaus nói rồi tháo kính ra xem có dể nhìn sự ảm đạm xung quanh hơn không "Bởi vì bên cạnh ông ta còn có đồng chí của chúng cháu." Mặc dù Klaus, đứa con thứ của nhà Baudelaire, chỉ mới mười hai tuổi, nhưng nó đã đọc rất nhiều sách, nên nó thường dùng từ "đồng chí", một dạng hoa mỹ của từ "bạn bè". Klaus đang đề cập đến anh em nhà Quagmire mà bọn trẻ nhà Baudelaire đã gặp trong trường nội trú. Duncan Quagmire là một phóng viên, nó luôn ghi chép những thông tin hữu ích vào một cuốn sổ. Isadora Quagmire là một nhà thơ, nó dùng cuốn sổ để sáng tác thơ. Đứa thứ ba là Quigley, đã mất trong đám cháy trước khi bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire có cơ hội gặp, nhưng bọn trẻ nhà Baudelaire chắc chắn rằng nó cũng là một người bạn tốt như anh em nó vậy. Giống như bọn trẻ nhà Baudelaire, bọn trẻ nhà Quagmire cũng mồ côi, mất ba mẹ trong đám cháy cướp đi mạng sống của người anh em đó và cũng như bọn trẻ nhà Baudelaire, bọn trẻ nhà Quagmire cũng được để lại một gia tài khổng lồ, trong hình dạng những viên đá sapphire Quagmire nỏi tiếng, những viên đá quý hết sức quý hiếm. Nhưng không giống bọn trẻ nhà Baudelaire, chúng không thể trốn thoát khỏi móng vuốt của bá tước Olaf. Khi bọn trẻ nhà Quagmire biết được một số điều bí mật khủng khiếp về Olaf, thì ông ta đã bắt chúng đi và từ đó bọn trẻ nhà Baudelaire rất lo lắng đến nỗi không ngủ được. Bất cứ khi nào chúng nhắm mắt, chúng lại thấy cái xe đen dài đã bắt bọn trẻ nhà Quagmire đi mất và chúng chỉ nghe thấy tiếng bạn chúng hét lên một phần bí mật kinh khủng mà chúng tìm thấy. "V.F.D!" Duncan la lên, trước khi chiếc xe chạy đi và bọn trẻ nhà Baudelaire gục ngã, lo lắng cho bạn chúng và tự hỏi trên đời này, V.F.D là cái gì.
"Mấy cháu cũng không cần phài lo cho bọn trẻ nhà Quagmire." Ông Pie tự tin nói "Ít nhất, không lâu nữa. Bác không biết mấy cháu có đọc được bảng tin Mulctuary Money Management chưa, nhưng bác có một vài tin tốt về bạn của mấy đứa."
"Gavu?" Sunny hỏi. Sunny là đứa em út trong nhà Baudelaire, và cũng là đứa nhỏ nhất. Nó lớn hơn một cây xúc xích salami. Đó là kích thước của một đứa bé bình thường, nhưng con bé có bốn cái răng to và nhọn hơn những đứa bé tôi từng thấy. Mặc dù miệng nó phát triển, nhưng Sunny thường nói theo cách hầu hết người ta đều khó hiểu. Vì dụ "Gavu" có nghĩa là "Anh chị nhà Quagmire đã được tìm thấy và giải cứu sao?" và Violet nhanh chóng dịch cho ông Poe hiểu. "Hơn cả thế." Ông Poe nói "Bác được thăng chức. Bây giờ bác là phó chủ tịch của ngân hàng trong mảng Phụ Trách Trẻ Mồ Côi. Điều đó có nghĩa là bác không chỉ phụ trách tình hình của mấy đứa mà còn phụ trách luôn tình hình của bọn trẻ nhà Quagmire nữa. Bác hứa với các cháu, bác sẽ dốc toàn lực vào việc tìm kiếm bọn trẻ nhà Quagmire và mang chúng trở về an toàn. Nếu không thì-" tới đây ông Poe ngắt lời rồi ho vào cái khăn tay lần nữa, bọn trẻ nhà Baudelaire kiên nhẫn chờ cho đến khi ông ấy ho xong "thì bác không phải tên Poe nữa. Bây giờ, ngay sau khi để ba cháu ở đây, bác sẽ mất ba tuần lái trực thăng lên đỉnh núi, nơi bọn trẻ nhà Quagmire có thể được phát hiện. Trong thời gian đó sẽ rất khó để liên lạc với bác vì trực thăng không có điện thoại, nhưng bạc sẽ gọi cho các cháu ngay khi bác trở lại với những người bạn nhỏ của các cháu. Còn bây giờ, mấy cháu có thể nhìn cái số trên tòa nhà này không? Khó mà biết ta đến đúng chỗ hay không."
"Cháu nghĩ là số 667." Klaus nói, nó nheo mắt trong ánh sáng màu xanh nhạt.
"Tới rồi." Ông Poe nói "Ông bà Squalor sống trong ngôi nhà trên lầu cao nhất trong căn hộ số 667 đường Dark Avenue. Bác nghĩ cái cửa ở đây."
"Không, nó ở đây." Một giọng nói cao chót vót thoát ra từ bóng tối. Bọn trẻ nhà Baudelaire nhảy lên giật mình, và quay lại người đàn ông đội một cái nón rộng vành và mặc áo khoác khá lớn so với ông ta. Cái tay áo phủ tay ông ta, che hoàn toàn và cái vành nón che gần hết mặt. Rất khó để nhìn ra nên cũng không có gì ngạc nhiên khi bọn trẻ không nhìn thấy ông ta trước đó. "Hầu hết các vị khách đến đây đều khó phát hiện ra cánh cửa." Ông ta nói "Đó là tại sao họ thuê một người gác cửa."
"Tôi mừng vì họ làm thế." Ông Poe nói "Tên tôi là Poe, và tôi có hẹn với ông bà Squalor mang những đứa trẻ mới cho họ."
"Ồ, vâng." Người gác cửa nói "Họ có bảo tôi mọi người đang đến. Mời vào."
Người gác cửa mở cửa tòa nhà và chỉ họ vào một căn phòng cũng tối tăm như con đường. Thay vì đèn thì trên sàn chỉ có vài cây nến, bọn trẻ không biết là tụi nó đang đứng trong căn phòng to hay nhỏ.
"Trời, ở đây tối vậy." Ông Poe nói "Sao mấy người không kêu chủ gắn một cái bóng đèn sáng mạnh đi?"
"Chúng tôi không thể." Người gác cửa trả lời "Ngay bây giờ, bóng tối đang là mốt"
"Mốt cái gì?" Violet hỏi.
"Thì là mốt thôi." Người gác cửa giải thích "Quanh đây, mọi người quyết định có một cái gì đó là mốt, đó là phong cách và sự hấp dẫn, còn nếu lỗi mốt đi thì không còn ý nghĩa nữa. Và nó thay đổi theo thời gian. Tại sao à? Vài tuần trước, bóng tối lỗi mốt, ánh sáng là mốt, và khi các bạn nhìn xóm giềng các bạn phải mang kính mát mọi lúc nếu không mắt bạn sẽ bị tổn thương."
"Bóng tối đang là mốt hả?" Ông Poe nói "Chờ đi, tôi sẽ kể cho vợ nghe. Trong thời gian chờ đợi, ông có thể chỉ cho chúng tôi thang máy ở đâu không? Ông bà Squalor sống trong căn nhà trên lầu cao nhất và tôi không muốn đi thang bộ."
"À, tôi e là ông phải làm vậy rồi." Người gác cửa nói "Có một cái cửa thang máy ở đó, nhưng chúng không có lợi ích gì mọi người đâu."
"Thang máy bị hư hả?" Violet hỏi "Cháu giỏi với mấy cái thiết bị điện tử lắm, cháu rất vui nếu được xem qua nó."
"Đó là một đề nghị tốt bụng và bất thường." Người gác cửa nói "Nhưng thang máy không bị hư. Mọi người quyết định thang máy lỗi mốt, nên họ tắt thang máy. Thang bộ là mốt. V Và chỉ còn một cách lên căn nhà đó. Để tôi chỉ."
Người gác cửa dẫn họ qua một hành lang, và bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire nhìn chằm chằm vào một cái cầu thang gỗ uốn cong và dài, với cái tay vịn bằng kim loại uốn vòng theo. Cứ vài bước, chúng thấy có mấy cây nến ai đặt sẵn, nên cái thang trông không khác gì những đường cong nhấp nhấy, mờ dần khi đi xa hơn và xa hơn, cho đến khi chúng không thấy gì cả.
"Cháu chưa thấy cái gì như vầy cả." Klaus nói.
"Nhìn giống cái động hơn là là cái cầu thang." Violet nói.
"Pinse!" Sunny nói nghĩa là "Hoặc là giống bên ngoài không gian."
"Coi bộ phải đi một đoạn dài đây." Ông Poe nói, cau mày. Ông quay lại với người gác cửa "Cái thang này dẫn qua bao nhiêu lầu?"
Người gác cửa nhùn vai bên dưới chiếc áo khoác quá khổ. "Tôi không nhớ." Ông ta nói "Tôi nghĩ là bốn mươi tám, nhưng nó có thể là tám mươi bốn."
"Cháu không biết là các tòa nhà có thể cao như vậy." Klaus nói.
"À, cho dù là bốn mươi tám hay tám mươi bốn." Ông Poe nói "Bác không có thơi gian đi với các cháu. Bác sẽ trễ chuyến bay trực thăng mất. Mấy đứa phải tự đi lên đó và nói với ông bà Squalor cho bác gửi lời chào thân ái."
"Tụi cháu phải cuốc bộ một mình sao?" Violet nói.
"Hãy mừng vì mấy đứa không phải đem theo cái gì cả." Ông Poe nói "Bà Squalor nói chẳng có lý do gì để mang theo đồ cũ theo, và bác nghĩ bà ta muốn các cháu tiết kiệm năng lượng kéo mấy cái vali lên bao nhiêu đây bật thang."
"Bác không đi với tụi cháu sao?" Klaus hỏi.
"Đơn giản là bác không có thời gian." Ông Poe nói "Vậy thôi."
Bọn trẻ nhà Baudelaire nhìn nhau. Bọn trẻ biết rằng, tôi chắc bạn cũng biết, thường chẳng có lý do gì để sợ bóng tối, nhưng thậm chí bạn không sợ điều gì, bạn cũng không muốn đến gần nó, và bọn trẻ mồ côi có một chút lo lắng khi leo lên ngôi nhà trên tầng cao mà không có người lớn đi cùng.
"Nếu mấy đứa sợ bóng tối." Ông Poe nói "Bác có thể hoãn chuyện đi tìm bọn trẻ nhà Quagmire lại để đưa các cháu đến với người bảo hộ mới."
"Không, không." Klaus nói nhanh "Chúng cháu không sợ bóng tối, và tìm các bạn nhà Quagmire quan trọng hơn."
"Obog." Sunny nghi ngờ. "Bò hết sức có thể đi em." Violet nói với em gái nó "Và sau đó, chị và Klaus sẽ thay phiên ẵm em. Tạm biệt bác Poe."
"Tạm biệt mấy đứa." Ông Poe nói "Nếu có vấn đề gì, nhớ là mấy cháu có thể liên hệ bác hay bất cứ đồng nghiệp nào của bác ở ngân hàng Mulctuary Money Management, ít nhất là sau khi bác ra khỏi cái trực thăng."
"Có một điều tốt về cầu thang này." Người gác cửa đùa, bước theo ông Poe ra cửa trước "Nó sẽ phất lên từ đây."
Bọn trẻ mồ côi nhà Baudelaire nghe tiếng cười của người gác cửa khi ông biến mất vào bóng đêm, và chúng bước những bước đầu tiên. Tôi chắc là bạn biết, cái câu "Nó sẽ phất lên từ đây." Chẳng liên quan gì đến việc đi lên cầu thang - hay nó có nghĩa là mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn trong tương lai. Chúng hiểu câu nói đùa đó, nhưng chúng qua lo âu để cười. Lo âu về bá tước Olaf, người có thể tìm thấy chúng bất kì lúc nào. Chúng lo âu về bọn trẻ nhà Quagmire, những người có thể chúng chẳng bao giờ gặp lại. Còn bây giờ, khi chúng bắt đầu bước lên cầu thang đầy ánh nến, chúng lo âu về người bảo hộ mới. Chúng cố tưởng tượng đến những người sống trong con đường đen tối, trong tòa nhà đen tối, và trên đình lầu bốn mươi tám hay tám mươi bốn của tòa nhà đen tối. Chúng thấy khó mà tin được rằng mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn trong tương lai khi chúng sống trong môi trường ảm đạm và nghèo nàn ánh sáng như vậy. Mặc dù cầu thang cong dài đang chờ chúng, bọn trẻ nhà Baudelaire bắt đầu bước đi vào bóng tối nhưng chúng quá lo âu để tin rằng đời nó sẽ phất lên từ đây.