"Thỉnh kinh? Thành Phật? Chính quả?" Tôn hầu tử nghe vậy, cười quái dị. Dù đang cười, nhưng trong tiếng cười lại đầy phẫn uất và không cam lòng.
"Phật môn chính quả, hiếm lạ lắm sao?" Hắn lớn tiếng quát: "Lão Tôn ta không thèm để vào mắt!"
"Lừa đảo! Ngay từ đầu đã là lừa gạt lão tôn! Tây Phật đông tiệm, Phật pháp quảng truyền thiên hạ, công đức lớn lắm sao? Lại phải đạp lên công đức của bao nhiêu lão huynh đệ của ta mới thành tựu được, ai mà thèm chứ?"
Yến Triệu Ca nghe vậy, rơi vào trầm tư.
Phong Vân Sênh không nhịn được hỏi: "Đại Thánh, ngài đã ở đây, vậy tôn Đấu Chiến Thắng Phật ở bên ngoài kia... chẳng lẽ là Lục Nhĩ Di Hầu kia sao?"
Biết Ngũ Hành Sơn là mục đích đến, trước khi đến Phong Vân Sênh cũng đã bổ sung không ít kiến thức về kỷ nguyên Tây Du thời Trung Cổ.
Dù vì thời đại đã xa, đa số chỉ là những câu chuyện truyền miệng.
Nhưng Phong Vân Sênh cũng biết, năm xưa từng có truyền thuyết về thật giả Mỹ Hầu Vương.
Trong truyền thuyết trên đường Tây hành thỉnh kinh, có Lục Nhĩ Di Hầu lai lịch bất minh, mạo xưng Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không, gây ra sóng gió lớn, không ai phân biệt được thật giả.
Cho đến khi Linh Sơn Như Lai Phật Tổ ra mặt, mới khiến Lục Nhĩ Di Hầu hiện nguyên hình, sau đó bị Tôn Ngộ Không đánh chết.
Nếu con khỉ ở đây là Tề Thiên Đại Thánh thật sự.
Vậy Đấu Chiến Thắng Phật đã thành tựu Phật môn quả vị ở bên ngoài kia, rốt cuộc là thần thánh phương nào?
"Chẳng lẽ lúc trước chính là Mỹ Hầu Vương thật sự bị trấn áp, mà Lục Nhĩ Di Hầu kia lại nhân cơ hội lấy giả loạn thật?" Phong Vân Sênh hỏi.
Con khỉ đó không trả lời, nhưng tâm tình kích phẫn cuối cùng cũng dần bình tĩnh lại.
"Đấu Chiến Thắng Phật, Đấu Chiến Thắng Phật, thành tựu Phật môn chính quả, đã là kẻ đó thành Phật, vậy thì chứng tỏ bọn họ đã thành công rồi..." Con khỉ lẩm bẩm: "Tây Phật đông tiệm, Trung ương Sa Bà Tịnh Thổ đại hưng, Phật môn đại hưng... Bọn họ thật sự đã thành công rồi..."
Một lát sau, hắn đột nhiên ngẩng đầu nhìn Yến Triệu Ca và Phong Vân Sênh: "Các nhóc con, Lão Tôn ta bị người ta đè ở đây, về chuyện bên ngoài khó mà biết được, chuyện Tây hành thỉnh kinh kia, rốt cuộc là tình trạng gì, kể cho ta nghe xem."
Sau khi khựng lại, con khỉ bổ sung: "Kể từ đầu... bắt đầu từ những gì các ngươi nghe được khi ta gặp gỡ Tam Tạng pháp sư kia."
Phong Vân Sênh nghe vậy lấy làm lạ, quay đầu nhìn Yến Triệu Ca một cái, thấy Yến Triệu Ca vẫn đang xuất thần, nghĩ nghĩ rồi đáp: "Vãn bối sở biết cũng có hạn, hy vọng không làm ngài hiểu lầm."
Nàng chọn ra một vài truyền thuyết tương đối xác thực mà mình biết, kể cho con khỉ nghe.
Con khỉ càng nghe, mắt càng trừng lớn, răng cắn kêu cồm cộp, rõ ràng đang nỗ lực khống chế tâm tình của mình.
Đợi đến khi nghe được Tây Thiên thỉnh kinh viên mãn, Phật tử giác ngộ, tái chứng vị trí Chiên Đàn Công Đức Phật, Tôn Hành Giả cũng chứng được vị trí Đấu Chiến Thắng Phật, cùng với cuối cùng sau bao năm tháng dài đằng đẵng, Linh Sơn Như Lai Phật Tổ thành công siêu thoát, con khỉ đó oai oái kêu lên một tiếng, như là phẫn nộ, lại như là bi lương.
Hồi lâu sau, vẻ mặt hắn thất thần, thở dài một hơi thật dài.
Phong Vân Sênh im lặng không nói, Yến Triệu Ca vốn im lặng từ nãy đến giờ đột nhiên hỏi một câu: "Đại Thánh hối hận rồi sao?"
"Hối hận cái gì?" Hỏa khí của con khỉ lại nổi lên, quát: "Ta nếu như hiếm lạ, sao có thể bị nhốt dưới núi này mãi!"
Phong Vân Sênh ngạc nhiên: "Từ sau lần đầu tiên bị trấn áp, ngài chưa từng rời khỏi Ngũ Hành Sơn này sao?"
Vậy trước khi Lục Nhĩ Di Hầu xuất hiện, Tôn Hành Giả hộ tống Phật tử Tam Tạng pháp sư đi Tây Thiên thỉnh kinh kia, lại là ai?
Cuối cùng người thành tựu Đấu Chiến Thắng Phật quả vị rốt cuộc là ai?
Hay là nói, con khỉ trước mắt này mới là giả, giờ phút này đang nói dối lừa người?
Phong Vân Sênh lúc này cũng cảm thấy sống lưng hơi lạnh toát.
Yến Triệu Ca cũng nhìn chằm chằm con khỉ trước mắt, không hề che giấu ý tứ tìm tòi trong ánh mắt mình.
Con khỉ quét nhìn hắn một cái, hừ lạnh nói: "Ta không hiếm lạ, nhưng đúng là có kẻ hiếm lạ, ta là hắn, hắn cũng là ta, nhưng những chuyện hắn làm, ta tuyệt đối sẽ không làm!"
"Dù là bị đè ở đây thêm vạn năm, mười vạn năm, vạn vạn năm, ta vẫn là câu nói này!"
Yến Triệu Ca nhìn con khỉ nghiến răng nghiến lợi, buột miệng thốt lên: "Ngài năm xưa đã phân làm hai!"
Phong Vân Sênh vốn đã nghe qua về trải nghiệm năm xưa của Cẩm Đế Phó Vân Trì, lúc này cũng phản ứng lại, kinh ngạc nhìn về phía Tề Thiên Đại Thánh trước mắt.
"Tôn Hành Giả đeo vòng Kim Cô, theo Phật tử Tam Tạng bước lên con đường Tây hành thỉnh kinh." Yến Triệu Ca gần như từng chữ từng chữ nói: "Tề Thiên Đại Thánh, lại vẫn luôn ở đây?"
Tôn Hành Giả là Tôn Ngộ Không, Tề Thiên Đại Thánh cũng là Tôn Ngộ Không.
Nhưng Tôn Hành Giả lại không còn là Tề Thiên Đại Thánh nữa rồi.
"Ha ha, ta đương nhiên vẫn ở đây!" Một đôi mắt con khỉ, tựa như minh kính, trong kính có lửa nhảy múa, cố chấp mà không khuất phục.
Yến Triệu Ca như có suy nghĩ: "Vậy Lục Nhĩ Di Hầu..."
"Chuyện khác, ta không biết, phải hỏi hai người các ngươi." Tề Thiên Đại Thánh trước mặt tự giễu cười: "Nhưng Lục Nhĩ Di Hầu này, ta lại biết sự tồn tại của nó, càng biết nó sinh ra khi nào, diệt vong khi nào."
"Tâm ma của Tôn Hành Giả..." Yến Triệu Ca cùng Phong Vân Sênh đều bừng tỉnh.
Tuy phân làm hai, Tề Thiên Đại Thánh kiên quyết kháng cự tiếp tục bị đè dưới núi, Tôn Hành Giả nguyện quy y Phật môn rời khỏi nơi đây.
Nhưng Tôn Ngộ Không dù sao vẫn là Tôn Ngộ Không, cho dù là Tôn Hành Giả đã rời đi, cũng lại sinh ra nhị tâm.
Chỉ tiếc, phen biến cố này, cuối cùng vẫn bị trấn áp.
Mọi thứ trở về quỹ đạo, lịch sử tiếp tục tiến lên.
"Rất có thể phía sau còn có bóng dáng của Cửu U, ngăn cản Trung ương Sa Bà Tịnh Thổ đại hưng, Như Lai Phật Tổ siêu thoát." Yến Triệu Ca thở phào một hơi, nhìn Tề Thiên Đại Thánh trước mắt, chợt lại hỏi: "Một con đường Tây hành thỉnh kinh, là con đường Phật môn đại hưng, cũng là con đường yêu tộc ảm đạm diệt vong."
Thấy con khỉ trợn mắt, Yến Triệu Ca nhún vai: "Được rồi, là kiếp nạn khiến các tộc khác thời Thái Cổ ngoài nhân tộc của ta điêu linh."
Hắn chỉnh lại sắc mặt: "Nhiều vị Đại Thánh, Tiểu Thánh, hoặc là vẫn lạc, hoặc là bị hàng phục, y như lời ngài nói, trong đó không thiếu nhiều lão huynh đệ, bạn tốt của ngài."
"Tôn Hành Giả kia đầu thân vào Phật môn, một lòng hướng Phật, không nhớ tình xưa nghĩa cũ, ngài thì luôn nhớ, đã như vậy, chi bằng ngài đi chuyến này, có lẽ thủ hạ lưu tình, có thể tha được nhiều tính mạng hơn?"
Tề Thiên Đại Thánh hừ một tiếng: "Đâu có dễ dàng như vậy, đó là cục diện bất tử bất hưu."
Hắn ngẩng đầu nhìn trời, xa xăm xuất thần: "Sau kỷ nguyên Thượng Cổ, Đạo gia Tam Thanh siêu thoát, nhưng phương Tây Phật môn đại hưng, mà dư lực của các tộc Thái Cổ vẫn còn, thế là hai bên tranh giành chủ tể thế gian này."
"Từ Tố Thiên Lật Quảng Chi Dã ngoài ba mươi ba tầng trời truyền xuống chỉ ý, chư tộc Đại Thánh ba mươi sáu, Tiểu Thánh bảy mươi hai, tổng cộng một trăm linh tám, cùng nhau chia một viên linh thạch mà Oa Hoàng Nương Nương để lại khi bổ thiên thời Thái Cổ, sau đó bố trí đại trận, ngăn cản Phật môn."
"Một trăm linh tám mảnh linh thạch hợp lại với chư Đại Thánh, Tiểu Thánh, muốn phá trận, tất nhiên phải sát sinh."
"Nhưng cho dù đánh giết Đại Thánh, Tiểu Thánh cầm giữ mảnh linh thạch, từng mảnh từng mảnh cũng sẽ tự động bay về Lật Quảng Chi Dã, đến lúc đó vẫn có cơ hội cuốn đất làm lại."
"Oa Hoàng Nương Nương bổ thiên tổng cộng lưu lại ba viên linh thạch, vừa vặn hợp số Thiên, Địa, Nhân Tam Tài, viên dùng để bố trận này, gọi là Nhân Nguyên Thạch."
"Muốn phá sự kỳ dị của Nhân Nguyên Thạch, cần có Địa Nguyên Thạch."
Con khỉ có chút ý vị hờ hững chỉ vào khối đá khảm trên vách núi đó: "Đó chính là Địa Nguyên Thạch, cũng chính là căn cơ lai lịch của ta!"