Quan Lộ Gập Ghềnh

Lượt đọc: 28638 | 6 Đánh giá: 9,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Quyển 8 Chương 88
Đều là những kẻ cáo già chốn quan trường

❊ ❊ ❊

Cổ Thế Quang hiển nhiên cũng sững sờ, vẻ mặt khó tin nhìn Lý Nghị, rồi quay đầu nhìn Trâu Chí Quân.

Hiển nhiên, trước khi đến đây, lão cũng không biết Lý Nghị cũng sẽ có mặt tại buổi tiệc này.

Trâu Chí Quân bước tới, cười hì hì nói: "Thị trưởng Lý, đây là đồng chí Cổ Thế Quang của Ban Tổ chức Tỉnh ủy..."

Lý Nghị nói: "Phó trưởng ban Cổ, tôi biết. Là anh mời ông ấy đến à?"

Trâu Chí Quân hoàn toàn không biết những tranh cãi và mâu thuẫn giữa Lý Nghị và Cổ Thế Quang, vẫn giữ vẻ mặt tươi cười giới thiệu: "Thị trưởng Lý, Trưởng ban Cổ và tôi là đồng hương, hôm nay tôi mời ông ấy đến là muốn nhân cơ hội hiếm có này, mọi người tụ họp một chút, cũng là để kéo gần quan hệ với bên Tổ chức mà."

Lý Nghị hiểu Trâu Chí Quân có ý tốt, mời thêm một phó trưởng ban của Ban Tổ chức đến trấn giữ, đối với việc cần làm hôm nay chỉ có lợi chứ không có hại. Các đồng chí bên Sở Giao thông và Văn phòng Xóa đói giảm nghèo cũng sẽ nể mặt hơn.

Thế nhưng, Trâu Chí Quân đâu biết rằng, giữa Lý Nghị và vị Phó trưởng ban Cổ này lại có một đoạn ân oán!

Lý Nghị là người đặt đại cục lên hàng đầu, đã là người do Trâu Chí Quân mời đến trợ giúp, bất kể mình và Cổ Thế Quang có khúc mắc gì, anh đều sẽ vì đại cục mà nhẫn nhịn, không tranh cãi với Cổ Thế Quang tại đây.

"Phó trưởng ban Cổ, hoan nghênh ông tham dự buổi tiệc do chính quyền Miên Châu tổ chức lần này." Lý Nghị nói với vẻ mặt bình thản.

Cổ Thế Quang giật giật khóe miệng, hừ một tiếng, tỏ thái độ rất kênh kiệu. Dường như việc lão có thể đến đây đã là nể mặt các quan chức Miên Châu lắm rồi.

Cao Hồng Nghiệp là quan chức cấp cao nhất ở đây, tự nhiên trở thành tâm điểm mọi người vây quanh.

Mọi người đều là nhân vật trong chốn quan trường Tây Xuyên. Đôi bên quen biết nhau, dù chưa từng gặp mặt cũng đã từng nghe danh, hôm nay vì Miên Châu mà tụ họp, cũng coi như là một loại duyên phận.

Cao Hồng Nghiệp là Phó Bí thư Tỉnh ủy, tư cách quan lại thực ra khá lớn, ở những dịp công khai như thế này, đương nhiên phải giữ giá. Ông bắt tay từng người một, rồi ngồi vào ghế chủ tọa ở bàn trên.

Phó Tỉnh trưởng Tống Hữu Lâm đương nhiên ngồi bên trái Cao Hồng Nghiệp.

Cổ Thế Quang của Ban Tổ chức, cùng Giám đốc Sở Giao thông Tỉnh Ngô Hán Chương và Chủ nhiệm Văn phòng Xóa đói giảm nghèo Dư Nhân Hiên, đều là lãnh đạo cấp Chính sảnh, nhưng Ban Tổ chức là cơ quan Đảng ủy, lại là "nhà mẹ đẻ" của cán bộ. Do đó, Cổ Thế Quang ngồi bên phải Cao Hồng Nghiệp. Ngô Hán Chương và Dư Nhân Hiên cung kính ngồi hai bên. Các đồng chí khác thì lần lượt vào chỗ.

Lý Nghị là chủ nhà, ngồi ở vị trí chủ đạo.

Các đồng chí khác thì ngồi ở bàn phụ, tài xế và thư ký v.v... thì ngồi ở bàn vuông.

Mọi người vừa nhìn thấy kiểu cách hôm nay liền biết đây là một buổi tiệc công việc.

Cấp bậc của buổi tiệc này vẫn khá cao, phó chức của Tỉnh ủy, phó chức của Chính quyền tỉnh, phó chức của Ban Tổ chức, cộng thêm chính chức của Sở Giao thông và Văn phòng Xóa đói giảm nghèo. Lại còn có chính phó chức của chính quyền thành phố Miên Châu, có thể nói là tề tựu đông đủ.

Đội hình như thế này, đặt trong tỉnh Tây Xuyên cũng được coi là một thế lực hùng mạnh.

Cao Hồng Nghiệp dùng ánh mắt dư quang đánh giá những người đã đến. Liền biết ý đồ hôm nay Lý Nghị mời mình đến là gì.

Các đồng chí khác nhìn thấy trận thế này, tự nhiên cũng hiểu, hôm nay đã đến dự bữa tiệc này, thì người ta chắc chắn sẽ đòi tiền đòi dự án, còn việc có cho hay không, cho bao nhiêu thì phải xem tình hình buổi tiệc tiếp theo thế nào.

Mặc dù đã đến nhiều lãnh đạo tỉnh như vậy, nhưng mối quan hệ giữa những vị lãnh đạo này với các quan chức thành phố Miên Châu ra sao? Tốt đến mức độ nào, cái này còn phải chờ quan sát.

Dù sao cũng chỉ là một buổi tiệc công việc, bất kể là ai mời, những lãnh đạo này đại đa số đều sẽ tham dự, nhưng tham dự là một chuyện, mức độ hỗ trợ được bao nhiêu thì chưa chắc chắn.

Lý Nghị đại diện cho chính quyền thành phố Miên Châu, bày tỏ sự cảm ơn chân thành tới sự hiện diện của các vị lãnh đạo, và nâng ly mời mọi người.

Rượu qua ba tuần, chủ đề trò chuyện của mọi người bắt đầu mở rộng ra.

Lý Nghị đã dặn dò nhiệm vụ cho cấp dưới, vì vậy vừa uống rượu vừa nói đến chuyện kinh phí.

Ngô Hán Chương của Sở Giao thông và Dư Nhân Hiên của Văn phòng Xóa đói giảm nghèo, đương nhiên là đối tượng mà các đồng chí thành phố Miên Châu tranh nhau nịnh nọt, hôm nay mục đích chính là muốn rút ít kinh phí từ chỗ họ!

Lý Nghị trước tiên bày tỏ lòng cảm ơn với hai vị đại lão là Cao Hồng Nghiệp và Tống Hữu Lâm, cảm ơn họ bận trăm công nghìn việc vẫn dành thời gian quý báu đến tham dự buổi tiệc này.

"Giám đốc Ngô, Chủ nhiệm Dư, hôm nay mời hai vị đến, chủ yếu là để cảm ơn sự quan tâm chiếu cố đối với Miên Châu suốt thời gian qua." Lý Nghị nói: "Miên Châu có được thành tựu như ngày hôm nay, không thể thiếu sự giúp đỡ của hai vị Giám đốc. Tôi là Thị trưởng mới đến, hy vọng hai vị trong thời gian tới vẫn sẽ như trước đây, tiếp tục ủng hộ Miên Châu chúng ta."

Ngô Hán Chương nheo đôi mắt nhỏ, cười khà khà nói: "Chuyện này dễ nói, cái gì cần cho, chúng tôi nhất định sẽ cho."

Dư Nhân Hiên nói: "Thị trưởng Lý, người của các anh hôm nay cũng đã đến tìm tôi rồi, tôi thật sự hổ thẹn quá, sắp cuối năm rồi, kinh phí trong văn phòng đều bị người ta chia chác hết rồi, giờ trống không à. Tôi rất muốn giúp đỡ, nhưng không có tiền, tôi cũng là "khéo vợ không có gạo nấu cơm" (xảo phụ nan vi vô mễ chi xuy)."

Lý Nghị thầm nghĩ, đám người này toàn là đang thoái thác! Các người không chịu mở lời, chẳng phải buổi tiệc này của tôi đổ sông đổ biển hết rồi sao? Anh thầm nghĩ phải đánh bại từng người một mới được, bèn nói trước với Ngô Hán Chương: "Giám đốc Ngô, Sở Giao thông các ông không thể nào không có tiền được chứ? Khoản kinh phí Trung ương cấp, chúng tôi đều nghe nói rồi đấy."

Ngô Hán Chương nói: "Trung ương đúng là có cấp cho một ít tiền, nhưng sư đông cháo ít, hoàn toàn không đủ tiêu. Các quận huyện bên dưới nhiều như vậy, ai cũng đến hỏi xin tiền chúng tôi! Công tác giao thông này không như những việc khác, làm đường bắc cầu đều là đại công trình, động một chút là tốn cả trăm vạn, anh mà cho ít quá, một cây cầu chỉ xây được cái mố cầu. Cho nên kinh phí của chúng tôi không thể chia nhỏ ra được, chẳng lẽ bảo mọi người năm nay cứ sửa vài km đường, xây trước hai cái mố cầu, sang năm kinh phí xuống rồi chúng ta lại chia thêm ít tiền, rồi lại sửa vài dặm đường, lại xây thêm vài cái mố cầu nữa à?"

Mọi người đều cười. Không ngờ Ngô Hán Chương này nói chuyện lại hài hước như vậy.

Ngô Hán Chương thấy mọi người cười, ông ta càng hăng, nói: "Cho nên, kinh phí này chúng ta phải tính toán kỹ, làm đường phải có chỉ tiêu, năm nay thành phố nào làm đường bắc cầu thì kinh phí phải nghiêng về phía họ, các anh nói xem có phải đạo lý đó không? Ít nhất cũng phải để người ta làm xong cầu đường chứ? Nhưng kinh phí chỉ có ngần ấy, chỉ có thể làm được bấy nhiêu con đường cây cầu, tiền đã cho người khác rồi thì các thành phố khác lại không có."

Lý Nghị nói: "Giám đốc Ngô nói rất có lý, chúng tôi hiểu khó khăn của Sở Giao thông, cho nên cũng không tham lam đến mức nhất định phải đòi một khoản kinh phí lớn. Thưa các vị lãnh đạo, Miên Châu nghèo lắm! Tin rằng mọi người đều biết điều này, nhưng mọi người lại không biết Miên Châu rốt cuộc nghèo đến mức nào."

"Huyện Bắc Khương, đó là đại huyện tập trung người dân tộc thiểu số! Nơi đó núi cao rừng rậm, đường xá khó khăn, khó như lên trời! Tôi mới đến đó một chuyến cách đây không lâu, giữa hai vách đá chỉ bắc một sợi dây cáp sắt, dùng một cái giỏ trúc treo lên, dân làng qua lại đều dựa vào cái này làm phương tiện giao thông! Ngay cả những đứa trẻ vừa mới đi học cũng phải ngồi cái này để đến trường."

"Chúng tôi hôm nay đến đây, mở tiệc mời các vị lãnh đạo, không hề ôm mộng tưởng gì lớn lao, tôi chỉ muốn xin các vị lãnh đạo Sở Giao thông hãy nghĩ cho lũ trẻ ở vùng núi, cấp một chút kinh phí để xây thêm vài cây cầu trong vùng núi huyện Bắc Khương! Để lũ trẻ khi đến trường không phải mạo hiểm tính mạng!"

"Thú thật, tôi thấy hổ thẹn lắm, tôi thân là Thị trưởng Miên Châu, nhìn thấy người dân bên dưới chịu khổ chịu cực như vậy, lòng tôi đau xót lắm. Ngân sách Miên Châu chúng tôi thực sự là nghèo rớt mồng tơi, không thể rút ra được khoản kinh phí xây cầu này. Ngay cả tiền mời tiệc các vị lãnh đạo hôm nay, cũng là mấy đồng chí Miên Châu chúng tôi lấy lương của chính mình ra trả trước đấy!"

Lý Nghị nói một cách đầy nhiệt huyết, nói nghe thật thảm thương.

Trâu Chí Quân xoa mặt, thầm nghĩ Miên Châu chúng ta tuy nghèo nhưng cũng đâu có nghèo đến mức này nhỉ? Thị trưởng Lý nói thảm thương quá đi mất!

Ngô Hán Chương cười khà khà, nói: "Thị trưởng Lý, anh quá khiêm tốn rồi. Tình hình Miên Châu tôi cũng biết chút ít, tuy nghèo nhưng cũng không đến mức đó. Tình hình huyện Bắc Khương anh nói tôi cũng biết, đó đều là vùng núi, là nơi "Thục đạo nan hành" chính hiệu. Muốn làm đường bắc cầu ở đó độ khó không nhỏ, số kinh phí cần thiết cũng không hề rẻ! Hiện nay kinh phí của Sở tỉnh chúng tôi có hạn, bao nhiêu thành phố đang chờ làm đường, thành phố Cẩm Thành còn phải xây đường cao tốc, khoản tiền này thực sự không thể san sẻ ra được. Hay là thế này đi, lần sau, chờ đợt tiền tiếp theo về tài khoản, tôi nhất định sẽ là người đầu tiên ủng hộ Miên Châu các anh!"

Lý Nghị thầm nghĩ, còn chờ lần sau? Chẳng phải đợi tới lúc đó thì canh cũng nguội ngắt rồi sao?

"Tỉnh trưởng Tống," Lý Nghị nói với Tống Hữu Lâm: "Ông là lãnh đạo tỉnh phụ trách giao thông, ông hãy mở lời đi! Ông không mở lời, Giám đốc Ngô sẽ không duyệt tiền cho chúng tôi đâu!"

Tống Hữu Lâm cười ha ha, nói: "Việc này, tôi chỉ có quyền ký duyệt thôi, quyền chủ đạo vẫn nằm ở Sở tỉnh, họ mà làm báo cáo trình lên, thì tôi sẽ ký."

Lý Nghị thầm nghĩ, Tống Hữu Lâm này cũng là một kẻ cáo già chốn quan trường, cái gì gọi là ông chỉ có quyền ký? Ông là Phó Tỉnh trưởng phụ trách giao thông đấy, tỉnh này nơi nào làm đường, nơi nào bắc cầu, quyền lực đều nằm trong tay ông, chỉ cần ông mở lời, mấy đồng chí bên dưới này, ai dám không nghe ông chứ?

Trâu Chí Quân và Thu Tử Hàm cùng những người khác cũng đều vận dụng ba tấc lưỡi, thuyết phục các vị quan chức.

Bàn của Quản Chí Hùng cũng là vừa uống rượu vừa bàn việc.

Bầu không khí buổi tiệc rất náo nhiệt.

Thế nhưng bàn bạc nửa ngày, vẫn không có một ai chịu nhả lời.

Lý Nghị thầm nghĩ, cứ tiếp tục như thế này, chuyến đi tỉnh thành lần này coi như phí công phí tiền. Bèn nói với Cao Hồng Nghiệp: "Bí thư Cao, ông là lãnh đạo Tỉnh ủy, ông hãy làm chủ cho chúng tôi đi, nhân dân Miên Châu còn đang trông chờ vào khoản tiền này để về xây cầu làm đường đấy!"

Cao Hồng Nghiệp hôm nay chịu đến là vì ôm ý nghĩ ủng hộ Lý Nghị, do đó, ông mỉm cười nhẹ, nói: "Đồng chí Hữu Lâm, anh xem, đồng chí Lý Nghị rất có thành ý, trong tình hình kinh tế khó khăn vẫn chịu bỏ tiền mời chúng ta ăn bữa cơm này, hơn nữa còn dẫn theo nhiều đồng chí như vậy, đích thân đến chạy vốn, Sở Giao thông các anh, có phải nên cho họ một chút hay không?"

Tống Hữu Lâm nói: "Bí thư Cao đã mở lời thì tự nhiên là dễ nói chuyện, bên phía tôi hoàn toàn không có vấn đề gì, tôi vẫn giữ câu nói lúc nãy, chỉ cần Sở tỉnh họ trình lên, tôi nhất định sẽ ký!"

Cao Hồng Nghiệp nhìn về phía Ngô Hán Chương, hỏi: "Đồng chí Hán Chương, ý kiến của anh thế nào?"

Ngô Hán Chương liếc nhìn Thu Tử Hàm một cái, cười giả lả, nói: "Chuyện này dễ nói, dễ nói mà."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1580
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.