Lục Vạn Quân cất bước, nhưng vừa đi được nửa bước đã lùi lại.
Tuyết Cuồng mở miệng nói: “Nhưng mà đan dược này nói mạnh thì mạnh, nói yếu thì yếu, cơ thể này chỉ có thể luân phiên kiểm soát, nếu không sẽ chịu ảnh hưởng khi không hoạt động... Rốt cuộc đây là đan dược gì, không có tác dụng phụ nào khác chứ?”
“Đan dược là gì các ngươi không cần quan tâm, chỉ cần biết rằng các ngươi tuyệt đối an toàn là được. Nhưng nhất định phải nhớ kỹ, không được uống bất kỳ chất lỏng nào, một khi uống vào sẽ không thể trở lại như cũ được nữa.” Hứa Sơn nói, “Long tộc vẫn đang truy sát, ngày mai ta sẽ chuẩn bị đưa các ngươi ra ngoài, quay về Ngự Linh Cốc, đến lúc đó chúng ta sẽ an toàn.”
“Tình hình hiện tại là thế này... Kế hoạch của ta rất đơn giản, ghép các ngươi với hai con yêu thú khác lại, cùng nhau đưa ra ngoài, còn lại toàn bộ giao cho ta.”
Tuyết Cuồng trừng mắt: “Cái gì! Ghép chúng ta với hai con yêu thú cái lại, thế thì sẽ thành cái gì? Âm Dương Dơi?!”
Hứa Sơn hai tay xòe ra: “la cảm thấy gọi là Tập Ngũ Phúc, Ngũ Phúc Tụ Hội nghe hay hơn.”
“Ngươi nghĩ ta đang đùa giỡn với ngươi sao!” Tuyết Cuồng gầm thét.
“Tuyệt huynh, dù sao thì hai con kia cũng là yêu thú, chúng ta không cần phải quan tâm, có thể đi ngay bây giờ không?” Lục Vạn Quân van nài, “Ghép ta với hai người đàn ông khác đã khiến ta gần như phát điên rồi, lại thêm hai con yêu thú cái nữa thì ta tuyệt đối không thể nào chấp nhận được! Tôn nghiêm để đâu chứ! Thà chết còn hơn!”
Hứa Sơn khinh bỉ liếc nhìn Lục Vạn Quân.
Tôn nghiêm ư, trước đây ngươi tè ra quần ngay trên Chân Võ Khôi Lâu cũng có thấy tôn nghiêm gì đâu, bây giờ vẫn sống tốt đấy thôi.
Để ngươi biến thành một màn Ngũ Phúc hợp thể ngầu lòi như thế mà đã không chấp nhận được, đúng là đạo đức giải
Tuyết Cuồng tiếp tục làm ầm ĩ: “Ta mặc kệ, dù sao ta không chấp nhận được việc bị ghép chung với yêu thú! Tuyệt huynh, dù sao thì chúng cũng là yêu thú, ngươi quan tâm chúng làm gì? Sống chết mặc kệ chúng tự lo lấy!”
“Ngươi không phải đắp da dơi quá lâu, đến cả tâm trí cũng thay đổi rồi sao! Tuyệt đối đừng phản bội phe mình chứ!”
“Ngươi đang nói phe nào?”
“.....”
Dịch Tâm không nói lời nào, chi lặng lẽ lau mồ hôi.
Hứa Sơn lắc đầu từ chối: “Không được, ta nhất định phải đưa các nàng đi, ta có tính toán riêng của mình. Uất ức thì cũng chỉ uất ức một lát thôi, chút khó khăn nhỏ này mà các ngươi cũng không chịu được sao?”
“Không được! Ta thà chết cũng không đồng ý!” Tuyết Cuồng bướng bỉnh quay mặt đi.
Hai người còn lại cũng biểu hiện không khác mấy, vẻ mặt thà chết chứ không chịu khuất phục.
Hứa Sơn lạnh lùng pha chút giễu cợt.
Thúy Ngọc và Tuyết Cơ đều không nói gì, ba ông tướng này lại lằng nhằng, còn mặc cả với hắn.
Xem bộ dạng, có vẻ được nuông chiều quá, không biết lượng sức mình.
“Nếu ba các ngươi còn giữ thái độ này, ta cũng sẽ không khách khí đâu.”
“Không khách khí? Ta cũng muốn xem ngươi không khách khí kiểu gì!” Tuyết Cuồng khiêu khích, “Ngươi cứ mở miệng là nói coi lão tử như bằng hữu, kết quả ngươi đối xử với ta thế nào! Toàn chọn ta ra mà nhục nhã, tra tấn, ĐM, ta nhịn ngươi mãi rồi!”
“Hừ, ba người các ngươi đúng là không có chút lòng biết ơn nào. Ta hiện tại sẽ cắt Ngưu Chí của các ngươi xuống! Ta cũng tò mò lắm đây, đến lúc đó xem khi các ngươi tách ra, là ngẫu nhiên rơi một cái hay cả ba cái cùng rơi!” Hứa Sơn chỉ vào mũi Tuyết Cuồng mắng.
Sắc mặt ba người tái mét.
Dịch Tâm kêu lên: “Tiền bối, ta có nói gì đâu! Không liên quan đến ta mà!”
“Thế thì chịu thôi, các ngươi coi như là tam vị nhất thể, có vinh cùng hưởng, có nhục cùng chịu.” Hứa Sơn đi loanh quanh, giọng điệu chậm rãi, ung dung, “Không muốn bị cắt xuống cũng được, ta đi tìm một con yêu quái cái để các ngươi giao phối... ha ha, đây coi như là một trải nghiệm mới đi.”
“Mang đi thì mang đi! ĐM, không phản đối nữa!” Tuyết Cuồng sụp đổ, kêu lớn, đầu gật lia lịa tạo thành ảo ảnh, “Ta phục ngươi rồi!”
“Phối hợp sớm một chút không được sao, rửng mỡ à!” Hứa Sơn liếc mắt, “Các ngươi nghỉ ngơi trước, ta đi đây, ngày mai sẽ xuất phát.”
“Chờ một chút.” Lục Vạn Quân mở miệng, “Tuyệt huynh, pháp khí đều mất hết rồi, cho mượn một món pháp khí để dùng đi.”
“Tốt.” Hứa Sơn vui vẻ đáp ứng, lấy một thanh pháp kiếm Huyền giai nhất phẩm dự bị ném qua.
Cả ba người đồng thời muốn đưa tay, động tác rõ ràng trở nên hỗn loạn.
Trường kiếm leng keng rơi xuống đất.
Bốn cặp mắt đồng thời nhìn xuống dò xét.
Trầm mặc một lát, Hứa Sơn ngẩng đầu: “Các ngươi hay là thương lượng một chút đi, để một người khống chế cơ thể.”
Vốn nghĩ dùng phép hợp thể có thể đề cao chiến lực, nhưng nhìn biểu hiện của ba người này thì thực sự rất khó phát huy hiệu quả.
Thật đến lúc chiến đấu, e rằng không tu sĩ nào có thể kiềm chế được dục vọng muốn tự mình khống chế cơ thể.
Đến lúc đối địch kịch đấu, hai cái đầu mà hơi va chạm một chút, thế thì thật sự là một thân hai mạng.
“Ta tới đi, ta cảnh giới cao nhất, hiện tại lực lượng trong cơ thể cũng chỉ có ta khống chế tốt nhất.” Tuyết Cuồng thở dài, niệm chú nhấc pháp kiếm lên, “Có quần áo không, tìm cho ba chúng ta bộ quần áo đi, cứ thế này trần truồng thì không phù hợp lắm.”
“Ưm.” Hứa Sơn đưa tay đưa ra một chiếc quần cộc lớn màu lam.
Tuyết Cuồng tiếp nhận, vẻ mặt ghét bỏ: “Cái này ngươi đã mặc rồi đúng không? Cái này xấu xí quá, có cái mới không?”
“Ngươi cũng cảm thấy xấu ư? Thật ra ta đã muốn nói từ lâu rồi.” Lục Vạn Quân phụ họa, “Nhất là màu sắc.”
Hứa Sơn mặt đen sầm lại nói: “Đừng có kén cá chọn canh, ta đây chính là tinh tuyển loại vải xanh u buồn này, lựa chọn của những quý ông trưởng thành, chẳng có chút thẩm mỹ nào cả. Hơn nữa, cái quần cộc này còn có chức năng chống trộm, ở giữa còn có không gian trữ vật dự phòng nữa chứ.”
Kiểu dáng Batman
“ , Z. ` ^* , x ` « ^ ` ^> Cứ cái này thôi, thích mặc thì mặc, không thì thôi!”
“Cứ vậy đi, dù sao cũng hơn trần truồng.” Tuyết Cuồng mặt không cảm xúc đặt chiếc quần cộc vào hai tay.
“Mấy anh em nghĩ thoáng ra một chút đi, mọi người bây giờ cũng là mặc chung một chiếc quần lót, là huynh đệ rồi, khi nào ra ngoài, ta sẽ mở tiệc ăn mừng, nghỉ ngơi đi.”
Hứa Sơn vung tay, rời khỏi thạch thất.
Sau đó quay người đi vào phòng của Thúy Ngọc.
Thúy Ngọc chăng giữ hình tượng chút nào ngồi dưới đất, liên tục nắm kéo góc áo, rõ ràng có chút không thích ứng lắm.
Hứa Sơn thuận thế ngồi xuống bên cạnh nàng: “Thúy Ngọc, thôi đừng kéo nữa, thích nghi một chút là ổn thôi.”
Thúy Ngọc dừng lại động tác, trầm mặc nhìn về phía Hứa Sơn.
“Nhìn ta làm gì?” Hứa Sơn hiếu kỳ nói.
“Có thể gặp lại ngươi thật tốt...” Thúy Ngọc dừng lại một chút, gục đầu xuống, giọng nói có vẻ hơi tủi thân, “Ta cứ ngỡ mình sẽ chết.”
“Biết thế ban đầu ta đã đi cùng ngươi.” Giọng Thúy Ngọc càng trầm thấp hơn.
Hứa Sơn vỗ vỗ vai Thúy Ngọc để an ủi.
Ở bên ngoài Thúy Ngọc biểu hiện như thể không có chuyện gì xảy ra.
Giờ phút này khi không có người ngoài, cảm xúc mới bộc lộ ra.
Mặc dù đơn thuần, nhưng rõ ràng là thiếu trải nghiệm.
Cứ thế cắm đầu lầm bầm một hồi, Thúy Ngọc bắt đầu khóc nức nở khe khẽ.
“Ta ở đạo cung ngày ngày nhớ nhà, nhưng ta không nghĩ tới vừa về đến đã thành ra thế này. Bọn họ và Che Nguyệt Tiên Cung căn bản chẳng khác gì nhau...”
“Vốn dĩ chẳng khác gì nhau, chỉ là cái vỏ bọc khác biệt thôi.” Hứa Sơn hết lời an ủi, “Đừng thương tâm, trên đời này luôn có nơi phù hợp với ngươi, sau này nhà ta chính là nhà ngươi.”
“Ừm...” Thúy Ngọc hai mắt đẫm lệ ngẩng đầu lên.
Nhìn thấy cái mặt dơi to lớn đang lem luốc nước mắt ngay trước mắt.
Mũi thì như lợn, lại giống khi, còn như chuột.
Hứa Sơn cứng đờ cả mặt, cái cánh đã giơ lên định lau nước mắt lại nâng cao thêm mấy tấc.
Dùng màng cánh quấn quanh đầu Thúy Ngọc một vòng, rồi xoa xoa cả lượt...