Hứa Sơn cố gắng trấn tĩnh, lùi lại nửa bước.
Xong đời, tên điểu nhân này lại muốn đấu thơ, chẳng phải là muốn giết mình sao!
Thơ ca tuy không kén người, nhưng muốn làm được một bài ra trò thì khó khăn lắm chứ!
Xem ra, để đối phó với tình hình hôm nay, mình cũng chỉ đành tự mình ứng phó.
Dù sao thì đối phương cũng chỉ là điểu yêu, dù có học bao lâu cũng chưa chắc đã bì kịp trình độ giáo dục bắt buộc của lão tử. Thật sự không được thì mình cứ làm mấy câu thơ dở, sau đó chen vào vài danh ngôn, câu nói hay cũng được.
Điểu nhân mủm cười, lặng lẽ nhìn chằm chằm Hứa Sơn: “Vậy bây giờ chúng ta bắt đầu ngay, ngươi chuẩn bị xong chưa?”
“Chờ một chút! Đề mục không thể do ngươi đưa ra, như vậy không công bằng. Để chư vị ở đây ra đề thì mới công bằng!” Hứa Sơn trầm giọng nói, quay đầu nhìn xuống phía dưới, “Các ngươi ai ra đề mục đây?”
“Ta đến!” Dưới bàn, trong đàn yêu thú truyền đến một tiếng hô to, “Vậy cứ lấy cái này làm đề!”
Lập tức, đùng chít chít một tiếng, một con thủy ngưng thú tròn xoe, linh lợi bị ném lên bàn.
Hứa Sơn cúi đầu nhìn kỹ, da đầu hơi run lên.
Mẹ nó, Sứ Lai Mð!? Đề mục này xảo trá rhư vậy!
Khi ngẩng đầu lên, điểu nhân đối diện cũng vừa lúc ngẩng đầu, một người một yêu nhìn nhau chằm chằm.
“Ngươi làm trước!” Hứa Sơn trầm giọng nói.
“Ngươi làm trước, cảnh giới của ngươi thấp hơn ta.”
Thấy điểu nhân lùi lại nửa bước, lòng Hứa Sơn bớt bối rối đi nhiều.
À, ra là một tên gà mờ, đồ hạng xoàng, xem ra cũng chăng có bản lĩnh gì.
“Ngươi nghe rõ đây này, hôm nay là ngươi khiêu chiến ta! Làm gì có chuyện người bị khiêu chiến phải ra tay trước, có còn ra thể thống gì nữa không?” Hứa Sơn gào lên.
“Quy củ ư? Thực lực ngươi yếu ớt như vậy mà cũng xứng nói chuyện quy củ với ta sao? Nếu ngươi không làm, ta coi như ngươi nhận thua.”
“Muốn chơi trò lưu manh với ta à? Đùa giỡn lưu manh đấy à?!”
“Thôi được rồi, hai ngươi được hay không đây! Không được thì xuống đi, nhanh chóng đổi người khác đi, làm thơ mà sao lằng nhằng mãi thế?” Phía dưới vang lên một trận ồn ào.
Tên điểu nhân quay đầu mắng lớn: “Ngươi lên mà làm đi!”
Đàn thú liền im bặt, không ai dám hó hé, dù sao cũng chẳng có mấy kẻ biết làm thơ, mà đề mục lại xảo trá như vậy.
Hai người giằng co một hồi, Hứa Sơn mở miệng: “Hay là đổi đề mục khác đi? Đề mục này không có ý nghĩa gì cả.”
“Nói rất đúng, ta cũng cảm thấy không có ý nghĩa. Ai đổi cái mới đi!” Điểu nhân hướng xuống dưới hét lớn.
Vừa dứt lời, lại có người ném một vật lên trên bàn.
Một nửa con cá sống đã bị gặm đở.
“Lấy cái này đi, hai ngươi đừng giày vò mãi không xong nữa!”
Cá?
Điểu nhân hai mắt sáng rực.
Hứa Sơn hơi nhướng mày.
Cá. trong đầu hắn thật sự không có bài thơ nào về cá cả. gà, vịt, ngỗng thì ngược lại hắn có thể nhớ được.
“Tiểu tử, lần trước ta đã nể mặt ngươi, vậy lần này để ta làm trước!” Điểu nhân bình tĩnh nói.
Đứng trên bàn, hắn thong thả đi bảy bước, rồi ngâm rằng: “Giang Trung Thạc lý mập, vảy óng ánh như Kim Huy. Nhảy lên kinh phong nổi dậy, về trong mâm hóa mỹ vị.”
“Ừm ~~ ừm ~~ thơ hay!” Đàn yêu bên dưới không ngừng khen ngợi.
Điểu nhân ngẩng đầu khiêu khích nhìn Hứa Sơn: “Đến lượt ngươi đó.”
Hứa Sơn nhìn chằm chằm đổi phương, não bộ quay cuồng.
Bài thơ chó má đối diện này chẳng qua cũng chỉ là một bài vè, dở tệ không ngửi được!
Trình độ ngữ văn của hắn có kém đến mấy cũng có thể nghe ra bài thơ này chẳng ra làm sao, vậy mà đám yêu thú bên dưới lại nhao nhao khen hay.
Đúng là gặp quỷ! Đoán chừng cái đám này đều là lũ mù tịt về văn chương.
Nhưng bây giờ vấn đề là đến vè hắn cũng không làm được...
Phải nhanh chóng nghĩ ra bài thơ này, bằng không ba người Lực Vạn Quân sẽ có khả năng
Vạn nhất ba người vì chuyện này mà mất mạng, thì hắn cảm thấy oan ức vô cùng.
Không hiểu sao lại vì đấu thơ với yêu thú mà không làm được, rồi bị bỏ mạng ở đây... nghe thôi cũng thấy uất ức.
“Tuyệt Vô Thần, ngươi rốt cuộc có làm được không hả!” Tuyết Cơ ở phía dưới sốt ruột giậm chân, “Cho hắn tìm đường chết! Cho hắn tìm đường chết đi chứ!”
“Tiểu tử, không được thì ngươi xuống đi thôi, ta thấy linh trí của các ngươi dơi tộc cũng chẳng hơn gì đâu, bắt ngươi học theo người đúng là làm khó ngươi rồi.” Điểu nhân khoanh tay chờ đợi chế giễu.
Bốn phía đều đang thúc giục, Hứa Sơn biết mình không thể giả câm được nữa.
Thật sự nghĩ không ra, chỉ có thể làm như vậy thôi... đằng sau thì cứ tùy cơ ứng biến vậy.
Tuyệt đối không ngờ tới, trình độ văn hóa của mình lại sa sút đến mức này!
Hứa Sơn khẽ cắn răng, cố gắng thốt ra một đoạn văn thơ lảm nhảm:
“Cá điệp béo ngon nấu súp, nồi đá đun nấu thơm lừng hương. Lửa mạnh hừng hực đủ khí thế, đỏ lửa rực rỡ vạn năm dài.”
Trong đại sảnh, hoàn toàn im lặng. Một giây sau, cả đại sảnh bùng nổ tiếng hô vang.
“Ngọa tào, ngưu vãi!”
“Thơ hay, thơ hay quá! Sắc hương vị đều đủ cả.”
“Xem ra dơi tộc quả nhiên không phải là đồ bỏ đi...”
Tuyết Cơ hét lên một tiếng, trực tiếp nhảy phóc lên bàn lớn: “Thắng rồi!”
Điểu nhân đối điện mặt tối sầm lại, quay đầu nhảy xuống khỏi bàn dài.
Hứa Sơn ánh mắt quét khắp bốn phía, khóe miệng không ngừng co giật.
Không phải chứ... thắng thật sao? Cái này mà mẹ nó cũng thắng được ư?
Thì ra là so xem ai làm thơ... dở hơn đúng không...
“Còn có ai nữa không, lên hết đi!” Tuyết Cơ đầy bá khí chỉ xuống phía dưới.
“Ai, được rồi được rồi lão đại, thôi được rồi, mệt quá rồi.” Hứa Sơn vội vàng ngăn Tuyết Cơ lại, kéo nàng đi xuống.
Tuyết Cơ không buông tha, còn đang kêu gào.
Ngay lúc này, một bóng đen lách mình đến, trực tiếp đứng sững trước mặt hai người.
Hứa Sơn tập trung nhìn kỹ, đó là vị Thánh sứ khuyển yêu của Khiếu Nguyệt tộc, người đã biến mất trước đó.
Không đợi hắn mở miệng hỏi trước, Thánh sứ nói: “Ngươi là Tuyệt Vô Thần đúng không?”
“Không sai.”
“Rất tốt, phía trên đã biết chuyện của ngươi. Ngươi và Tuyết Cơ mang theo ba tu sĩ kia đi với ta một chuyến.”
Tuyết Cơ hai mắt sáng rực.
“Là đến Long Đình Thánh Địa sao? Long tộc có ban thưởng sao?”
“Đúng vậy, hai vị đi theo ta.” Thánh sứ dứt lời, liền quay người đi.
“Lão đại, chuyện này không có nguy hiểm gì chứ? Lát nữa gặp Long tộc ta nên nói gì đây?” Hứa Sơn thấp giọng hỏi.
Tuyết Cơ kìm nén sự hưng phấn, thấp giọng trả lời: “Ta cũng không biết, đến lúc đó cứ cung kính một chút, bọn họ an bài thế nào thì cứ làm theo thế đó.”
Hứa Sơn gật đầu, dùng linh lực trói chiếc lồng, đi theo sau lưng Thánh sứ.
Dọc đường đi, người ở đó dần dần thưa thớt.
Lại qua mấy cửa ải, cho đến khi đi đến cuối cùng của Vạn Yêu Thành...
Hứa Sơn mới phát hiện, tòa thành này chỉ có một cổng, và đối diện cổng thành là một bức tường thành cao vút tận mây xanh.
Mà trung tâm bức tường thành là một cái đầu rồng vàng óng ánh, há to cái miệng thôn thiên.
Nhìn đầu rồng có kích thước đồ sộ, màu sắc chẳng khác gì ngọc bích.
Vị Thánh sứ vẫn dẫn đường phía trước nghiêng người sang nói: “Phía sau cánh cổng này chính là lối vào Long Đình Thánh Địa, hai người các ngươi theo ta vào trong thì đừng đi lung tung, một khi bị phát hiện thì khó giữ được cái mạng nhỏ này đâu.”
Tuyết Cơ và Hứa Sơn đồng thanh đáp lời.
Thánh sứ nhảy vọt một cái, bay vào trong miệng rồng. Hai người Hứa Sơn theo sát phía sau.
Đợi đến khi tầm nhìn trước mắt khôi phục, đã là một cảnh tượng vàng rực đập vào mắt.
Những cung điện khổng lồ, liên miên, tỏa ra kim quang lấp lánh đập vào mắt, trôi nổi trên những tầng mây.
Linh khí nồng đậm đến cực điểm bao trùm khắp bốn phía, nhanh chóng bao trùm lấy hai người.
“Đây là Nam Thiên Môn ư...” Hứa Sơn tự lẩm bẩm.
“Nam Thiên Môn? Cái øgì mà Nam Thiên Môn? Ngươi còn từng gặp nơi nào như vậy sao?” Thánh sứ quay đầu hiếu kỳ hỏi.
“Không có gì, chỉ là ta từng đọc trong thoại bản cố sự của phàm nhân, nghe nói qua một nơi như vậy, khá phù hợp với tưởng tượng của ta.”
Hứa Sơn đáp lại qua loa, liếc mắt nhìn Tuyết Cơ.
Chỉ thấy Tuyết Cơ đôi mắt đã ngây dại, nhưng sự chú ý của nàng lại không đặt vào những công trình kiến trúc đồ sộ phía trước.
Hiển nhiên là nàng đang đắm chìm trong hoàn cảnh linh khí dị thường ở nơi đây.